Buổi tối quay về khách sạn, tôi bắt gặp Tưởng Dực với khuôn mặt bầm tím. Thấy tôi nhìn, anh có chút mất tự nhiên, kéo thấp vành mũ xuống che đi vết thương: "Đừng nhìn anh, Giang Triều còn t.h.ả.m hơn nhiều."
Nghe vậy, tôi chỉ hờ hững nhún vai. Tôi dường như trở thành người phụ nữ khiến anh em họ trở mặt thành thù, nhưng cũng chẳng ai hỏi xem tôi có tình nguyện làm "tai họa" ấy hay không.
"Giang Triều đã biết điều mà đi rồi, anh còn ở lại đây làm gì?"
Nhật Nguyệt
"Cậu ta chưa đi, cậu ta bị xe cấp cứu bế vào viện rồi."
Tôi bất ngờ đến mức bị sặc nước bọt.
Tưởng Dực không giấu nổi vẻ đắc ý: "Anh đã nói rồi, cậu ta t.h.ả.m hơn anh mà."
Tôi thầm nghĩ, Giang Triều không báo cảnh sát bắt Tưởng Dực đi, chắc là cũng nể tình anh em bấy nhiêu năm. Nhưng chuyện đó cũng chẳng sao, tôi tin chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, họ lại sẽ bá vai bá cổ làm anh em tốt, thậm chí biết đâu còn ngồi lại cùng nhau nói xấu tôi không chừng.
Chơi bời đã đủ, tôi đặt vé máy bay quay về. Trốn chạy khỏi xã hội một tháng trời, cũng đến lúc phải thu tâm để trở lại với cuộc sống bình thường rồi.
Tôi làm sim điện thoại mới, phỏng vấn công việc mới. Vì mức lương đã tăng thêm một bậc, tôi dự định sẽ bán căn nhà cũ để mua một căn trả góp rộng rãi hơn.
Bạn bè đều oán trách tôi ra đi không lời từ biệt, nhưng nghĩ đến mười năm dây dưa của tôi và Giang Triều, họ lại thấy chẳng còn gì để nói. Tôi mời họ ăn vài bữa thịnh soạn, mua mấy chiếc túi hiệu, đi quán bar gọi mấy anh chàng người mẫu phục vụ, thế là tình cảm lại mặn nồng như xưa.
Tình bạn giữa phụ nữ đôi khi cũng thật đơn giản và thuần túy.
Giang Triều vẫn thỉnh thoảng xuất hiện, giữ một khoảng cách nhất định theo đuôi tôi. Giai đoạn đau khổ nhất đã trôi qua, trạng thái của anh cũng dần khá lên, đôi má hóp lại đã bắt đầu đầy đặn hơn. Tôi tin rằng chỉ cần qua một thời gian nữa, khi đám anh em giới thiệu cho anh những bóng hồng mới trẻ trung xinh đẹp, anh rồi cũng sẽ bước ra khỏi cái bóng của cuộc chia tay này thôi.
Nhưng điều tôi không ngờ tới là sau khi đổi việc, tôi lại có dịp chạm mặt Đổng Tuyết. Cô ta là người mẫu do bên quảng cáo chỉ định. Vốn dĩ tôi chỉ định đến hiện trường xem tiến độ quay chụp một chút, không ngờ lại vô tình chạm phải ánh mắt của cô ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi không có suy nghĩ gì đặc biệt về cô ta, vì suy cho cùng chúng tôi thậm chí còn chẳng coi là người quen, mối liên hệ duy nhất có lẽ là việc chúng tôi đã cùng ngủ với một người đàn ông.
Thế nhưng Đổng Tuyết lại chủ động lên tiếng, gọi giật tôi lại trước mặt bao nhiêu người: "Cô Thư."
Tôi hơi nhíu mày, vốn chẳng thích kiểu người công tư bất phân như thế này. Nhưng để không ảnh hưởng đến công việc, tôi vẫn đưa cho cô ta một tấm danh thiếp.
Cô ta có vẻ rất nôn nóng, vừa kết thúc công việc đã gọi điện hẹn tôi đi cà phê. Nhìn ánh mắt cô ta, rõ ràng cô ta coi tôi là tình địch, và quy kết mọi nguyên nhân khiến cô ta và Giang Triều chia tay là do tôi.
Cô ta như một con công kiêu ngạo, khoe ra bộ lông rực rỡ của mình. Cô ta bảo cô ta trẻ hơn tôi, đẹp hơn tôi, trên giường chơi "nhiệt" và thoáng hơn tôi nhiều. Cô ta nói nếu không vì tôi cứ bám riết lấy Giang Triều thì cô ta đã sớm đơm hoa kết trái với anh rồi.
"Giang Triều chưa nói với cô sao? Tôi và anh ta đã chia tay rồi."
Sự khoe khoang của Đổng Tuyết đột ngột dừng lại.
"Hơn nữa, chuyện của cô và Giang Triều tôi đã biết từ lâu, nhưng tôi chưa bao giờ yêu cầu anh ấy phải chia tay cô cả. Cô Đổng à, thay vì ở đây giương oai diễu võ với tôi, cô nên dành thời gian suy nghĩ xem làm sao để cứu vãn trái tim của Giang Triều thì hơn. Tôi đã có bạn trai mới rồi."
Dứt lời, tôi thấy bạn trai mới của mình đang đứng trước cửa kính quán cà phê, mỉm cười vẫy tay với tôi. Tôi quét mã QR trên bàn để thanh toán rồi đứng dậy rời đi.
Bạn trai mới tôi quen ở quán bar. Một ông bố nghiện c.ờ b.ạ.c, một người mẹ đau ốm, và một cậu chàng đầy tổn thương. Thật tốt, tôi cũng đã đến cái tuổi thích "cứu vớt" những tâm hồn lạc lối rồi, và may mắn là hiện giờ tôi cũng có đủ tư cách để làm điều đó.
Khi bạn bè biết chuyện tình cảm mới của tôi, mỗi người một phản ứng.
Người thì chúc mừng tôi bắt đầu cuộc sống mới, người thì thấy tôi thiếu thận trọng khi tìm một "trai bao". Nhưng thực ra tôi chỉ đơn thuần thấy cậu ta hợp mắt, và tôi thực sự muốn thử cảm giác hẹn hò với một người đàn ông kém tuổi xem liệu trái tim đã nguội lạnh của mình có thể rung động lần nữa không.
Bầu không khí buổi hẹn hò rất tuyệt, ngoại trừ việc điện thoại cứ rung liên tục làm mất hứng, lát sau tôi dứt khoát tắt tiếng luôn.
Mười giờ tối, bạn trai lái xe đưa tôi về nhà. Lúc xuống xe cậu ta còn lưu luyến không rời, cứ quấn lấy đòi lên nhà tôi ngồi một lát. Tôi không cưỡng lại được sự cám dỗ của cơ bụng tám múi nên gật đầu đồng ý.