Dấu Chấm Hết Sau Mười Năm

Chương 2



Vì mối quan hệ với Giang Triều, tôi cũng quen biết đám anh em của anh nhiều năm rồi. Có điều, dù đã kết bạn nhưng khung chat trong điện thoại cứ để mốc meo suốt mấy trăm năm, lịch sử trò chuyện chỉ dừng lại ở câu chào hỏi làm quen ban đầu.

Tưởng Dực là một ngoại lệ.

Anh thích tôi, và ngay từ đầu, anh đã chẳng thèm che giấu điều đó trước mặt tôi. Trong mắt hội đó, chỉ cần hai bên tình nguyện thì việc anh em dùng chung một người phụ nữ cũng chẳng phải chuyện gì tày đình.

Mỗi khi tôi và Giang Triều chia tay, Tưởng Dực đều không bỏ lỡ cơ hội nào để nhảy ra, cố thuyết phục tôi thử hẹn hò với anh một lần. Tôi chưa từng mảy may d.a.o động. Không hẳn vì tôi là người có đạo đức cao thượng, không muốn dây dưa với bạn của người yêu cũ, mà đơn giản là tôi thấy không cần thiết.

Tôi và Giang Triều tan rồi lại hợp, thực sự là vì dây dưa quá nhiều năm, tình cảm xen lẫn quá nhiều thứ. Nhưng tôi cũng chưa đến mức khao khát đàn ông tới mức không thể sống nổi.

Thế nên tôi không bận tâm chuyện Giang Triều có người khác bên ngoài, một phần vì những năm qua đã mệt mỏi rồi, một phần là vì tôi thấy ở điểm này, tôi và anh thực ra khá công bằng. Chỉ cần tôi muốn, tôi cũng có thể làm những việc y hệt Giang Triều, và anh cũng chẳng để bụng đâu.

Căn phòng Tưởng Dực đặt cho tôi có tầm nhìn rất đẹp, từ ban công nhìn ra có thể thấp thoáng thấy bóng dáng của pháo hoa. Tôi hạ hành lý xuống, thong thả ngồi trên ghế ở ban công để thưởng thức.

Tưởng Dực nằm ở chiếc ghế bên cạnh, hỏi tôi sao đột nhiên lại quan tâm đến đời tư của Giang Triều.

"Dù sao em cũng là bạn gái danh chính ngôn thuận của anh ấy, em không được hỏi sao?"

"Em không cần để tâm quá đâu. Bọn anh đều nhìn ra được, Giang Triều đối với Đổng Tuyết chỉ là cảm giác tươi mới thôi, không làm lung lay được vị trí chính thất của em đâu."

Tôi gật đầu, bảo mình biết rồi.

"Vậy hôm nay em đến đây mục đích là gì?"

Tôi chống tay lên thái dương, hờ hững nói: "Lâu rồi không thấy dáng vẻ Giang Triều khi chìm đắm vào tình yêu, nên muốn xem thử một chút."

Nhật Nguyệt

Tưởng Dực bật cười: "Em muốn xem đàn ông khi yêu cuồng nhiệt thế nào thì cứ tìm anh này."

Đúng là không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để tiếp thị bản thân.

Tôi hỏi Tưởng Dực rốt cuộc thích tôi ở điểm nào, anh nghĩ mãi một hồi rồi bất lực nhún vai: "Không biết nữa, chắc là vì thứ không có được mới luôn khiến người ta khao khát chăng? Hay là em cứ cho anh một lần đi, biết đâu có được rồi anh lại buông tay được thì sao."

Tôi cười đáp: "Vậy thì anh cứ khao khát cả đời đi."

"Thật tuyệt tình. Em không thấy như vậy rất bất công sao? Giang Triều đã trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, việc gì em phải giữ mình vì anh ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Em giữ mình, không phải vì anh ấy."

Không khí bỗng chốc im lặng. Trong tiếng pháo hoa mờ ảo vọng lại từ bên kia những dãy núi, tôi đã xem hết một màn trình diễn pháo hoa đầy cô độc.

Tưởng Dực đưa điện thoại cho tôi. Trong nhóm chat nhỏ của mấy người bọn họ, có người đang gửi ảnh và video ngắn. Trong đó có cảnh Giang Triều và Đổng Tuyết đang hôn nhau đắm đuối. Tôi thấy ánh mắt Giang Triều nhìn cô ta đầy rẫy sự thâm tình.

Ánh mắt đó y hệt như hồi anh mới bên tôi.

Lần đầu tôi gặp Giang Triều là năm lớp mười hai. Gia đình họ Giang xảy ra chuyện, anh bị đưa về quê, tạm thời chuyển vào trường tôi đang theo học.

Học sinh chuyển trường vào năm cuối cấp là chuyện rất hiếm, nhất là một người như Giang Triều, toàn thân đồ hiệu, khí chất nổi bật, rõ ràng là lạc quẻ hoàn toàn với con người ở cái nơi nhỏ bé này. Tôi là lớp trưởng nên được giáo viên sắp xếp ngồi cùng bàn với anh.

Nhờ thế mà tôi có điều kiện thuận lợi để gần gũi với Giang Triều. Khi đó tôi có thích anh, nhưng sự yêu thích ấy cũng chẳng có gì lạ lùng. Tôi dám chắc trăm phần trăm con gái trong lớp đều có thiện cảm với anh. Không hẳn là tình cảm nam nữ, mà đối diện với những người hay sự vật tốt đẹp, con người ta luôn khó tránh khỏi lòng yêu mến.

Thành tích học tập của Giang Triều không thuộc hàng xuất sắc, nhưng với những người có gia cảnh giàu có, họ chẳng bao giờ dựa vào kỳ thi đại học để đổi đời. Thế nên khi tôi đang vùi đầu vào đống bài vở thì Giang Triều đã nhanh ch.óng làm quen với các bạn cùng lớp, thậm chí còn hẹn hò thành công.

Cuối cùng, chắc là chán rồi nên anh bắt đầu chú ý đến tôi. Ban đầu tôi không thèm đếm xỉa đến anh. Nhưng áp lực từ việc học và gia đình khiến tôi gần như không thở nổi. Tiềm thức mách bảo rằng tôi sắp gục ngã rồi, tôi cần tìm một lối thoát.

Và thế là tôi chấp nhận Giang Triều.

Anh có kinh nghiệm tình trường phong phú, nên khi ở bên anh, tôi thấy rất dễ chịu và cảm nhận được hương vị của sự thư giãn sau bao ngày căng thẳng.

Sau đó kỳ thi đại học kết thúc, tôi đỗ vào ngôi trường mình mong muốn, rắc rối ở nhà Giang Triều cũng được giải quyết, anh đương nhiên phải quay về. Lúc đó tôi có chút buồn, nhưng cảm xúc ấy rất ngắn ngủi, tôi nhanh ch.óng lấy lại cân bằng. Tôi hiểu rõ khoảng cách giữa chúng tôi quá lớn, chỉ có thể là khách qua đường trong đời nhau mà thôi.

Ngày anh đi, tôi đang làm thêm ở nhà máy để kiếm tiền đóng học phí đại học. Anh đến nhà máy tìm tôi, tặng tôi một chiếc túi hiệu. Anh bảo đó là thói quen của mình, cô gái nào từng hẹn hò với anh cũng đều được tặng túi, tôi không được phá hỏng thói quen đó.

Tôi nhận lấy. Tối đi làm về, tôi tò mò lôi chiếc túi ra nghiên cứu thì thấy bên trong còn nhét mười vạn tệ cùng một mảnh giấy nhỏ:

"Đừng đi làm thêm nữa, chuẩn bị cho tốt vào. Đi học bằng lái xe đi, thay đổi kiểu tóc một chút, đi ngắm biển mà em thích, sẵn sàng đón nhận cuộc sống đại học đi nhé."

Lúc đó trong lòng tôi chợt thoáng qua một cảm xúc rất tinh vi, nhưng nó biến mất quá nhanh nên tôi cũng không để ý.

Mãi cho đến khi tôi gặp lại anh ở đại học. Anh lái chiếc siêu xe phô trương, tùy hứng tháo kính râm xuống, nhìn tôi với vẻ rạng rỡ: "Chào người yêu cũ, lâu rồi không gặp."

Khoảnh khắc ấy, tôi lờ mờ có dự cảm rằng mình tiêu đời rồi. Có xác suất rất lớn là tôi sẽ ngã gục dưới tay người đàn ông này.