Đậu Phụ Vàng Của Đại Gian Thần

Chương 1



Phụ thân ta chính hiệu là một kẻ "cá mặn" buông xuôi sự đời, mà ta, với tư cách là minh châu chưởng thượng của ông, đương nhiên cũng là một con cá mặn phiên bản nâng cấp, chẳng hề kém cạnh.

Từ thuở ta còn để chỏm, phụ thân đã ân cần dạy bảo:

“Đời người phải kịp thời hành lạc, cứ tận tình mà hưởng thụ, việc gì phải sợ đoản mệnh phù du.”

Cái kiểu người thiếu tinh thần cầu tiến như cha ta ấy mà, chút bổng lộc ít ỏi triều đình ban phát hàng tháng sớm đã bị hai cha con ta nướng sạch vào những thú vui trần thế từ lâu rồi.

Thông thường, cảnh nhà ta luôn là đầu năm vung tay quá trán, cuối năm bụng đói rã rời.

Thế nhưng năm nay, còn chưa đợi tới lúc cuối năm, túi tiền của cả hai đã sạch bách đến mức "vắt cổ chày không ra nước".

Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, Dung Sách lại đột ngột hướng lên Hoàng thượng thỉnh chỉ, muốn rước ta về dinh.

Dung Sách là ai?

Hắn chính là đại gian thần số một đương triều!

Theo chân hắn, có khi mất đầu lúc nào chẳng hay.

Gặp người khác chắc chắn sẽ né xa ba thước, nhưng cha ta thì không.

Vừa nghe thấy cái tên Dung Sách, mắt ông lão nhà ta sáng rực lên như thấy vàng.

Dung Sách à!

Gian thần đấy!

Cực kỳ có chí tiến thủ!

Và quan trọng nhất là:

Hắn giàu!

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Thế là, trong lúc đang ngồi nhắm đĩa lạc rang cùng Hoàng thượng, cha ta gật đầu cái rụp, đồng ý ngay tắp lự, chẳng thèm do dự lấy một giây.

Nói về vị Thiên t.ử kia, ông ấy thực chất cũng là một con "cá mặn" lâu năm.

Có lẽ những linh hồn cùng hệ tư tưởng thường tự khắc hút lấy nhau, nên quan hệ giữa ông ấy và cha ta cực kỳ thân thiết, thi thoảng còn giữ cha lại trong cung ăn chực.

Ta thấy hơi khó hiểu bèn hỏi cha:

“Nếu cha và Hoàng đế thân thiết như vậy, hay là cha thương lượng thử xem có tăng thêm chút lương bổng được không?”

Cha ta nghiêm mặt từ chối ngay:

“Thân thiết là một chuyện, nhưng vấn đề nguyên tắc thì không thể lung lay.”

Cha đúng là cha ruột của ta.

Ngay cả lúc ta lên kiệu hoa, ông cũng không quên nhét vào tay ta hai miếng bánh hoa quế vừa mới ra lò.

Ông khóc sướt mướt tiễn ta đi, nhưng tay kia vẫn không quên lén gặm thêm hai miếng bánh giấu trong tay áo.

Ta túm lấy ống tay áo của ông, mắt lệ nhòa nhạt nhòa, nghẹn ngào dặn dò:

“Cha yên tâm, con vào Dung phủ rồi, hễ con có thịt ăn thì chắc chắn cha sẽ có canh húp!”

Cha ta vì nhiều năm cùng ta ăn uống thả cửa nên đến tuổi trung niên đã phát tướng, chẳng còn chút dáng vẻ phong độ thời trẻ nào.

Ông xoa xoa cái bụng mỡ, cảm động không thôi:

“Đúng là con gái ngoan của cha! Nhớ thường xuyên về thăm lão già này nhé!”

Ta cũng luyến tiếc cha lắm, nhưng cứ nghĩ đến việc sắp được vào Dung phủ hưởng vinh hoa phú quý, trở thành đại phú bà, ta liền kiên định quay lưng, dứt khoát ngồi lên kiệu hoa, hướng thẳng về phía cuộc sống hạnh phúc đang vẫy gọi phía trước.

Ta thật sự có nằm mơ cũng không ngờ tới, Dung Sách rước ta về dinh chỉ là vì để... giúp hắn đưa cơm.

Thuở nhỏ, tâm nguyện lớn lao nhất đời ta là được gả cho một gã đầu bếp.

Thế nhưng, sau khi nhìn thấy mỹ thực trong Dung phủ, ta thầm nghĩ phụ thân cuối cùng cũng làm được một việc đại sự có ích cho đời.

Bước chân vào Dung phủ rồi ta mới hiểu thế nào là kẻ có tiền thực sự.

Nghĩ lại lão cha "cá mặn" nhà mình, có dùng roi thúc vào m.ô.n.g cũng chẳng bao giờ đuổi kịp một góc của người ta.

Đến cả y phục Dung Sách mặc trên người cũng tốt hơn ta gấp bội phần, hoặc cũng có lẽ là do hắn vốn dĩ đã có dung mạo đẹp đẽ hơn người.

Ta từng tò mò hỏi hắn, tại sao lại chọn cưới ta?

Rõ ràng có biết bao cô nương xinh đẹp mặc hắn kén chọn, gia thế nhà người ta lại còn quyền cao chức trọng.

Ví như nữ nhi nhà Thừa tướng, kinh thành đệ nhất mỹ nhân Lục Thư Họa chẳng hạn.

Nghe cái tên thôi đã thấy cốt cách mỹ nhân rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe đồn nàng ta tâm duyệt Dung Sách từ lâu, thậm chí còn nhờ phụ thân đi cầu thân nhưng đều bị hắn tuyệt tình từ chối.

Một cơ hội tốt để leo lên cành cao như thế mà Dung Sách lại chẳng thèm trân trọng, trái lại chỉ chọn một kẻ chẳng được tích sự gì như ta.

Chẳng lẽ hắn nhìn trúng mối quan hệ "bạn nhậu" giữa cha ta và Hoàng đế?

Dung Sách chớp chớp đôi mắt xinh đẹp kia, nghiêm trang bảo ta rằng:

"Nhìn nàng ăn cơm thấy rất ngon miệng."

Hóa ra, ta chỉ là một món đồ "nhắm" để hắn ăn cơm hương hơn thôi sao?

Cái lý do thoát tục đầy mới mẻ này khiến ta á khẩu, chẳng biết phản bác vào đâu.

Hình như... ta cũng chỉ được mỗi cái tài mọn đó thôi thì phải. Kẻ có tiền đúng là khiến người ta không sao lường trước được mà!

Tóm lại, ta chỉ cần biết một điều:

Hầu hạ tốt vị "Kim chủ đại nhân" này, ta chắc chắn sẽ có cơm ăn áo mặc cả đời không lo.

Dung Sách cực kỳ bận rộn, có lẽ đã làm đại gian thần thì ai nấy đều phải đầu tắt mặt tối như thế cả.

Ta chẳng biết làm gì hơn ngoài việc viết thư cho phụ thân để than vãn về cảnh "phòng khuê chiếc bóng", nửa ngày trời chẳng thấy mặt mũi phu quân đâu.

Hồi đầu, phụ thân còn có tâm ý an ủi ta vài câu đại loại như:

"Nam nhi có chí tiến thủ, coi trọng công danh sự nghiệp thì tất yếu phải thế thôi."

Nhưng khi tần suất than vãn của ta bắt đầu tăng vọt, phụ thân đơn giản là ngó lơ luôn.

Trong bức thư hồi âm cuối cùng, ông thẳng thừng tuyên bố:

"Dung phủ cách nhà mình có đúng hai con phố, có chuyện gì sao con không tự vác xác về mà nói, viết thư làm gì cho tốn giấy mực?"

Ta thấy lòng đau như cắt.

Đồng minh lớn nhất đời ta là phụ thân mà cũng nhẫn tâm ruồng bỏ ta sao?

Thật là muốn khóc chít chít mà!

Trong lúc sầu khổ, ta quyết định lôi vò rượu trái cây ra tu sạch để giải sầu.

Rượu trái cây vị chua chua ngọt ngọt rất dễ vào miệng, nhưng cái đáng sợ nhất là hậu vị cực nặng, ngấm rất lâu.

Trong cơn mơ màng, ta bỗng thấy bóng dáng của Dung Sách thấp thoáng trước mắt.

Dung Sách khẽ véo má ta, nhìn vò rượu đã cạn sạch bên cạnh rồi cười trêu:

"Trần Chi Chi? Nàng say rồi à?"

Say?

Không đời nào!

Đánh c.h.ế.t ta cũng không thừa nhận, mất mặt lắm, ai đời lại tự chuốc say chính mình bao giờ.

Ta cãi bướng:

"Thiếp không có!"

Dung Sách cứ thế xoa nắn mặt ta, chắc thấy cảm giác mềm mềm mát mát rất thuận tay nên còn tiện thể nhéo luôn cái nọng cằm quý giá của ta nữa.

Đây đúng là một sự sỉ nhục! Hắn có thể nhéo má, nhưng tuyệt đối không được đụng vào cái nọng thịt này!

Ta nổi trận lôi đình, vung tay gạt phắt tay hắn ra.

Đôi mắt đào hoa của Dung Sách chứa đầy ý cười, lấp lánh như sóng nước hồ xuân sắp tràn ra ngoài, đúng chuẩn phong thái "mỹ nam tuyệt sắc".

Nhưng vấn đề là, rõ ràng hắn đang cười nhạo ta!

"Thiếp không có say! Thiếp còn có thể đi thẳng hàng cho chàng xem này!"

Hắn liền dỗ dành ta y như dỗ trẻ con:

 "Được được được, nàng không say. Thế để ta kiểm tra một chút nhé, nhìn xem ta là ai nào?"

Ta tuy là "cá mặn" thật, nhưng ta đâu có thiểu năng.

Ngược lại, ta thấy hắn mới là kẻ có vấn đề ấy.

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sự cảm thông dành cho người đầu óc không được tỉnh táo:

"Là chàng say thì có!"

"..."