Dấu Chấm Hết Sau Mười Năm

Chương 1



Vừa đến công ty, tôi nhận được ảnh từ một người bạn.

Trong một tiệm trang sức danh tiếng, Giang Triều đang đi cùng một cô gái trẻ trung, xinh đẹp để chọn nhẫn.

Người bạn đó không nói gì thêm. Tôi hiểu rõ ý của cô ấy: vừa nghi ngờ Giang Triều ngoại tình, lại vừa lo đó chỉ là hiểu lầm. Tôi gửi lại một dấu chấm, ra hiệu rằng mình đã biết.

Sáu giờ đúng, Giang Triều vẫn đến đón tôi tan làm như thường lệ.

Chúng tôi cùng đi ăn, cùng về nhà, cùng ngủ một giấc. Rồi khi đêm về tĩnh lặng, Giang Triều lại mặc quần áo vào rồi rời đi.

Tôi nằm trên giường, nghe tiếng cửa đóng lại mới ngồi dậy châm một điếu t.h.u.ố.c.

Đây là năm thứ mười tôi và Giang Triều bên nhau, nhưng anh đã ngoại tình bao nhiêu lần thì tôi chẳng còn nhớ rõ nữa.

Thực ra ngay từ lúc mới bắt đầu, tôi đã lường trước chuyện anh sẽ phản bội. Dù sao ngay từ đầu tôi đã biết anh là một gã đào hoa, bản thân cũng chưa từng định gắn bó dài lâu. Thế nhưng chúng tôi cứ chia tay rồi lại làm hòa, dây dưa cho đến tận bây giờ.

Thành thật mà nói, mối quan hệ này không phải là không thể tiếp tục.

Ở cái tuổi này, bạn bè đều đã có gia đình riêng. Sau giờ làm, chút sức lực ít ỏi còn lại họ đều dành cho chồng con, chẳng ai còn có thể nổi hứng là xách ba lô lên và đi như thời trẻ nữa.

Đôi khi tôi cũng thấy cô đơn, nên tôi cần một người ở bên cạnh để cùng ăn cơm, nói những chuyện phiếm vô thưởng vô phạt, và cả giải quyết những nhu cầu sinh lý nữa.

Và tôi với Giang Triều thì quá hiểu rõ về nhau.

Chúng tôi quen biết quá nhiều năm, tôi chẳng cần phải che đậy bất cứ điều gì trước mặt anh. Nếu bỏ anh để tìm một người đàn ông khác, có lẽ người đó sẽ trẻ hơn, đẹp trai hơn hoặc ưu tú hơn, nhưng chắc chắn sẽ khó tìm lại được sự tự nhiên, thoải mái như khi ở bên cạnh Giang Triều.

Tôi nhả một hơi khói dài rồi dập tắt điếu t.h.u.ố.c.

Tôi không chắc hiện tại mình dành cho Giang Triều loại tình cảm gì, chỉ biết rằng chẳng biết từ bao giờ, tôi không còn bận tâm đến những lần anh tán tỉnh người khác, ngoại tình hay hờ hững với mình nữa.

Giang Triều là một kẻ phong lưu đầy sức hút, tôi chỉ cần tận hưởng những giá trị cảm xúc mà anh mang lại là đủ, còn những thứ khác đều không quan trọng. Đời người ngắn ngủi, chi bằng cứ vui vẻ lúc nào hay lúc ấy.

Chỉ là, thỉnh thoảng vào những lúc đêm khuya thanh vắng như thế này, tôi vẫn tỉnh táo thoát ra khỏi hiện tại trong chốc lát để nhớ về chính mình thuở nhỏ.

Dường như tôi đã có được tất cả những gì mình từng khao khát: một công việc ổn định, mức lương cao và một cuộc sống phong lưu, đàng hoàng.

Nhưng tôi lại cảm thấy tất cả những điều này khác xa so với những gì tôi từng hình dung.

Lần đầu tiên tôi nảy sinh chút tò mò về mối quan hệ giữa Giang Triều và người phụ nữ kia.

Kiểu chung sống hiện tại của chúng tôi chẳng khác gì vợ chồng già, Giang Triều hoàn toàn không đề phòng tôi. Anh tin chắc rằng tôi sẽ không vì mấy chuyện ong bướm bên ngoài mà chia tay.

Bởi vậy, tôi dễ dàng tra được thông tin về người phụ nữ đó.

Cô ta tên Đổng Tuyết, được Giang Triều lưu trong danh bạ bằng một biểu tượng hình bông tuyết nhỏ.

Tôi ấn vào ảnh đại diện của cô ta, thấy cô ta đang ôm cổ Giang Triều đầy thân mật, cả hai cùng nhìn vào ống kính và giơ tay chữ V.

Giang Triều không có thói quen xóa lịch sử trò chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thế nên tôi thấy được họ đã cùng đi công viên giải trí, đi cắm trại, cùng nhau nấu ăn. Tháng trước Giang Triều đi công tác nước ngoài, còn tiện đường đưa Đổng Tuyết sang Thụy Sĩ ngắm núi tuyết.

Có đôi khi tôi nghĩ, chuyện yêu đương của đàn ông và đàn bà trên thế giới này dường như đều đi theo một quy trình giống nhau. Bắt đầu bằng những bữa nhà hàng, giữa chừng là cùng nhau đi chợ nấu cơm.

Nhật Nguyệt

Vậy điểm kết thúc là đâu?

Những người có thể bên nhau đến đầu bạc răng long thì ít, mà đa phần đều là cuộc vui tàn thì người cũng giải tán mà thôi.

Tối thứ Sáu, tôi nhận được điện thoại của Giang Triều.

Anh bảo đột xuất có việc nên không đón cuối tuần cùng tôi được.

Đây là trạng thái sống hiện tại của chúng tôi, không quá quấn quýt, chỉ cần một câu "có việc" nhẹ tênh là đôi bên đều không hỏi thêm gì nữa.

Tôi biết rõ anh bận việc gì. Theo thói quen mọi khi, lịch trình tuần này của tôi sẽ là đi tập yoga rồi đến spa làm đẹp.

Nhưng chẳng hiểu dây thần kinh nào đột nhiên chập mạch, tôi lại gọi điện cho Tưởng Dực – bạn thân từ nhỏ của Giang Triều.

Điện thoại bắt máy rất nhanh, tôi cũng chẳng vòng vo: "Anh có biết tuần này Giang Triều định đi đâu không? Chắc là anh ấy đưa Đổng Tuyết đi chơi quanh ngoại thành mấy ngày nhỉ?"

Trong tin nhắn mấy ngày trước, tôi thấy Đổng Tuyết nói muốn đi đâu đó quanh đây, chỉ là lúc ấy Giang Triều chưa đồng ý.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi trả lời: "Biết, bọn tôi đi cùng nhau mà."

Sau đó anh lại hỏi tôi: "Có cần anh đặt phòng cho em không?"

Có người trả tiền phòng, tôi tự nhiên chẳng thấy sao: "Được thôi, anh đặt đi."

Rất nhanh sau đó, anh gửi định vị cho tôi.

Đó là một khu du lịch ở ngoại ô, tuần này ở đó vừa hay có lễ hội pháo hoa lớn, đúng là rất hợp để chơi trò lãng mạn.

Tôi hỏi qua xem có những ai, cuối cùng biết được toàn là mấy người bạn của Giang Triều. Đa số đều mang theo bạn gái, ai không mang thì với điều kiện của bọn họ, tìm tạm một cô đi cùng cũng chẳng khó gì.

Người ta thường nói "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", Giang Triều là kẻ lăng nhăng thì đám anh em chí cốt của anh cũng chẳng kém cạnh gì. Điều này vốn dĩ quá thường thấy trong giới nhà giàu.

Còn tôi, sống trong môi trường này quá lâu, dường như cũng đã chấp nhận những "quy tắc ngầm" không vi phạm pháp luật nhưng lại trái với đạo đức này.

Lúc đến khách sạn đã rất muộn, lễ hội pháo hoa sắp bắt đầu.

Tôi xuống xe, ném chìa khóa cho nhân viên phục vụ thì thấy Tưởng Dực đang đứng chờ ở cửa khách sạn.

Tôi khựng lại một giây rồi bước về phía anh: "Sao anh không đi xem pháo hoa?"

Anh thản nhiên nhún vai: "Anh không hứng thú với mấy thứ đó."

"Vậy sao anh còn góp vui làm gì?"

"Suối nước nóng ở khách sạn này cũng khá ổn. Hơn nữa, nếu hôm nay anh không góp vui thì chẳng phải đã bỏ lỡ cơ hội gặp em rồi sao."