Về đến nhà, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của cô bạn thân.
Cô ấy bảo vừa tìm thấy một đống ảnh và video cũ từ hồi trước. Tôi cười hỏi có phải cô nàng bắt đầu già rồi nên hay hoài niệm không, cô ấy cười hì hì phụ họa theo. Rồi đột nhiên, cô ấy chuyển chủ đề hỏi về Tưởng Dực.
Tôi và Giang Triều ở bên nhau quá lâu nên bạn bè đôi bên đều quen biết nhau cả, Tưởng Dực còn từng đến dự đám cưới của cô bạn này. Nhưng cô ấy hoàn toàn không biết chuyện Tưởng Dực từng theo đuổi tôi.
"Sao tự nhiên lại hỏi đến Tưởng Dực?" Tôi đi vào phòng tắm, đặt điện thoại lên bệ rửa mặt, b.úi tóc lên chuẩn bị tẩy trang.
"Cậu đã bao giờ nghĩ đến một khả năng chưa?"
"Khả năng gì?"
"Rằng Tưởng Dực có lẽ thích cậu."
Tay tôi khựng lại, nhìn mình trong gương: "Sao cậu lại có ý nghĩ đó?"
"Lúc tớ kết hôn, bên quay phim có gửi một gói ảnh gốc chưa qua chỉnh sửa, tớ vẫn chưa xem kỹ bao giờ, mãi đến hôm nay chồng tớ mới chỉ ra." Cô ấy ngập ngừng một chút rồi nói tiếp, "Chồng tớ bảo, trong những bức ảnh nào có cả cậu và Tưởng Dực, thì có đến tám mươi phần trăm thời gian ánh mắt Tưởng Dực đều đặt lên người cậu."
"Tần suất còn cao hơn cả lúc Giang Triều nhìn cậu nữa."
"Tớ còn tình cờ tìm thấy một đoạn video. Cậu có nhớ sinh nhật năm 25 tuổi của cậu, Giang Triều mời bao nhiêu bạn bè đi cắm trại ở ngoại ô không?"
Tôi đương nhiên là nhớ. Đó thực sự là một sinh nhật khó quên. Giang Triều muốn tạo bất ngờ cho tôi nên đã âm thầm liên lạc với bạn bè thân thiết của cả hai bên để đến chúc mừng. Lửa trại, lều bạt, pháo hoa, những tiếng hò reo phấn khích và cả màn đại chiến bánh kem hỗn loạn nữa.
"Trước đây tớ không nghĩ theo hướng đó, nhưng vừa nãy xem lại video, tớ thấy tình cảm Tưởng Dực dành cho cậu... thực sự rất dễ thấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạn tôi gửi đoạn video đó qua. Thú thật tôi không nhớ rõ tình tiết cụ thể lúc đó lắm, chỉ nhớ mình đã rất vui, gần như tấn công tất cả mọi người không chừa một ai. Bao gồm cả Tưởng Dực.
Lúc đó tôi vẫn còn yêu Giang Triều sâu đậm. Vì biết tình cảm của Tưởng Dực dành cho mình, cũng biết Giang Triều coi trọng người anh em này thế nào, nên tôi luôn chủ động giữ khoảng cách với Tưởng Dực.
Nhưng hôm đó là ngoại lệ, cảm xúc của tôi quá hưng phấn nên khi Tưởng Dực đi ngang qua, tôi đã tiện tay quẹt một vệt kem lên mặt anh.
Trong ống kính của bạn tôi, tôi cười rạng rỡ vô cùng. Tưởng Dực cũng cười, định quẹt lại kem lên mặt tôi nhưng bị tôi nhanh chân né được. Ống kính lướt qua, chuyển sang cảnh tôi và Giang Triều đang trêu đùa nhau.
Tôi không còn yêu Giang Triều nữa, nhưng những kỷ niệm đó vẫn tràn đầy ý nghĩa. Chỉ là có lẽ vì tình cảm đã phai nhạt, lần này ánh mắt tôi cuối cùng cũng rời khỏi Giang Triều để nhìn về phía Tưởng Dực ở góc khung hình.
Anh đứng bên cạnh lều, nhìn tôi từ đằng xa với một biểu cảm rất lạ lẫm, vô cùng dịu dàng. Trước mặt tôi, Tưởng Dực luôn tỏ ra hờ hững, tùy hứng. Với tôi, mọi tình cảm và sự hy sinh của anh đều đến quá dễ dàng và kỳ lạ, nên cảm giác không được chân thành cho lắm.
Tôi chưa bao giờ đặt niềm tin nơi anh.
Thế nhưng trong vài giây ngắn ngủi đó, tôi dường như đã nhìn thấu được chân thành ẩn giấu dưới vẻ ngoài lơ đãng ấy. Anh rút khăn tay ra, tỉ mỉ lau sạch vệt kem trên tay mình. Nhưng vệt kem trên mặt anh là do chính tay tôi quẹt lên. Trong trận chiến bánh kem hỗn loạn đến mức chẳng còn phân biệt được ai với ai ấy, chỉ có tôi là người duy nhất bôi kem lên mặt anh.
Và sau đó, anh đã lặng lẽ l.i.ế.m sạch toàn bộ chỗ kem ấy vào bụng.
Tôi im lặng, ngón tay khẽ chạm để thoát khỏi video. Sau đó, tôi lại xem những bức ảnh mà bạn mình gửi.
Nhật Nguyệt
Trong không gian tiệc cưới lộng lẫy, tôi mặc bộ đồ phù dâu nhẹ nhàng, thân thiết ôm lấy cánh tay bạn mình, tạo dáng nhí nhảnh trước ống kính. Tưởng Dực ở cách đó không xa, lặng lẽ nhìn tôi. Ngay cả trong tấm ảnh tập thể mấy chục người, tôi và anh đứng cách nhau rất xa, nhưng Tưởng Dực vẫn hơi nghiêng đầu, nhìn về phía có tôi.
Đám cưới đó, thực ra lúc đầu bạn tôi không mời Tưởng Dực. Tuy cũng gọi là có quen biết nhưng xét cho cùng họ cũng chỉ gặp nhau vài lần, chẳng có tư giao gì, nếu gửi thiệp mời thì lại hóa ra chỉ muốn thu tiền mừng. Chính Tưởng Dực là người chủ động đòi tham gia. Vì tôi là phù dâu, còn Giang Triều là phù rể.
Lúc đó Tưởng Dực nói: "Dù sao cũng là bạn bè, đến chung vui chút, biết đâu lại sớm thoát ế." Nhưng ai chẳng biết vận đào hoa của Tưởng Dực rực rỡ thế nào, anh mà muốn thoát ế thì cần gì phải đi "lấy hên", chỉ cần đăng một dòng trạng thái thôi là có cả hàng dài phụ nữ xếp hàng chờ đợi rồi.
Tôi nhớ lại lời Tưởng Dực từng nói nhẹ tênh, rằng tôi sẽ không bao giờ để mắt đến anh, cũng chẳng bao giờ chịu cho anh lấy một cơ hội. Thế nên tôi mới không thấy được chân thành của anh.