Dấu Chấm Hết Sau Mười Năm

Chương 12



Tôi đợi Tưởng Dực ba ngày.

Anh bán tháo phần lớn bất động sản, các quỹ đầu tư và cổ phiếu đang nắm giữ. Từng xấp tiền mặt xếp chồng lên nhau, chiếm cứ nửa căn phòng khách. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sức nặng của tiền mặt một cách trực quan đến thế.

Tưởng Dực thản nhiên đưa cho tôi một tệp hồ sơ.

"Cùng với căn nhà này nữa, tất cả đều là của em."

Anh nói: "Thực ra anh còn có thể gom thêm, nhưng việc đó cần thêm chút thời gian, mà anh thì không đợi nổi nữa rồi. Thế nên, có thể cho anh trả góp không?"

Điều kỳ lạ là tôi thấy chấn động trước sự giàu có của Tưởng Dực, nhưng lại chẳng thấy chút cảm động nào trước hành động gần như dốc hết vốn liếng này của anh. Ý nghĩ này tôi cũng từng gặp phải ở cậu bạn trai mới quen được vài ngày kia.

Đây chính là di chứng để lại sau khi chia tay Giang Triều. Tôi đã sở hữu quá nhiều ký ức và sự cảm động rồi, nên ngay từ đầu tôi đã hiểu rằng khi mình thoát ra khỏi đoạn tình cảm từng rút cạn nửa cái mạng của mình ấy... có lẽ tôi không còn khả năng cảm nhận thêm bất kỳ tình yêu nào nữa.

Mọi đắng cay ngọt bùi trong tình yêu tôi đều đã nếm trải cả rồi. Bắt đầu một mối quan hệ mới, dù tốt hay xấu, cũng chỉ là lặp lại con đường mình đã đi qua mà thôi.

Tôi nhận lấy tập hồ sơ của Tưởng Dực, lật đến trang cuối rồi dứt khoát ký tên mình vào.

"Không cần trả góp đâu, em đã thấy được thành ý của anh rồi." Tôi quay người nhìn anh, đưa tay ra, "Vậy thì từ giây phút này, anh là bạn trai của em."

Tình yêu khắc cốt ghi tâm ư, tôi chẳng còn hứng thú nữa. Nhưng với tư cách là một gia vị cho cuộc sống, hẹn hò với một người vừa có tiền vừa có sắc lại chẳng gây tổn hại gì, tôi thấy cũng không tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tưởng Dực không nắm lấy tay tôi. Anh chỉ tiến lên một bước, nhìn tôi đầy dò xét. Tôi nhìn anh, không hề lùi bước. Thế là anh khẽ cúi người, như chuồn chuồn đạp nước, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên trán tôi.

Anh nói: "Thư Lê, cảm ơn em đã cho anh cơ hội, cảm ơn sự tác thành của em. Em có quyền dừng lại bất cứ lúc nào, bất kể khi nào anh cũng đều chấp nhận."

Tôi khiêu khích hỏi: "Nếu bây giờ em bảo dừng lại, anh cũng chịu sao?"

Anh bật cười, rút điện thoại ra: "Vậy ít nhất, hãy để anh chụp một tấm ảnh làm kỷ niệm đã."

Tôi cầm lấy điện thoại của anh, mở camera lên rồi nhìn vào ống kính. Tưởng Dực đứng ngay sau lưng tôi, đưa tay ra giơ hình chữ V bên cạnh má tôi.

"Xong rồi, anh có thể đăng lên vòng bạn bè được rồi đấy." Tôi trả điện thoại lại cho anh.

Tưởng Dực ngoan ngoãn cầm máy bắt đầu soạn nội dung. Anh gõ gõ xóa xóa một hồi lâu, cuối cùng chỉ đăng một biểu tượng con chim cánh cụt đang xoay vòng, kèm theo tấm ảnh chụp chung của hai đứa.

Gần như ngay giây sau khi dòng trạng thái ấy được đăng lên, điện thoại của tôi và anh đồng loạt đổ chuông. Nhưng chúng tôi đều làm một hành động giống hệt nhau — tắt nguồn.

"Vậy thì, bạn gái à, chúng ta đi hẹn hò thôi."

Nhật Nguyệt

"Được thôi, bạn trai."

(Hết)