Đậu Phụ Vàng Của Đại Gian Thần

Chương 3



Dung Sách nhanh nhẹn xoay người nhảy một cái đã lên xe ngồi cạnh ta.

Thế nhưng cứ nghĩ đến việc hắn bắt ta quét rác, ta vẫn thấy giận, dù gì thì cũng phải đỡ ta đứng lên trước đã chứ!

Đôi mắt đào hoa của Dung Sách mang theo một lớp sương mờ, hắn rũ mi xuống khiến ta không nhìn rõ cảm xúc, hắn nắm lấy tay ta rồi hà hơi ấm:

"Chi Chi hôm nay là đến chờ ta sao?"

"Không phải, đón cha ta."

Ta vẫn còn đang giận.

"Vậy thì thật đáng tiếc."

Hắn lắc lắc đầu, nhưng giọng điệu chẳng có chút gì gọi là thất vọng cả.

Món làm nên tên tuổi của Phù Dung Lâu chính là vịt bát bảo, lớp da giòn rụm, thịt mềm tan, chỉ cần c.ắ.n một miếng, nước sốt tươi ngon đã tràn ngập khoang miệng.

Mỗi lần cùng cha tới đây, chúng ta đều gọi hẳn hai con, phải ăn đến khi bụng căng tròn mới chịu rời đi.

Thế nhưng, món ta tâm đắc nhất lại là đậu phụ vàng.

Tuy trông chẳng có gì bắt mắt, nhưng hương vị của nó lại độc nhất vô nhị.

Có lẽ là trùng hợp chăng, giữa một bàn rượu ngon thức nhắm tốt, ta liếc mắt một cái đã thấy ngay đĩa đậu phụ vàng ấy.

Ta chưa từng nói với ai là mình thích món này, ngay cả cha cũng không hề hay biết, vậy mà hắn lại gọi nó.

Rượu đủ cơm no, ta nằm ườn trên ghế, vừa xoa bụng vừa thẫn thờ nhìn lên trần nhà.

Dung Sách thấy bộ dạng này của ta, thế mà lại bật cười thành tiếng.

"Dung Sách, ngươi cười cái gì?"

Ta lườm hắn một cái.

"Nàng ăn no rồi đấy à?"

Ta cứ cảm thấy hắn đang ngấm ngầm giễu cợt mình.

"Thế này mà còn chưa đủ sao?"

Ta không thể tin nổi.

Một bàn lớn thế này, hắn chỉ động đũa vài cái, còn lại đều do một tay ta "bao thầu" sạch sẽ.

Vẻ mặt Dung Sách lộ rõ vẻ đáng tiếc:

"Mấy ngày nữa là đại thọ của Bệ hạ, ta định tiến cống một chiếc Ngọc Như Ý, chỉ sợ nàng ăn không đủ để lấy lại vốn thôi."

Ngọc Như Ý???

Cái thứ đồ chơi đó thì ăn kiểu gì cho lại vốn được?

Ta bị sự giàu sang nứt đố đổ vách của hắn làm cho kinh ngạc đến ngây người.

Nghĩ lại cha ta năm nào cũng chỉ đem vài bình rượu đi biếu, trông thật quá đỗi keo kiệt.

Vậy mà Hoàng thượng nhìn thấy cha ta vẫn cứ vui cười hớn hở, xem ra quan hệ giữa hai người họ cũng thật tốt.

Chỉ tiếc là ta còn chưa kịp hỏi cho ra nhẽ, Dung Sách đã bị một gã sai vặt vội vã gọi đi.

Trước khi đi, hắn cực kỳ ôn nhu mà xoa đầu ta.

Ta cứ ngỡ hắn sẽ thâm tình mà dặn dò:

"Ngoan, ta đi xử lý chút công chuyện, chờ ta quay lại."

Nhưng không, hắn lại thản nhiên buông một câu:

"Đến lúc phải gội đầu rồi đấy."

"..."

Hảo cảm của ta dành cho Dung Sách cứ tăng vọt mỗi khi hắn mời ta ăn ngon, nhưng lại chạm đáy ngay lập tức mỗi khi hắn thốt ra những lời thiếu đ.á.n.h như vậy.

Ta chỉ muốn xúi cha mình viết tấu chương tham hắn một bản cho bõ ghét.

Ăn no xong, ta định bụng ra ngoài đi dạo vài vòng cho tiêu thực.

Vừa bước ra khỏi nhã các, đã thấy vị kinh thành đệ nhất mỹ nhân Lục Thư Họa đang nhẹ nhàng nhấc làn váy, thướt tha uyển chuyển bước lên lầu.

Nàng ta không quên tận dụng ưu thế chiều cao, liếc xéo ta một cái, khóe môi khẽ nở nụ cười khinh khỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bộ dạng coi rẻ người khác ấy đã đả kích sâu sắc lòng tự tôn của ta.

Lúc lướt ngang qua, ta ngửi thấy mùi hương thoang thoảng như có như không trên người nàng ta.

Nàng ta còn giả bộ dùng khăn tay che mũi, cứ như thể trên người ta có mùi gì lạ lắm không bằng.

Ta thấy hơi tổn thương, liền tự ngửi lại mình.

Ừ thì... là mùi vịt bát bảo thôi mà.

Nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của nàng ta, trong lòng ta bỗng rung lên hồi chuông cảnh báo.

Dung Sách cũng đang ở đây, chẳng lẽ người mà hắn nói đi gặp chính là Lục Thư Họa?

Lại nghĩ đến cách ăn mặc của nàng ta hôm nay, đương lúc tiết trời đông giá rét mà lại diện một chiếc váy lụa trắng thêu hoa lê mỏng manh, khi nãy ta còn thầm cười nhạo nàng ta ngốc, không sợ lạnh sao.

Còn ta, vì sợ lạnh nên bọc mình kín mít như cái đòn bánh tét, lại còn ngồi xổm ở cửa cung đợi cả ngày, rồi lại vừa đ.á.n.h chén một bữa no nê.

Chẳng cần soi gương ta cũng biết bộ dạng mình lúc này trông t.h.ả.m hại đến nhường nào.

Lục Thư Họa từ trước đến nay vốn chẳng coi ta ra gì.

Trước đây trong các buổi ngắm hoa, các tiểu thư đều mời cả ta và nàng ta.

Ta thường trốn vào một góc không dám lên tiếng, còn nàng ta thì được đám thiên kim hay bắt nạt ta vây quanh.

Vị đại mỹ nhân cao ngạo ấy khẽ hất cằm, mắt chẳng thèm liếc nhìn ta lấy một cái, nhưng lời nói ra lại đầy sự khinh miệt.

Nàng ta bảo với đám người đang chế giễu ta rằng:

"Dẫu sao cũng chỉ là một kẻ ngốc, các muội hà tất phải tự hạ thấp thân phận mình."

Lúc ấy, nàng ta đứng giữa muôn hoa đua sắc, cao cao tại thượng, gió nhẹ thổi bay tà áo rộng, quả thực đẹp tựa Cửu Thiên Huyền Nữ giáng trần.

Nghe đồn trước khi vào triều làm quan, Dung Sách từng là một học t.ử nghèo sa cơ lỡ vận, từng tá túc tại Lục gia một thời gian dài.

Lại nghe nói Lục Thư Họa đã đến tuổi cập kê, bao kẻ dạm hỏi đến đạp nát cả ngưỡng cửa mà nàng ta chẳng ưng một ai, tất thảy là vì một trái tim đã thầm trao cho Dung Sách.

Dung Sách nói có việc, không lẽ là đi hẹn hò lén lút với nàng ta thật sao?

Không được, ta vất vả lắm mới ôm được cái đùi vàng này, sao có thể để người khác dễ dàng cướp mất như vậy chứ!

Ta có chút sinh khí, dựa vào cái gì Dung Sách đã cưới ta rồi còn muốn cùng người khác câu tam đáp bốn, một chút phu đạo cũng không tuân giữ.

Ta ngồi bên bậu cửa sổ, gió đêm lay động cành lá, bóng cây loang lổ lắc lư.

Ta đang dỗi, đột nhiên đầu vai ấm áp, Dung Sách đã đem ta ôm gọn vào lòng.

"Sao lại ngồi đây? Hửm?"

Ta quay đầu đi, chẳng buồn nói chuyện với hắn: "Hừ!"

Dung Sách xoay người tới, ta liền không nhìn hắn, hắn lại đem đầu ta xoay ngược trở lại:

"Trần Chi Chi, nàng có điểm không đúng nha."

Ta không đúng?

Sao ngươi có thể không biết xấu hổ như vậy?

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ngươi cùng nữ nhân khác dùng bữa cơ mà?

Ta gạt tay hắn ra, mặt vô biểu tình mà nhìn hắn.

Người này thật sự rất đáng ghét, lúc nào cũng biết rõ còn cố hỏi, lại còn trưng ra bộ dạng vô tội như thật.

Ta ngó lơ hắn, quay đầu tiếp tục sinh khí, nửa ngày trời không thốt lên một tiếng.

Dung Sách không dỗ dành ta, ta đợi mãi không thấy động tĩnh gì, len lén quay đầu lại thì thấy hắn đã đi mất rồi, lòng càng thêm tức giận.

"Dung Sách đúng là đồ hỗn đản! Đến dỗ ta một câu cũng không thèm!"

Dung Sách bỗng chắp tay sau lưng bước ra từ phía sau cửa:

"Hình như vừa rồi nàng đang mắng ta thì phải?"

Ta quay ngoắt đi không thèm đếm xỉa:

"Hừ! Hỗn đản Dung Sách, ngày mai ta nhất định bắt cha ta dâng tấu tham ngươi một bản!"

Dung Sách lân la tới trước mặt ta:

"Ồ... bắt nhạc phụ tham ta một bản sao! Đáng tiếc thật, uổng công ta còn nghĩ Chi Chi nhà ta thích ăn đậu phụ vàng, định đi thỉnh giáo đầu bếp Phù Dung Lâu một chút, sau này làm cho nàng ăn. Ôi! Thật đáng tiếc, Chi Chi không thích rồi."