Đậu Phụ Vàng Của Đại Gian Thần

Chương 4



Đậu phụ vàng? Sao Dung Sách biết ta thích đậu phụ vàng?

Hắn bỏ ta lại một mình hôm nay là để đi học làm món đó sao?

Hình như ta đã trách lầm hắn rồi.

Ta chằm chằm nhìn hắn, ủy khuất trề môi:

"Hôm nay ta rõ ràng nhìn thấy Lục Thư Họa."

Dung Sách xoa xoa đầu ta, tiếng cười khe khẽ:

"Hóa ra là vậy!"

Hắn cố ý kéo dài giọng.

"Chi Chi nhà ta hóa ra là đang ghen."

"Nàng ta hôm nay ăn mặc xinh đẹp như thế, không phải tới gặp ngươi thì còn làm gì nữa?"

Đã vậy còn dám chê trên người ta có mùi vịt quay.

Dung Sách nhéo nhéo mặt ta:

"Trần Chi Chi, nàng ghen trông thật đáng yêu."

Ta: "..."

"Ta đang sinh khí, ngươi còn dám mặt dày mà cười à?"

Ta trừng mắt nhìn hắn, thế rồi hắn như làm ảo thuật, từ phía sau biến ra một đĩa đậu phụ vàng đưa tới trước mặt ta.

Dung Sách giống như đang dỗ dành một đứa trẻ:

"Được rồi, được rồi, đều là lỗi của vi phu. Chi Chi có thể nể mặt đĩa đậu phụ vàng này mà tha thứ cho ta không?"

"Không thể!"

Ghét nhất là hắn cứ coi ta như con nít, tưởng dời đi sự chú ý của ta là xong chuyện chắc?

Dung Sách bất ngờ quỳ một gối xuống đất, ngước nhìn ta:

"Vậy phu nhân muốn làm thế nào mới chịu tha thứ? Nàng nói sao thì là vậy!"

Ta học theo bộ dạng của hắn, nhéo lấy mặt hắn:

"Sau này, ngươi không được phép bỏ rơi ta một mình!"

Đôi mắt đào hoa của Dung Sách đong đầy tình ý:

"Được, sau này tuyệt đối không bỏ rơi Chi Chi."

"Hừm. Miễn cưỡng tha thứ cho ngươi đấy, vậy nên giờ hãy mau tới hầu hạ bổn phu nhân dùng điểm tâm đi!"

Ta nhìn chằm chằm đĩa đậu phụ trên tay hắn, ra hiệu bảo hắn đút cho mình.

Dung Sách đứng dậy, cầm một miếng điểm tâm đưa lên miệng mình, ta liền sốt sắng:

"Không phải nói là cho ta..."

Hắn đem miếng điểm tâm ấy chặn đứng mọi lời oán trách nơi đầu môi ta.

Mọi lo âu, thấp thỏm của buổi tối hôm nay đều tan chảy trong vị ngọt ngào triền miên của miếng điểm tâm ấy.

Ở Phù Dung Lâu, món ngon nhất kỳ thực chẳng phải là đậu phụ vàng.

So với vô số tiệm điểm tâm khác, chỉ có Phù Dung Lâu mới làm ra được cái hương vị giống với món của mẫu thân ta nhất.

Khi ta còn nhỏ, lúc mẫu thân còn tại thế, người thường hay làm đậu phụ vàng cho ta ăn.

Người vốn chẳng biết nấu nướng, món nào làm ra cũng khó lòng nuốt trôi, duy chỉ có món đậu phụ vàng là có thể đưa ra bàn được.

Thuở ấy ta còn nhỏ dại, ăn nhiều cũng sinh chán ngấy, thế nên không ít lần ta đã đem món đậu phụ vàng của mẫu thân cho người khác.

Sau này, mẫu thân đi rồi, ta không còn được nếm lại hương vị ấy nữa.

Đậu phụ vàng ở Phù Dung Lâu tuy rất giống vị của mẫu thân, nhưng ta và cha chưa bao giờ gọi món đó.

Ta sợ mình sẽ lại nhớ người, vậy nên chẳng một ai biết rằng, ta thích đậu phụ vàng.

Ta không biết vì sao Dung Sách lại hay tin, ta ôm c.h.ặ.t lấy hắn, vùi đầu vào cổ hắn, hít hà mùi hương quen thuộc khiến lòng mình an yên.

Dung Sách khẽ vỗ về lưng ta:

"Làm sao vậy?"

Ta cũng chẳng rõ vì sao, rõ ràng ngày mẫu thân đi ta chưa từng rơi một giọt nước mắt, vậy mà khi ở trong vòng tay Dung Sách, bao nhiêu tủi thân bỗng chốc vỡ òa như những hạt trân châu đứt dây, thấm ướt cả vạt áo hắn.

"Dung Sách, liệu có khi nào ngươi thích người khác rồi sẽ không cần ta nữa không?"

Ta vùi mặt sâu vào lớp áo của hắn, sợ hắn nghe ra tiếng ta đang khóc.

Dung Sách lại khẽ cười:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chỉ riêng việc thích nàng thôi đã khiến ta luống cuống tay chân rồi, làm gì còn thời gian để thích người khác nữa."

Đêm dài đằng đẵng, gió lạnh lùa qua những cành cây khô khốc.

Dung Sách cứ thế ôm lấy ta, có lẽ cánh tay hắn đã tê rần, nhưng hắn chỉ khẽ đổi tay, chẳng dám cử động mạnh vì sợ làm ta kinh động.

Ta không ngủ, chỉ là muốn được hắn ôm thêm một chút, nguyện như "bồ vĩ dẻo dai tựa sợi tơ".

Yến tiệc mừng thọ lão Hoàng đế được thiết đãi trong cung.

Khi còn chưa xuất các, ta chỉ việc theo chân cha đến ăn chực uống chực là xong, nhưng giờ đã gả cho Dung Sách, làm một triều đình mệnh phụ, tuy nói chưa có cáo mệnh chính thức nhưng cũng tuyệt đối không được để xảy ra nửa điểm sai sót.

Sáng sớm tinh mơ, khi trời còn tờ mờ sáng, ta đã phải rời giường để trang điểm chải chuốt.

Dung Sách đứng bên cạnh, dáng vẻ lười nhác ngắm nhìn ta đang luống cuống tay chân.

Ta soi gương đồng xem đi xét lại, khẩn trương hỏi hắn liệu có chỗ nào không ổn không.

Dung Sách vận một thân cung phục màu t.ử y thẫm, màu sắc vốn dĩ trầm ổn già dặn như thế lại được hắn diện lên đến mức diễm lệ sinh tư, đôi mắt đào hoa tản mạn phong tình.

Hắn chỉ chỉ vào đôi môi vừa mới thoa son của ta, phán một câu:

"Màu sắc quá nồng, không hợp."

Ta vội vàng cầm khăn muốn lau đi, hắn lại ngăn lại:

"Đừng cử động, để ta giúp nàng."

Dứt lời, hắn liền áp môi hôn tới, triền miên vô cùng.

Đến khi ta sực tỉnh thì lớp son nồng đượm ban đầu đã bị hắn dây ra lem nhem hết cả.

Ta đẩy hắn ra:

"Ngươi giúp cái gì chứ, rõ ràng là càng giúp càng loạn!"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Dung Sách khẽ chạm vào vệt son dính nơi khóe môi mình, thản nhiên nói:

"Thật trùng hợp, hôm nay ta cảm thấy sắc mặt mình có chút nhợt nhạt, chắc là do đêm qua cùng phu nhân lao lực quá độ. Chút son này chia cho ta một ít, coi như để điểm xuyết thêm chút khí sắc."

Hắn từ trước đến nay nói mấy lời cợt nhả đều mặt không đỏ tim không đập.

Nghĩ đến chuyện đêm qua, ta lại thấy mặt nóng bừng bừng, mắng hắn đồ không biết xấu hổ:

"Làm gì có nam t.ử nào lại đi thoa son!"

"Người khác làm gì có được vị phu nhân xinh đẹp như nàng chứ."

Dung Sách nói chuyện lúc nào cũng xuôi tai, ta chẳng thể làm gì được hắn, nhưng lớp trang điểm đã hỏng, ta lại phải dặm lại.

Nhìn thấy hắn là ta lại thấy bực:

"Ngươi tránh xa ta ra một chút, ta mà làm không xong thì ta sẽ xử đẹp ngươi!"

Dung Sách tiếp lấy hộp son trên tay ta:

"Chi Chi vốn dĩ thiên sinh lệ chất, nếu làm không xong, để vi phu giúp nàng."

Ta không tin hắn:

"Ngươi đừng có giúp, ta sợ lắm."

Dung Sách nhướng mày, thần sắc bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường, hắn tỉ mỉ giúp ta thoa lại son môi.

Ta ở khoảng cách cực gần với hắn, thậm chí có thể đếm rõ từng sợi lông mi của hắn.

Ta cứ trân trân nhìn hắn như vậy, còn hắn thì cẩn trọng từng chút một tô điểm cho bờ môi ta.

Dung Sách là người đẹp nhất mà ta từng thấy, chẳng phải vì chỉ mình hắn đẹp, mà bởi lẽ trong mắt ta chỉ chứa nổi mình hắn mà thôi.

Nhìn hắn, trong lòng ta bỗng dâng lên một vị đắng nhàn nhạt.

Dung Sách tô xong, đặt gương đồng trước mặt ta:

"Nhìn xem, vi phu tô có đẹp không?"

Ta nhìn bóng mình trong gương, hắn đứng phía sau đùa nghịch lọn tóc của ta.

Dung Sách không giống những nam t.ử khác, hắn luôn thích thưởng thức những thứ nhỏ nhặt trên người ta.

Ngay cả khi dự cung yến, hắn cũng ngồi cùng bàn với ta, nắm lấy tay ta mà mân mê.

Rõ ràng tay ta sinh ra vốn bình thường, lại còn có chút mũm mĩm, vậy mà hắn lại cứ cho là tuyệt mĩ vô ngần.

Kẻ khác thấy vậy liền trêu chọc:

"Dung đại nhân từ ngày thành gia, đi đâu cũng không quên mang phu nhân theo cùng nhỉ."

Dung Sách chẳng thèm để tâm, nâng chén rượu đáp:

"Tân hôn yến nhĩ, ta thật không nỡ rời xa phu nhân nửa bước."

Hắn đã nói vậy, người khác cũng chẳng biết nói gì thêm, chỉ đành tặc lưỡi bảo Dung đại nhân này quả là kẻ hộ thê đến cực điểm.