Đạo Lữ Phản Diện Của Long Ngạo Thiên

Chương 49



Diệp Khanh bị nắm tay kéo ra một ngõ nhỏ vắng vẻ, trong không khí dường như vương chút mùi m.á.u tanh nhàn nhạt, khiến hắn bất giác chau mày suy nghĩ chẳng lẽ là vết thương trên cánh tay Mộ Tử Thần chưa lành, nên mới mang theo mùi này?

 

Đầu nhỏ xoay chuyển một vòng, cuối cùng cũng rụt rè bật ra mấy chữ:

“Mộ sư huynh thương thế đỡ chút nào chưa?”

 

Mộ Tử Thần hơi khựng lại, rồi cười nhẹ như gió xuân:

“Ừ, khá hơn nhiều rồi, cảm ơn sư đệ quan tâm.”

 

Diệp Khanh nào biết được, giờ phút này hắn đang sóng vai đồng hành cùng một kẻ… lòng lang dạ sói. Chính một câu hỏi vô tình ấy, lại khiến bản thân tránh được đại họa trong gang tấc. Nếu khi nãy hắn thực sự hỏi vì sao trên người Mộ Tử Thần lại có mùi m.á.u tươi thì hôm nay, chỉ sợ đã không thể toàn mạng rời đi.

 

Lúc này, trong thức hải của Mộ Tử Thần, thanh âm Tà Hồn vang lên lười nhác mà thèm thuồng:

“Máu phàm nhân vẫn là nhạt nhẽo, không đậm đà bằng huyết tiên. Tiểu tử kia tư chất không tệ, đáng tiếc tuổi còn nhỏ, chẳng hợp khẩu vị ta cho lắm. Nhưng hương vị m.á.u hắn hẳn là ngon đây.”

 

Tà Hồn còn khẽ l.i.ế.m môi, cười khanh khách.

Mộ Tử Thần hừ lạnh: “Cả thị trấn này đầy rẫy phàm nhân, Thẩm Từ Thu, Biện Vân đều có mặt, nếu thật sự vì một câu của ngươi mà ra tay với hắn, phiền toái sau này là ta gánh.”

 

“Ta đâu có vội ăn ngay.” Tà Hồn chậm rãi đáp, “Để sau cũng được. Đồ ăn ngon mà… giữ lại mới biết trân quý.”

 

Mộ Tử Thần quen kết giao rộng rãi, ngoài mặt khoác da dê ngoan hiền lương thiện, khiến người ta dễ dàng buông lỏng cảnh giác. Chỉ cần giữ được tiếng lành, đến khi cần thiết kéo một hai tên ngốc không còn giá trị lợi dụng tới, làm thức ăn cho Tà Hồn, cũng không phải chuyện gì khó khăn.

Nam Cung Tư Uyển

 

Thời còn ở Nhược Thủy Tông, hắn từng thử qua tự lấy m.á.u mình cho Tà Hồn ăn, suýt nữa rút đến mức khô kiệt.

 

Lúc này, Mộ Tử Thần vẫn nắm tay Diệp Khanh, tuy có truyền âm ngọc bài để liên lạc với đồng môn, nhưng nơi xa lạ người đông như hội, chen chúc qua lại rất dễ thất lạc, nên hắn dứt khoát hẹn điểm hội hợp bên sông Tị.

 

Trấn Hướng An vào tiết Tị thủy cầu vũ, lễ tế cầu mưa được xem là đại sự. Vị vũ giả trước đó không tới, nên đành mượn bờ sông làm nơi hiến vũ.

 

Không ngờ vừa đi không xa, Mộ Tử Thần lại chạm mặt Thẩm Từ Thu và Tạ Linh.

 

Ánh mắt hắn lập tức sáng rỡ: “Sư huynh!”

 

Thẩm Từ Thu cùng Tạ Linh quay đầu lại, Tạ Linh vỗ quạt, trong lòng thầm nghiến răng: Đúng là âm hồn bất tán!

 

Trước là Ôn Lan, giờ lại thêm Mộ Tử Thần.

 

Tâm tình vốn đang yên ổn, lại bị quấy cho rối tung.

 

Lại nhìn thấy Diệp Khanh đi cùng hắn. 

 

Không được, tiểu hài nhi ngoan ngoãn kia, ngàn vạn lần đừng để bị Mộ Tử Thần đầu độc học hư!

 

Diệp Khanh thấy Thẩm Từ Thu, lập tức ngoan ngoãn cúi người hành lễ. Tạ Linh liền đưa tay vẫy vẫy: “Tiểu tử, lại đây với ta.”

 

Diệp Khanh không giống vài người khác coi thường Tạ Linh. Trong mắt hắn, dù đối phương có phải phế nhân hay không, thái độ cũng không thay đổi. Nhớ rõ thân phận là đủ, người kia là đạo lữ tương lai của Thẩm sư huynh, cũng là tiền bối của hắn.

 

Vì vậy, Diệp Khanh ngoan ngoãn bước tới, Tạ Linh liền nhét vào tay hắn một túi quả khô, thuận thế kéo người đứng yên bên cạnh, không cho tiếp tục đi với Mộ Tử Thần nữa.

 

Lúc này Mộ Tử Thần cũng chẳng bận tâm đến Diệp Khanh, ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào Thẩm Từ Thu, lộ ra vẻ kinh diễm. Hắn sớm đã biết Thẩm Từ Thu đẹp, nhưng hôm nay trang phục khác xưa, khí sắc lại càng khiến người say mê, như một loại mỹ lệ thoát tục hoàn toàn khác biệt.

 

Một mỹ nhân như vậy… nếu có thể dùng tiên cốt làm khung, lấy trái tim mà nuôi dưỡng, dẫu đã c.h.ế.t cũng đáng giá.

 

Người thường đổi tim còn sống được, nhưng Linh Lung Tâm thì sao? Không sống được à?

 

Vậy thì… làm xác rối cũng được. Đặt bên người ngắm nghía mỗi ngày, vừa dưỡng mắt vừa làm kỷ niệm trên đường tu hành, chẳng phải rất đáng để cất giữ?

 

Mộ Tử Thần vốn nổi tiếng lòng tham không đáy.

 

Chỉ là hôm nay nhìn thần sắc Thẩm Từ Thu, sao còn lãnh đạm hơn cả ngày thường?

 

Hắn chuyển mắt, lẽ nào Thẩm Từ Thu cùng Tạ Linh gây gổ rồi?

 

Trong lòng lập tức nảy sinh một ý tưởng hân hoan, nếu là vậy, thì chính là cơ hội tốt để ta ra tay biểu hiện rồi!

 

Mộ Tử Thần lập tức nói:

“Sư huynh, bọn đệ tách khỏi nhóm chính, đang định men theo bờ sông đến điểm tập hợp. Nghe nói bên đó có nghi thức cầu mưa, huynh với Thất điện hạ đến xem thử đi?”

 

Lần này hắn đã biết điều, không quên kéo theo cả Tạ Linh.

 

Nhưng Thẩm Từ Thu thật sự không muốn đi.

Chiếc túi kia không thể vứt ra đường, tâm trạng hắn lúc này cực kỳ tệ, chẳng hề muốn thấy gương mặt khiến lòng mình chao đảo của Tạ Linh, càng không muốn gặp tên khiến người ta ghét cay ghét đắng như Mộ Tử Thần.

 

Nhưng nếu hắn không đi, Diệp Khanh sẽ phải ở cạnh một mình với Mộ Tử Thần.

 

Dù chỉ là một lúc ngắn, nhưng với loại người như Mộ Tử Thần, tốt nhất là đứa trẻ thuần khiết kia đừng dây dưa dù chỉ một chút.

 

Thế nên Thẩm Từ Thu gật đầu:

“Ừ.”

 

Mộ Tử Thần lập tức phấn chấn, muốn sán lại gần hắn. Tay phải Thẩm Từ Thu đang nắm lấy Tạ Linh, nên hắn định đi về phía bên trái, muốn sóng vai cùng Thẩm Từ Thu.

 

Nhưng không được như mong muốn.

 

Bởi vì Tạ Linh đã nhanh tay kéo Diệp Khanh lại, nhét nhóc sang tay phải của Thẩm Từ Thu, còn mình thì lập tức bước qua bên trái, chiếm luôn chỗ đứng, chen ép Mộ Tử Thần sang một bên chưa kịp đứng vững.

 

Mộ Tử Thần: “……”

 

Hắn muốn phát điên.

 

Tên này bám dai như đỉa, đến cả vị trí đứng cũng phải tranh giành cho bằng được!

Thật sự không để cho hắn có chút cơ hội nào sao?

 

Mà cái nắm tay bất ngờ kia khiến Thẩm Từ Thu sững người, cúi đầu nhìn lại, thì thấy mình đang… mắt to trừng mắt nhỏ với Diệp Khanh.

 

Cậu nhóc thuần khiết nhất trong nhóm im lặng nhét một viên quả khô vào miệng, “ba ba” nhai ngon lành.

Hắn chẳng quan tâm là sư huynh nào dắt tay mình, chỉ có điều Thẩm sư huynh hình như có hơi… cứng đơ.

 

Thẩm Từ Thu vốn chưa từng nắm tay trẻ con thế này, một bàn tay nhỏ bé đặt trong tay hắn, trong chốn đông người như thế lại tràn đầy tin tưởng, khiến hắn không quen chút nào.

 

Hơn nữa, lúc nãy Tạ Linh còn cố tình áp tay lên mu bàn tay hắn, bàn tay nóng ấm kia khiến tay hắn run lên. Nếu không phải cảm nhận được bàn tay bé nhỏ của Diệp Khanh, có khi hắn đã giật tay ra rồi.

 

Trừ những lần say rượu, bị Băng Hỏa Song Sinh Châu làm phiền, hoặc khi làm chuyện chính sự, hắn và Tạ Linh vốn chẳng có tiếp xúc thân mật nào.

Ba năm trong thủy kính kia, căn bản không đáng tính.

 

Nhưng cú nắm tay vừa rồi lại quá mức tự nhiên, như thể giữa họ vốn dĩ đã có thể dễ dàng chạm vào nhau bất cứ lúc nào.

Nhưng sự thật lại không phải vậy.

 

Thẩm Từ Thu không biết Tạ Linh làm thế có cố ý không, cũng không có chứng cứ.

Chỉ là… không hiểu sao, rõ ràng hắn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, mà Tạ Linh lại càng ngày càng táo bạo.

 

Không xác định được. Nhìn thử lại lần nữa.

Thôi, càng nhìn càng thấy phiền.

 

Thẩm Từ Thu siết c.h.ặ.t t.a.y Diệp Khanh, mặt không biểu cảm, còn Tạ Linh thì đứng chắn giữa hắn với Mộ Tử Thần. Mộ Tử Thần cắn môi, đành ngậm ngùi chịu đựng.

 

Cả nhóm cứ thế đi tới bờ sông, suốt dọc đường Mộ Tử Thần không nói với Thẩm Từ Thu lấy một lời.

 

Hắn tức đến phát bực, mà lúc tới nơi, đám người Địch Sơn lập tức vây quanh, còn Thẩm Từ Thu thì điềm nhiên đứng tách một bên, càng khiến hắn chẳng có cơ hội tiếp cận.

 

Mộ Tử Thần còn phải ứng phó với cả đám ngốc tử kia, hắn càng thêm bực bội.

Còn Tạ Linh thì chẳng phiền chút nào, bỏ mặc mọi người, đứng chễm chệ ngay cạnh Thẩm Từ Thu rõ ràng ra mặt tuyên bố chủ quyền: người sống đừng tới gần!

 

Trên tế đàn, các vũ giả tham gia nghi lễ mặc hoa phục lộng lẫy, nhẹ nhàng múa theo tiếng trống và tiếng đàn cổ.

 

Mọi người nhao nhao tìm chỗ đứng tốt, chen lên phía trước, hàng người đông nghịt. Tuy phía sau không chen được, nhưng vì đài cao và quay mặt ra dòng tị hà cuồn cuộn, nên đứng xa vẫn có thể ngắm vũ điệu, chỉ là không rõ như ở gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thẩm Từ Thu không muốn chen chúc náo nhiệt.

Khi Diệp Khanh được giao lại cho Biện Vân, hắn xoay người rời đi.

 

Vừa đi, vừa thi triển thanh khiết thuật lau đi lớp trang điểm trên mặt, trở lại dáng vẻ thanh lãnh thường ngày.

 

Tạ Linh có chút tiếc nuối vì lớp trang điểm kia vừa mới được tô lên đã mất, nhưng rồi lại nghĩ, dù sao nó cũng không thể giữ mãi trên gương mặt Thẩm Từ Thu.

Cũng như pháo hoa, dù chóng tàn, ít ra y đã từng thấy nó nở rộ.

 

Y bước nhanh đuổi theo, cũng lau mặt mình:

“Đã tới đây rồi, không muốn xem chút sao?”

 

Thẩm Từ Thu không đáp.

 

Tạ Linh vẫn lải nhải:

“Ta liếc sơ qua, múa cũng không tệ lắm, thật sự không xem à?”

 

Thẩm Từ Thu vẫn đi thẳng, không quay đầu.

 

“A Từ, chẳng lẽ sau này ngươi định không nói chuyện với ta nữa?”

 

Thẩm Từ Thu không nói lời nào, rẽ trái định bỏ đi.

Tạ Linh lập tức vòng qua, cản đường trước mặt hắn:

“Tâm trạng ngươi đang rối loạn.”

 

Thẩm Từ Thu rẽ trái, y rẽ trái.

Thẩm Từ Thu né phải, y né phải.

Cuối cùng, Thẩm Từ Thu bị chặn lại, đôi mắt lưu ly sắc lạnh nhìn chằm chằm đối phương.

 

Tạ Linh cầm quạt gõ nhẹ lên tay, kéo dài giọng:

“—— là vì ta?”

 

Cuối cùng, sau cả đoạn đường im lặng, Thẩm Từ Thu lạnh lùng mở miệng:

“Ngươi nghĩ nhiều rồi.”

 

“Ừ.” Tạ Linh gật đầu, trông như chẳng bận tâm.

Nhưng ngay sau đó lại bất ngờ đưa tay về phía mặt hắn.

 

Thẩm Từ Thu lập tức nghiêng người né tránh, sợi dây buộc tóc khẽ cọ qua đầu ngón tay Tạ Linh.

 

Tạ Linh chậm rãi thu tay về, kẹp giữa hai đầu ngón tay một cánh hoa, đưa lên trước mặt Thẩm Từ Thu, khẽ lắc:

“Cánh hoa này vướng giữa sợi tóc và dây buộc tóc của ngươi, vậy mà Thẩm sư huynh tâm tư rối bời lại không hề nhận ra à?”

 

Cánh hoa chắc là lúc trước dính vào khi đi qua con phố đầy hoa dưới mưa.

 

Cảm giác của tu sĩ vốn cực kỳ nhạy bén, đừng nói là cánh hoa, chỉ cần có sợi tóc người khác vướng lên người, nếu không cố tình dùng linh lực giấu đi, thì cũng sẽ bị phát hiện ngay.

 

Vậy mà cánh hoa này lại kẹt giữa tóc Thẩm Từ Thu, vướng vào sợi dây cột tóc sau đầu hắn, theo hắn đi cả một đoạn đường dài mà vẫn không bị phát hiện.

 

Thẩm Từ Thu nhìn cánh hoa, rồi lại nhìn Tạ Linh. Hắn xác định không phải ảo giác, Tạ Linh đúng là càng lúc càng to gan với hắn.

 

Thẩm Từ Thu mím chặt môi, không hề có động tác dư thừa, nhưng trong nháy mắt, cánh hoa kia đã bị linh lực của hắn chấn thành bột mịn, chảy xuống khỏi lòng bàn tay Tạ Linh.

 

Linh lực của băng linh căn lạnh lẽo như gió buốt, khiến ai đến gần cũng phải lùi xa ba thước.

 

Vậy mà Tạ Linh chẳng hề khó chịu, khóe môi còn cong lên, xòe chiếc quạt xếp, quạt nhẹ một cái. Bột hoa tan vào không trung, mang theo mùi hương thanh nhã, hóa thành làn gió ấm thoảng qua má Thẩm Từ Thu, nhẹ nhàng hất lên một lọn tóc mai hắn.

 

“Giữa chốn phồn hoa đi qua, tay vẫn còn lưu hương.” Tạ Linh bật cười, lời nói ngông nghênh, “Vậy xem như ngươi tặng ta đi.”

 

Thẩm Từ Thu: “……”

 

Hắn giữ bộ mặt lạnh suốt nửa ngày, nhưng đối mặt với Tạ Linh lại chẳng khác nào nắm đ.ấ.m đấm vào bông, cảm giác thật bất lực.

 

Người này căn bản không sợ đối đầu, ngược lại càng bị chèn ép càng hăng hái. Ngươi càng lạnh nhạt, y lại càng bám riết không buông, chẳng thể nào khiến y cụt hứng được.

 

Cùng người như vậy tranh cao thấp chỉ tổ phí công. Mọi hành động vô ích đều là lãng phí thời gian.

 

Thẩm Từ Thu lần đầu tiên cảm thấy có người khiến hắn thấy phiền đến vậy, giống như keo dính, dính vào rồi muốn rũ cũng rũ không xong.

 

Vậy chẳng bằng quay lại thái độ ban đầu, ít nhất cũng không khiến bản thân trông quá để ý. Có lẽ, giữ vẻ thản nhiên mới là cách tốt nhất.

 

Hắn hít một hơi thật sâu, nới lỏng môi mím chặt, quay đầu đi chỗ khác. Lúc cất bước, bước chân cũng chậm lại. Tạ Linh thong thả đi theo phía sau, lần này hắn không né tránh nữa, chỉ tỏ ra thản nhiên như chẳng có gì xảy ra.

 

Rất có khí chất kiểu “ngươi muốn làm gì thì làm, ta vẫn cứ bình tĩnh như núi”.

 

Tạ Linh gập quạt lại, giấu sau lưng, cảm nhận được chút d.a.o động trong ánh mắt và cảm xúc của Thẩm Từ Thu, liền tự nhiên bước tới đi cạnh hắn: “Không ở lại xem múa à?”

 

Thẩm Từ Thu lần này không làm bộ lạnh lùng nữa, đáp: “Về tu luyện.”

 

Tạ Linh khẽ “ồ” một tiếng: “Hôm nay ra ngoài dạo một vòng, thấy Hướng An trấn thế nào?”

 

Thẩm Từ Thu đáp ngắn gọn: “Không tệ.”

 

“Thế còn nhân gian? Có phải cũng không tệ không?”

 

Thẩm Từ Thu nhíu mày: “Ngươi có gì muốn nói thì nói thẳng.”

 

Tạ Linh khẽ gõ nhẹ phiến quạt, ngẩng đầu nhìn trời xanh mây trắng: “Ta chỉ muốn nói, đời người trên thế gian này, tu luyện đúng là quan trọng, nhưng ngoài ra cũng nên mở mắt nhìn ngắm những thứ khác một chút. Cho dù chỉ là như hôm nay đi dạo một vòng, nếu có thể khiến bản thân thư thái đôi chút, thì cũng đáng mà, đúng không?”

 

Ta muốn nói, ngoài chuyện báo thù, huynh cũng nên nhìn lại chính bản thân mình.

 

Huynh là người, không phải cô hồn dã quỷ.

 

Thư thái? Thẩm Từ Thu mặt không đổi sắc.

 

Hắn cần căng não để tu luyện, lúc nào cũng đi dạo thư giãn thì biết bao giờ mới g.i.ế.c được Kim Tiên như Huyền Dương Tôn?

 

Hắn không được phép buông thả bản thân, tuyệt đối không.

 

Hắn và Tạ Linh, vốn không giống nhau.

 

Hai người dần dần rời xa đám đông. Sau lưng tiếng ca múa vẫn vang vọng, nhịp trống rộn ràng dội vào mặt nước sông, hợp lại thành một khúc trường thi hào sảng. Không đợi Thẩm Từ Thu lên tiếng, Tạ Linh đã âm thầm nghĩ nếu huynh không tin, vậy thì để ta chứng minh cho huynh xem.

 

Huynh nhất định sẽ phát hiện, trên đời này vẫn còn có những điều xứng đáng để lưu tâm.

 

Hai người mỗi người một tâm tư, cứ thế chậm rãi bước về phía trước. Mơ hồ còn nghe được tiếng nhạc vọng lại từ bờ sông, thì ngọc bài truyền tin bên người Thẩm Từ Thu sáng lên.

 

Hắn lấy ra, bên trong vang lên tiếng truyền âm:

 

“Thẩm sư huynh, nhiệm vụ rèn luyện của đệ tử mới nhập môn thế nào rồi? Năm nay Kim Ngọc Yến có biến, tông chủ triệu tập họp khẩn. Nếu nhiệm vụ đã hoàn thành, xin hãy lập tức quay về.”

 

Thẩm Từ Thu khựng lại.

 

Mải nhớ tới Mộ Tử Thần mới nhập môn, suýt chút nữa quên mất Kim Ngọc Yến sắp tới.

 

Từ sau trận đại chiến giữa Nhân – Ma trăm năm trước, hai tộc ký kết minh ước, ngừng binh đao, định ra cứ mỗi năm năm tổ chức một lần Kim Ngọc Yến. Nhân tộc và Ma tộc cử tu sĩ tham gia, danh nghĩa là giao lưu thân thiện, thực chất là đấu pháp, luyện dược, luyện khí, mỗi bên đều tranh nhau thể hiện bản lĩnh.

 

Nhưng năm nay, Kim Ngọc Yến có thay đổi.

 

Bởi vì Yêu tộc chính thức ngỏ ý muốn gia nhập.

 

Mà người mở miệng, không ai khác chính là cha của Tạ Linh.

 

Yêu Hoàng bệ hạ.