Đày Vào Lãnh Cung

Chương 41



Lời này ta không hề lừa dối nàng ấy, nếu nàng ấy có thể tiêu hết trong một đêm thì thực sự là nàng ấy giỏi.

 

Bên trong túi tiền không chỉ có đồng xu và vài miếng bạc lẻ, mà còn có một tấm ngân phiếu trị giá năm vạn lượng bạc từ bốn ngân hàng lớn, cùng với tấm hộ khẩu giả mạo mà ta đã làm bằng tên của nàng ấy.

 

Việc ám sát giữa chợ đông không phải là g.i.ế.c người trong bóng tối, khả năng bị bắt hoặc bị c.h.é.m c.h.ế.t ngay tại chỗ quá cao, ta hy vọng may mắn sẽ đủ tốt để ta có thể đưa nàng ấy trở về an toàn.

 

Nếu không thể đưa nàng ấy về, khi nàng ấy tiêu hết số bạc lẻ kia, nàng ấy sẽ phát hiện ra ngăn bí mật trong túi tiền.

 

Nàng ấy có thể tự mình rời khỏi thành.

 

Ngay cả khi không có ta hay Thúy Thúy bên cạnh, với khả năng của mình, chắc chắn nàng ấy cũng có thể sống tốt.

 

Ta thực sự tò mò không biết nàng ấy sẽ ước điều gì dưới ánh đèn l.ồ.ng.

 

Lần này người đóng vai lá chắn thịt đi cùng hoàng đế lại là Tề đức phi, người có vẻ không mấy nổi bật, điều này thực sự ngoài dự đoán của ta.

 

Chẳng lẽ người chủ chốt trong c.ờ b.ạ.c cung đình lại chính là hoàng đế?

 

Ta đã lẻn vào một căn phòng và lấy trộm một bộ quần áo phụ nữ, chỉ khoác lên mình chiếc áo choàng, xỏ vào chiếc váy, và sử dụng bàn trang điểm để tô son và phấn má.

 

Dù sao dưới ánh đèn cũng tối, ta cũng lười trang điểm kỹ càng. Việc ám sát vẫn diễn ra không suôn sẻ.

 

Thực ra ta phù hợp hơn với việc ám sát, đặc biệt là loại ám sát tạo ra tai nạn, không phải kiểu rút d.a.o giữa chốn đông người như thế này.

 

Nhưng vì không thể lẫn vào bên cạnh hoàng đế, và cũng khó tạo ra tai nạn, nên ta đành phải chấp nhận làm trái với phong cách của mình.

 

Lần trước hoàng đế đã kéo một nữ nhân làm lá chắn thịt, lần này lại là một dải tua rua của đèn l.ồ.ng che mất tầm nhìn của ta.

 

Nếu không phải vì đám đông ở chợ đèn đã làm lạc mất thị vệ, có lẽ ta đã không thể thoát được.

 

May là ta rút lui nhanh ch.óng.

 

Thủ lĩnh nói rằng điều ta giỏi nhất không phải là tạo ra tai nạn, mà là sự nhạy bén với môi trường xung quanh, chỉ cần có điều gì đó không ổn, ta sẽ ngay lập tức từ bỏ nhiệm vụ.

 

Đó không phải là điều hiển nhiên sao?

 

Nếu người ta đã c.h.ế.t thì còn nói gì đến lần sau, mục tiêu còn sống thì ta có thể quay lại g.i.ế.c lần nữa, nhưng nếu ta c.h.ế.t rồi thì ai sẽ là người g.i.ế.c hắn?

 

"Chừa một núi xanh, không sợ hết củi để đốt" là nguyên tắc sống hàng đầu của ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta vừa chạy vừa cởi bỏ quần áo, rồi dẫn nàng ấy trở lại cung.

 

Người họ Trương chắc chắn đã thấy nàng ấy, chỉ là không biết hắn có chú ý đến ta hay không.

 

Mọi dấu vết liên quan đến bên ngoài cung đều không thể để lại.

 

Quần áo, giày dép, ví tiền, thức ăn, khi ta đi, ta đã kiểm tra kỹ lưỡng trên người nàng ấy, thậm chí cả đế giày cũng không bỏ qua.

 

Nàng ấy thì sạch sẽ rồi, nhưng tội nghiệp ta, son môi chưa lau hết, nàng ấy đã thấy.

 

Ta tưởng nàng ấy đoán ra ta giả gái, nhưng nàng ấy lại nghĩ rằng ta bỏ nàng ấy lại để đi dạo thanh lâu?

 

Đùa gì vậy? ta đi thanh lâu là để quan sát và học hỏi đấy, biết không? Mục tiêu là để trở thành chị em với kỹ nữ, không phải là khách làng chơi đâu.

 

Nói không hay lắm, những gì kỹ nữ biết ta cũng biết, những gì kỹ nữ không biết ta cũng biết, kỹ thuật của họ còn không bằng ta.

 

Tiền của ta là kiếm bằng mạng sống, ta làm sao có thể tiêu tiền vào người kém hơn mình được?

 

Nhưng bây giờ không phải là lúc giải thích, nàng ấy không biết thì mới có thể giữ vững trước mặt Trương Cố Dương, cứ để nàng ấy hiểu lầm một lúc vậy.



Trương Cố Dương là hán t.ử thận trọng, dầu không thể tìm ra bằng chứng hoàng hậu xuất cung, cũng quyết không dễ dàng tin rằng mình nhìn lầm, ta nên xuất cung tránh phong vân.

 

Dù sao Vân Hà Cung có hắn trông coi, cũng không thể xảy ra chuyện gì bất ngờ.

 

Thủ lĩnh bảo ta tạm hoãn hành động ám sát hoàng đế, dẫu sao trong một tháng liên tục ám sát người hai lần, ngay cả kẻ ngu cũng phải cảnh giác cao độ.

 

Tạm hoãn ám sát không thành vấn đề, nhưng nghỉ ngơi vài ngày để phục hồi thương tích, vẫn phải vào cung xem xét.

 

Họ Trương luôn quấn quít bên nàng, điều này khiến ta cảm thấy nguy cơ trùng trùng.

 

Tuy biết hắn có ý đồ xấu xa nhưng chẳng dám hành động, lấy thê tái giá còn khó, huống chi là lấy người từng là hoàng hậu.

 

Hắn còn muốn lăn lộn trong cung không?

 

Nhưng ta vẫn rất khó chịu. Nhất là khi thấy hắn lại gần nàng, luôn có cảm giác muốn đá bay hắn bằng một cước.

 

Vừa lành vết thương, ta vội vàng vào cung một chuyến, không ngờ Trương Cố Dương vẫn chưa bỏ nghi ngờ, may mà ta đã đào thêm một lỗ nhỏ trong hầm, vừa đủ để trốn một người.