Đày Vào Lãnh Cung

Chương 40



Kết quả là ánh mắt nàng ấy sáng lên khi nhìn ta, nàng ấy còn nói những lời lớn lao như "đại ân đại đức".

 

Chỉ vì một con cá, có cần phải như vậy không?

 

Nhìn thấy nàng ấy khen ngợi ta hết lời, ta quyết định không dùng d.a.o để đe dọa nàng ấy nữa.

 

Người này sao lại vô lễ đến thế, còn muốn ta biểu diễn cách thu d.a.o nữa chứ!

 

Có gì đáng học chứ?

 

Có lẽ ta cũng chán chường khi ở trong cung, và thế là ta đã biểu diễn cho nàng ấy xem đi xem lại.

 

Ta không bao giờ thừa nhận rằng ta biểu diễn cách sử dụng d.a.o để nghe nàng ấy khen ngợi, ta không phải là người mãi võ trên phố, chỉ đơn giản là muốn biết nàng ấy có thể sử dụng bao nhiêu từ ngữ khác nhau để nịnh bợ.

 

Thủ lĩnh từng nói, nịnh bợ là một kỹ thuật ngôn ngữ, và ta là một thích khách ham học hỏi.

 

Ừ, chắc chắn là như vậy.

 

Ta chỉ đơn giản muốn học cách nịnh hót mà thôi.

 

Kể từ khi ta lộ diện trước mặt nàng ấy, việc gửi đồ cho nàng ấy cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều.

 

Nhưng ta nghĩ điều nàng ấy muốn nhất có lẽ là rời khỏi cung.

 

Nhìn từ cách bố trí của những thị vệ trong cung gần đây, có vẻ như hoàng đế có kế hoạch rời cung để xem lễ hội hoa đăng.

 

Ngày đó, việc tuần tra của thị vệ trong cung có lẽ sẽ không nghiêm ngặt như mọi khi, Trương Cố Dương cũng sẽ theo hoàng đế rời cung, không đến Cung Vân Hà kiểm tra, chỉ cần cẩn thận một chút, ta nghĩ vẫn có thể đưa nàng ấy ra ngoài.

 

Dù sao thì ta cũng sẽ đến hội hoa đăng để ám sát hoàng đế, làm xong việc rồi đưa nàng ấy trở lại cũng không phải không thể.

 

Lúc đó, thị vệ chắc chắn sẽ bận rộn phong tỏa cổng thành để bắt ta, họ sẽ không nghĩ tới việc ta lại dám chạy trở lại cung.

 

Ta đã lẩn quẩn trong Cung Vân Hà một thời gian dài, chỉ cần xuất hiện không đúng thời điểm với Trương Cố Dương, thì hắn sẽ không thể bắt được ta.

 

Cách c.h.ế.t mà cung định cho ta là nhảy xuống thành hào.

 

Hoặc là thị vệ cố gắng tìm người thế mạng để hoàn thành nhiệm vụ, hoặc là thủ lĩnh sắp xếp người thế thân cho ta.

 

Ta có xu hướng tin vào lựa chọn thứ hai hơn.

 

Có tổ chức thật là tốt, không cần phải tự gánh vác mọi việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Quả nhiên cẩu hoàng đế có kế hoạch rời cung vào lễ hoa Đăng, ta cũng không cần thủ lĩnh thông báo cho vì tin tức đã lan truyền điên đảo trong hậu cung.

 

Đám nương nương tranh giành quyết liệt để giành lấy cơ hội đi cùng hoàng đế rời cung trong dịp lễ, đến mức không thể dung hòa, các cung nữ bàn tán xôn xao về ai sẽ nổi bật, còn các thái giám thì thẳng thắn mở cược.

 

Nghe nói Nguyên thục phi được ủng hộ nhiều nhất, tỷ lệ cược là một ăn hai, còn Tề đức phi thì ít được chú ý nhất, tỷ lệ cược là một ăn mười.

 

Ta cũng không hiểu tại sao họ lại hăng hái đến vậy trong việc trở thành mục tiêu.

 

Trước khi làm nhiệm vụ trong lễ hoa đăng, Trương Cố Dương thậm chí còn tặng hoàng hậu một chiếc đèn hình con thỏ, đâu phải thứ gì hiếm có, trên đường đi có đầy rẫy, thật không ngờ nàng ấy lại coi đó như bảo bối.

 

Ta lấy một hòn đá ném vỡ nó.

 

Nàng ấy có vẻ hơi buồn?

 

Đâu có gì quan trọng, lần sau ta sẽ làm cho nàng ấy một con phượng hoàng, chắc chắn sẽ hơn con thỏ rách này gấp trăm lần.

 

Việc ta rời cung một mình thì khá đơn giản, nhưng đưa người đi cùng lại là lần đầu tiên, vài lần suýt nữa đã bị tuần tra phát hiện, trong tình huống cấp bách ta chỉ có thể giúp nàng ấy một tay, nhưng có vẻ như ta đã làm không đúng cách, làm nàng ấy bị ngã.

 

Khi ra ngoài, ta sẽ mua cho nàng ấy một chai dầu gió.

 

Có lẽ hoàng hậu đã ở trong cung quá lâu, nhìn thấy cái gì bên ngoài cũng thấy mới mẻ, nàng ấy nhìn các gian hàng, còn ta thì để ý đến các thị vệ.

 

Nàng ấy suy nghĩ cách mang thức ăn về cho Thúy Thúy, trong khi ta đang cố gắng đoán xem hoàng đế sẽ đi đâu khi dạo chơi phố đèn l.ồ.ng.

 

Ta đã t.ử tế nhắc nhở nàng ấy rằng tốt nhất không nên mang đồ về, Trương Cố Dương đến quá thường xuyên, bất kỳ thứ gì từ bên ngoài cung đều không thể qua mắt được hắn ta.

 

Nhưng nàng ấy lại nghĩ ta nghèo?

 

Nàng ấy lấy đâu ra suy nghĩ ta nghèo?

 

Ta, thích khách hàng đầu trong tổ chức, không cần ra khỏi cửa cũng có tổ chức lo ăn, mặc, ở, khi ra ngoài có chủ thuê chi trả mọi chi phí, phần thưởng nhiệm vụ ta nhận được bốn phần mười.

 

Tiền kiếm được trong nhiệm vụ đều là của riêng ta, thậm chí còn có lương hàng ngày, nói cách khác, cuộc sống hàng ngày của ta chỉ chia làm hai phần, một là thực hiện nhiệm vụ, hai là tiết kiệm tiền.

 

Nếu ta nghèo thì thật không công bằng.

 

Bởi vì ta chẳng có chỗ nào để tiêu tiền cả.

 

Để chứng minh mình không thiếu tiền, ta đã phách lối đặt một túi tiền vào tay nàng ấy, nói với nàng ấy rằng nếu nàng ấy tiêu hết thì đó mới là tài.