Ta thật chẳng hiểu nổi, kẻ có chỉ số thông minh thế này làm sao mà đương được chức gian thần.
Hắn hỏi ta đủ thứ chuyện trên đời đến mức khó hiểu, hỏi tới khi ta phát phiền, ta đành dứt khoát gục xuống bàn giả vờ ngủ.
Hắn lặng lẽ nhìn ta hồi lâu, khẽ thở dài một tiếng không dễ nhận ra, rồi bế thảy ta lên giường.
Có lẽ ta đã thật sự say quá chén, đứng trước sắc đẹp khó cưỡng, ta cứ ôm c.h.ặ.t lấy hắn không buông tay, lại còn nói bao nhiêu lời mê sảng.
Chẳng hạn như: Muốn ôm một cái, muốn hôn một chút, chúng ta sớm đã là phu thê rồi... vân vân và mây mây, những lời sến súa ấy ta chẳng thể tin nổi lại phát ra từ chính miệng mình.
Dĩ nhiên, đó đều là lời Dung Sách giúp ta "hồi tưởng" lại vào sáng hôm sau, khi cả hai đang trong tình trạng trần trụi đối diện nhau.
Ta tất nhiên chẳng tin mấy lời quỷ quái của hắn, liền trừng mắt nhìn lại, nhưng ánh mắt hắn lúc ấy lại vô tội vô số tội, cứ như thể ta là tên tra nam làm bụng con nhà người ta to ra rồi quất ngựa truy phong không bằng.
"Chi Chi còn nói, sau này của ta cũng là của nàng, thế nên cả phủ họ Dung này đều thuộc về nàng hết. Nàng bảo ta hãy chăm chỉ kiếm tiền để nuôi nàng."
Câu này nghe chừng đúng là phong cách của ta thật, chẳng lẽ ta đã lỡ thốt ra lời thật lòng rồi sao?
Không thể chối cãi được nữa, ta nhìn hắn, rồi lại nhìn chính mình, khẽ xoa xoa cái đầu không tiền đồ.
"Ngươi... có thể quên đi không?"
Hàng mi Dung Sách rũ xuống, bộ dạng hệt như nàng dâu nhỏ chịu ủy khuất:
"Chi Chi định không chịu trách nhiệm sao?"
Ta...
Ta cũng muốn chịu trách nhiệm lắm chứ, nhưng hắn cứ lải nhải mãi, khiến mặt mũi ta mất sạch sành sanh rồi.
Để bịt miệng hắn lại, ta nhìn vẻ mặt đáng thương của Dung Sách, hỏi:
"Hôm nay ngươi không bận việc gì chứ?"
Dung Sách lắc đầu, mái tóc mai xõa tung trông thật hiền lành vô hại, nhìn thuận mắt hơn ngày thường bao nhiêu.
Ta liền dứt khoát rướn người hôn lên môi hắn:
"Không bận thì tiếp tục đi."
Hậu quả của sự xúc động nhất thời chính là ta mệt đến mức không bò dậy nổi, còn Dung Sách lại lộ vẻ mặt tỏa sáng, tinh thần phơi phới, khiến ta không khỏi hoài nghi có phải hắn vốn là loài hồ ly tinh chuyên đi hút tinh khí của người khác hay không.
Tất nhiên, để chờ ta nghỉ ngơi cho lại sức, mãi đến tận khi mặt trời đã ngả bóng về phía Tây, ta mới chợt nhớ ra lão cha nhà mình đang mòn mỏi đợi chờ nơi cửa phủ.
Cha ta co róm bên cửa, lạnh đến mức run cầm cập.
Vừa thấy bóng ta từ xa, ông đã nước mắt nước mũi giàn dụa mà lao tới:
“Con gái ngoan của ta ơi, rốt cuộc con cũng chịu về thăm lão cha này rồi sao!”
Ta có chút ghét bỏ, khẽ né người sang một bên, Dung Sách liền trở thành tấm lá chắn hoàn hảo cho ta.
Quả nhiên, cha ta cũng là hạng người nhát gan giống hệt ta.
Vừa nhìn thấy vị con rể gian thần này, ông liền chẳng dám làm càn, chỉ dám lên tiếng chào hỏi theo thủ tục:
“Tới rồi đấy à!”
Dung Sách lại tỏ ra vô cùng cung kính, hành lễ với ông:
“Nhạc phụ đại nhân, tiểu nhi đưa Chi Chi về lại mặt, có chút chậm trễ, mong người rộng lòng bao dung.”
Đúng là người có học, nói năng thật văn hoa nhã nhặn.
Nhà người ta đều về lại mặt từ sáng sớm, còn ta thì ngủ trương mắt ếch đến tận chạng vạng mới ló mặt ra.
Dung Sách cũng thật lợi hại, có thể mặt không đỏ, tim không đập mà thốt ra bốn chữ “có chút chậm trễ” nhẹ tựa lông hồng.
Cha ta nghe thấy hai tiếng “Nhạc phụ” thì bắt đầu lâng lâng trên mây, vui vẻ vỗ vỗ vai Dung Sách:
“Không sao, không sao, về là tốt rồi, về là tốt rồi.”
Ông hoàn toàn quên bẵng việc bản thân đã phải đứng đợi từ lúc trời còn sáng cho tới tận lúc hoàng hôn buông xuống.
Gian thần đúng là gian thần, chỉ vài ba câu đã dỗ dành cha ta đến mức thần hồn điên đảo.
Ngay cả bình Mười Dặm Hương mà ông trân quý nhất cũng cam lòng mang ra đãi rể.
Mẫu thân ta mất sớm, cha ta bao năm qua vừa làm cha vừa làm mẹ, tạm coi như là "nửa vị nhạc mẫu" đi!
Có lẽ đây chính là tình cảnh "nhạc mẫu nhìn con rể, càng nhìn càng ưng" trong truyền thuyết.
Ông lão càng ngắm Dung Sách càng thấy thuận mắt, thậm chí trước khi chúng ta ra về, ông còn dặn dò hắn một câu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Sau này nếu Chi Chi có bắt nạt con, cứ việc nói với ta."
Ta đứng bên cạnh mà trợn mắt há hốc mồm, đây đại khái chính là hành vi "bán con cầu vinh" trong sách vở thường nhắc tới rồi!
Ta khẽ túm túm ống tay áo Dung Sách, hỏi hắn rốt cuộc đã rót cho cha ta loại canh mê hồn gì, hắn chỉ cười tủm tỉm nhìn ta rồi buông một câu:
"Thiên cơ bất khả lộ."
Ta: "..."
Đã là phu thê rồi mà còn dám giấu giếm ta?
Ta đột nhiên cảm thấy cái danh xưng "gian thần" này của hắn quả nhiên là danh bất hư truyền.
Gần Tết, mọi người đều trở nên bận rộn.
Dung Sách là gian thần, vào thời điểm cuối năm, bận rộn cũng là lẽ đương nhiên.
Thế nhưng, ngay cả cha ta cũng bắt đầu bận rộn theo.
Chuyện này quả thực không bình thường chút nào.
Cha ta vốn dạy dỗ ta theo đúng nguyên tắc làm người của ông:
Có thể nằm thì tuyệt đối không đứng, tổng kết lại bằng một chữ thôi:
Lười.
Ngay cả hạng "cá mặn" như ông mà cũng bắt đầu nhúc nhích, ta lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn.
Ta về nhà mấy bận đều không thấy bóng dáng ông đâu, quản gia chỉ nói ông vào cung vẫn chưa thấy về.
Không bắt được người ở nhà, ta đành dứt khoát đến trước cửa cung chờ đợi.
Ta ngồi xổm ở cửa cung c.ắ.n hạt dưa, chờ từ ban ngày đến tận lúc chạng vạng, gió lạnh thổi qua run cầm cập, lúc này ta mới thấu hiểu được sự tuyệt vọng của cha khi đứng chờ ta hôm trước.
Ta hết sức chuyên chú c.ắ.n hạt dưa vị xí muội, c.ắ.n nhiều đến mức đầu lưỡi cũng muốn rách ra.
"Chi Chi, sao nàng lại tới đây?"
Dung Sách đứng trước mặt ta, bóng đen từ người hắn bao phủ lấy ta, ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Không đợi được cha, lại đợi được Dung Sách, có chút đáng tiếc.
Nghe nói cha ta vừa được phát bổng lộc, ta còn đang định lôi ông đến Phù Dung Lâu đ.á.n.h chén một bữa.
Nhưng thôi, Dung Sách cũng được, so ra thì Dung Sách còn nhiều tiền hơn.
Ta ngồi xổm đến mức chân tê rần, không đứng lên nổi, đành nhìn Dung Sách bằng ánh mắt mong đợi:
"Chân tê rồi."
Dung Sách có lẽ thấy buồn cười, hắn không vội kéo ta dậy mà lại đi quanh ta một vòng.
"Đống vỏ hạt dưa này đều là nàng nhả ra à?"
Ta ngẩn người, gật đầu.
Hóa ra sự chú ý của hắn đều đặt vào đống vỏ hạt dưa đó sao?
Đó có phải trọng điểm không hả, ta không đứng lên được đây này, nhìn ta đi chứ!
Dung Sách dùng ánh mắt ra hiệu vào chỗ đất bị ta làm bẩn:
"Quét sạch sẽ rồi hãy đi."
Cảm ơn nhé, hắn thành công chọc ta tức điên rồi.
Dung Sách vươn tay ra, ta liền hất văng tay hắn, trừng mắt nhìn hắn đầy dữ tợn, hận không thể khoét một lỗ trên người hắn.
Không có sự giúp đỡ của Dung Sách, ta đứng lên có chút chật vật, đứng không vững suýt chút nữa thì ngã nhào, vậy mà Dung Sách đứng bên cạnh còn bật cười thành tiếng.
Ta đi mượn cái chổi, quét nhanh như một cơn gió, cứ coi mảnh đất kia là mặt của Dung Sách mà quét, còn đặc biệt "chiếu cố" đôi ủng vải đen của hắn.
Nhìn đôi ủng mới dính đầy bụi bặm, lòng ta mới hả dạ làm sao.
Xong việc, để trả thù Dung Sách, ta dắt ngựa của hắn đi, cũng không cho hắn lên xe, mặc cho hắn năn nỉ thế nào ta cũng không mảy may lay chuyển.
Gian thần đại khái đều rất giỏi nắm bắt tâm tư người khác, Dung Sách xoa xoa đỉnh đầu ta, giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Ai, vốn dĩ ta còn đang định bụng Phù Dung Lâu vừa ra món mới nàng chưa từng nếm qua, muốn đưa nàng đi nếm thử..."
"Lên xe!"