Trong lúc nói chuyện, Tưởng Dực tiện tay đổi đĩa bít tết đã cắt sẵn sang cho tôi. Nhìn đĩa bít tết với những miếng vừa vặn, ngay cả đường cắt cũng hoàn hảo theo đúng sở thích của mình, tôi lại im lặng.
Kể từ khi Tưởng Dực tìm thấy tôi, tôi thấy mình im lặng ngày càng nhiều hơn. Bởi vì nằm ngoài dự tính của tôi, tôi nhận ra Tưởng Dực hiểu về mình chẳng kém gì Giang Triều.
Về chuyện này, câu trả lời của Tưởng Dực là: "Trước đây em chưa từng bằng lòng cho anh cơ hội, cũng chẳng bao giờ chịu để mắt tới anh, tự nhiên sẽ không biết anh đã tốn bao nhiêu tâm tư vì em."
Tôi nhếch môi cười nhạt. Dù lời nói có êm tai đến đâu, nhưng Tưởng Dực và Giang Triều về bản chất vẫn là cùng một loại người, sao tôi có thể tin được.
"Này, lần này em thực sự không định tha thứ cho Giang Triều nữa sao?" Tưởng Dực buông d.a.o nĩa, nghiêm túc nhìn tôi.
Tôi khó hiểu quay đầu lại: "Tha thứ cái gì?"
"Em chia tay với anh ta không phải vì anh ta ngoại tình à?"
"Không phải." Tôi nhún vai, "Em không cảm thấy việc anh ấy ngoại tình là có lỗi với mình, nên cũng chẳng có chuyện tha thứ hay không."
Giang Triều ngoại tình hết lần này đến lần khác, suy cho cùng là vì tôi đã hết lần này đến lần khác cho anh cơ hội. Tôi vốn đã không bận tâm đến chuyện đó từ lâu, nếu không chúng tôi đã dứt nhau từ đời nào rồi.
"Vậy tại sao em lại..."
"Em chỉ đơn thuần cảm thấy em và anh ấy chỉ có thể đi đến đây thôi. Khi nhìn anh ấy, lượng dopamine trong em đã ngừng tiết ra rồi. Em không còn mong chờ được nắm tay, ôm hôn anh ấy, cũng chẳng còn ham hố cơ thể ấy, thậm chí là chẳng thèm khát những giá trị cảm xúc mà anh ấy mang lại nữa."
Người ta ở bên nhau luôn phải mưu cầu điều gì đó. Hoặc là tiền, hoặc là người, hoặc là niềm vui. Tôi chẳng còn mưu cầu gì ở Giang Triều nữa, nên chuyện của tôi và anh thế là kết thúc thôi.
Lần này người im lặng lại là Tưởng Dực. Anh đưa miếng bít tết vào miệng, chậm rãi nhai rất lâu.
"Thư Lê." Anh gọi tên tôi. Hiếm khi anh gọi tôi một cách chính thức như vậy.
"Em biết không, đôi khi anh thấy rất mâu thuẫn. Anh hận những năm qua ánh mắt cô mãi luôn đuổi theo Giang Triều, anh ta chẳng có điểm nào hơn anh, nhưng bất kể anh có làm gì em cũng không nhìn thấy anh. Thế nhưng khi thấy em vứt bỏ đoạn tình cảm này một cách nhẹ nhõm như vậy, anh lại bắt đầu lo lắng. Đến cả Giang Triều mà em cũng không cần nữa, vậy một người hoàn toàn chẳng bằng anh ta trong lòng em như anh thì phải làm sao đây?"
"Cứ để mắt tới em mãi như vậy, anh không chán à? Chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc sao?" Tôi hỏi anh, "Bấy nhiêu năm em và Giang Triều cứ tan rồi lại hợp, mấy anh em các anh chắc cũng phát ngán rồi."
Chuyện của tôi chẳng khác gì câu chuyện về thím Tường Lâm mà ai cũng thuộc làu. Cùng một chuyện mà nói đi nói lại quá nhiều, dù là người thân thiết đến mấy cũng phải thấy phiền.
Nghe nói mỗi lần Giang Triều chia tay tôi đều lôi bạn bè ra uống một trận túy lúy. Nhiều lần quá, đám bạn đó chắc cũng cạn lời. Họ không thể hiểu nổi sao Giang Triều có thể dây dưa với một người phụ nữ nhiều lần đến thế. Thỉnh thoảng tìm người cũ ngủ một giấc thì gọi là hoài niệm, chứ cứ năm lần bảy lượt đòi tái hợp thì không phải là có bệnh sao!
Tưởng Dực thở dài: "Thư Lê, một gã đào hoa như Giang Triều, lướt qua ngàn bụi hoa, dính đủ hương sắc lẫn bùn đất, vậy mà em chưa bao giờ hỏi anh ta xem có chán em không. Anh giữ mình hơn anh ta, ưu tú hơn anh ta, hiểu em hơn anh ta. Vậy mà em lại hỏi anh tại sao còn chưa chán."
Tôi không buồn để tâm đến sự đeo bám của Tưởng Dực nữa, vẫn theo đúng kế hoạch ban đầu, lần lượt đi hết những nơi mình muốn.
Giang Triều xuất hiện trước mặt tôi ở chặng dừng chân cuối cùng của chuyến hành trình.
Dưới làn tuyết trắng xóa, tôi mặc bộ đồ trượt tuyết dày cộp, đeo kính bảo hộ và khẩu trang kín mít, vụng về cúi người xỏ giày. Chẳng biết làm sao mà Giang Triều có thể nhận ra tôi trong bộ dạng kín như bưng ấy, tóm lại là khi anh quỳ xuống trước mặt để buộc dây giày cho mình, tôi suýt chút nữa đã không nhận ra anh.
Anh gầy đi nhiều, tóc cũng dài ra thêm một chút, mặc bộ đồ trượt tuyết đen tuyền. Đôi môi đỏ, hàm răng trắng, giữa đôi lông mày phảng phất chút khí chất thiếu niên giống hệt như hồi đầu tôi mới gặp anh. Đó chính là khởi nguồn khiến tôi rung động với Giang Triều.
Tưởng Dực thay đồ xong đi ra, tay còn cầm kính bảo hộ, thấy Giang Triều đang quỳ dưới chân tôi thì nhếch môi cười. Đó là một nụ cười mang tâm trạng rất phức tạp. Hoặc đúng hơn là không thể gọi đó là một nụ cười.
Nhưng Giang Triều chẳng thèm liếc nhìn Tưởng Dực lấy một cái, chỉ nắm lấy tay tôi nói muốn đưa tôi đi trượt tuyết.
Thành thật mà nói, tôi thực sự rất mong chờ chuyến trượt tuyết này. Tôi sinh ra ở miền Nam ấm áp, chưa từng thấy tuyết rơi trắng trời, cũng chưa từng thấy tuyết ngập quá đầu gối. Sau này có tiền muốn đi chơi thì lại vì lý do này hay lý do kia mà không có thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nên khi thấy những bức ảnh Giang Triều đưa Đổng Tuyết đi trượt tuyết trong điện thoại anh, tôi đã nghĩ, thật tốt quá, mình cũng muốn được trượt tuyết.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi nhận thức rõ ràng rằng mình và Giang Triều không thể đi đến cuối cùng. Bởi vì tôi không còn nhu cầu chia sẻ hay kỳ vọng vào anh nữa. Tôi muốn trượt tuyết, chỉ đơn thuần nghĩ xem trượt tuyết có lạnh không, ngã có đau không, chứ không phải nghĩ xem nếu được đi cùng Giang Triều thì sẽ vui biết mấy.
Tôi nhìn khung cảnh nhộn nhịp của sân trượt tuyết ngoài cửa sổ, suy nghĩ một lát rồi hỏi Giang Triều đã xem mail tôi gửi chưa.
Anh rũ mắt, khẽ gật đầu.
Tôi lại hỏi anh có muốn cùng uống một ly đồ nóng không.
Nếu nhất định phải nói rõ ràng mặt đối mặt mới chịu bỏ cuộc thì cứ nói thôi. Tôi không muốn cứ mãi dây dưa, nhằng nhằng không dứt như thế này nữa.
Tôi gọi cho Giang Triều một ly trà sữa nóng, quay đầu thấy Tưởng Dực đứng cách đó không xa, lại gọi cho anh một ly latte. Tôi không thích mấy thứ này nên chỉ lấy một ly nước lọc.
Giang Triều dùng hai tay bưng ly trà sữa, hỏi tôi có phải đã ở bên Tưởng Dực rồi không.
Tôi lắc đầu bảo không có.
"Em có thể hứa với anh, cả đời này sẽ không ở bên anh ta không?"
Tôi nghĩ một lát rồi lại lắc đầu, bảo không thể.
Sống cho hiện tại là quan trọng nhất, còn chuyện sau này thì đừng nên nói quá tuyệt đối. Thuở đầu tôi cũng ngỡ mình và Giang Triều chắc chắn sẽ đi đến cuối đường, đến cả chuyện anh ngoại tình tôi còn chẳng sợ, thì còn sợ cái gì nữa chứ.
"Có phải vì em phát hiện ra sự tồn tại của Đổng Tuyết nên mới quyết tâm rời đi không?"
"Không phải. Em rời bỏ anh chỉ đơn giản là vì em không còn thích anh, cũng chẳng còn yêu anh nữa."
Tôi không hiểu sao người đàn ông nào cũng nghĩ tôi bỏ Giang Triều là vì không thể chấp nhận được người phụ nữ khác.
Giang Triều nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe. Mãi lâu sau anh mới nặn ra một nụ cười trông rất khó coi.
Nhật Nguyệt
"Lê Lê, em tha thứ cho anh lần cuối thôi, anh hứa từ giờ về sau sẽ không thèm nhìn người đàn bà nào khác nữa. Anh sẽ đối tốt với em cả đời, chung thủy với mình em thôi, anh có thể cho em mọi thứ..."
"Nhưng em không còn yêu anh nữa. Em không cần tài sản của anh, cũng chẳng cần sự chung thủy của anh."
"Không phải đâu, em chỉ đang lúc nóng giận thôi, giống hệt như những lần chúng ta chia tay trước đây vậy." Giang Triều hít một hơi thật sâu, cố cười rạng rỡ hơn, "Chúng ta vẫn sẽ làm hòa mà, chúng ta mãi mãi không thể xa nhau được đâu."
"Giang Triều, em không có ý định xoay chuyển suy nghĩ của anh. Chỉ là em có một câu hỏi muốn hỏi anh thôi."
"Em hỏi đi."
"Anh có nhớ đã bao lâu rồi em không hề rơi nước mắt trước mặt anh không?"
Giang Triều thẫn thờ nhìn tôi.
"Anh yêu em, anh có rất nhiều, rất nhiều người phụ nữ, nũng nịu có, dịu dàng có, hoang dại có... Anh không thể chỉ yêu mình em, nhưng anh yêu em nhất. Thế nhưng em từ đầu đến cuối chỉ yêu duy nhất một mình anh. Em chấp nhận sự bất công đó, nhưng anh không thể yêu cầu em phải sống trong sự bất công ấy cả đời. Buông tay đi, Giang Triều. Thực ra trong lòng anh cũng hiểu rất rõ, Thư Lê rất tốt, nhưng một Đổng Tuyết, ba Đổng Tuyết, bốn Đổng Tuyết cộng lại thì lúc nào cũng tốt hơn Thư Lê."
Tôi đặt chiếc ly đã không còn bốc hơi nóng xuống bàn, đứng dậy, chuẩn bị tận hưởng nốt chặng cuối của chuyến hành trình này. Thế nhưng tôi lại nghe thấy giọng nói của Giang Triều vang lên sau lưng.
"Sẽ không tốt hơn đâu. Trên đời này sẽ không còn người phụ nữ nào tốt hơn Thư Lê nữa."
Lời nói này nếu là vài năm trước chắc chắn sẽ khiến tôi vô cùng cảm động, sẽ không ngần ngại mà quay người lại sà vào lòng anh. Nhưng lúc này, tôi chỉ khao khát được đứng giữa cánh đồng tuyết trắng xóa kia mà thôi.