Đày Vào Lãnh Cung

Chương 46



Ta đợi chờ nàng ấy mở lời.

 

Phần lớn người trong cung đều mong được gặp thiên t.ử để nhận được sự sủng ái trở lại.

 

Nàng ấy hẳn là người cần sủng ái nhất.

 

Nàng ấy thật sự đã mở lời.

 

Mở lời nhờ ta mang cho nàng ấy vài tấm ván để sửa chữa nhà cửa.

 

Dù nàng ấy nhờ ta sửa nhà, nhưng nàng lại chỉ muốn ta mang vài tấm ván?

 

Được, vậy ta sẽ mang vài tấm ván cho nàng ấy.

 

Ta đã bảo anh em dưới quyền luân phiên mang đồ đến cho nàng ấy, hôm nay gửi một bao đinh, ngày mai gửi một thùng hồ, ta muốn xem nàng ấy làm sao sửa cái mái nhà đó.

 

Và nàng ấy đã sửa mái nhà thật.

 

Lệ Viễn đến nói với ta khiến ta suýt chút nữa trượt chân xuống hồ Thái Dịch.

 

Không chỉ Lệ Viễn nói với ta, mà tất cả anh em dưới quyền ta đều thề son sắt với ta rằng, hoàng hậu chắc chắn định tự tay sửa mái nhà, nếu không tin thì ta tự mình đi xem.

 

Nhìn thì nhìn.

 

Được rồi, nàng ấy thật sự đang quỳ trong sân, có vẻ nghiêm túc cầm b.úa đóng ván gỗ, nhìn dáng vẻ là định đóng một cái thang trước.

 

Trong chốc lát, ta cũng không biết nên nói gì.

 

Theo lẽ thường, việc này phải do Nội vụ phủ làm, dù không phải thái giám làm thì cũng phải do cung nữ xắn tay áo lên, dẫu nàng đã bị phế làm thường dân, cũng không đến lượt nàng.

 

Dù sao nàng cũng từng là người cầm ấn phượng, nay lại ở trong một góc nhỏ của Vân Hà Cung, nói hay thì là tự lực cánh sinh, nói xấu thì là tất cả mọi người trong cung đều đang đợi nàng đói c.h.ế.t.

 

Ta bắt đầu có chủ ý tăng cường tuần tra xung quanh Vân Hà Cung, nói là tăng cường tuần tra cung cấm.

 

Sau đó, ta đã quan sát toàn bộ quá trình nàng làm vườn, bón phân, tưới nước, đốt lửa với những động tác điêu luyện.

 

Bảo sao bấy lâu nay không ai mang cơm mà nàng vẫn không c.h.ế.t đói.

 

Với khả năng sinh tồn như vậy, c.h.ế.t đói mới lạ.

 

Lệ Viễn cứ mang cớ nàng đã từng có ơn với mình để chạy tới Vân Hà Cung, không chỉ mình anh ta chạy, còn kéo cả ta theo, nói rằng anh em tốt phải cùng nhau vào cùng nhau ra.

 

Nàng ấy đã từng có ơn với Lệ Viễn khi nào, sao ta không biết?

 

Lệ Viễn là bảo bối của nhà Lệ tướng quân, từ nhỏ lớn lên với ta như chí cốt, ta làm sao không biết ý đồ của hắn?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng phải vì cô gái nhỏ bên cạnh nàng trông rất xinh đẹp sao?

 

Thích thì thích thôi, nếu một ngày nàng không qua khỏi, ta vẫn có thể giúp hắn đưa tiểu cung nữ đó ra ngoài.

 

Dù không thể làm chính thất, làm thiếp thì cũng không thành vấn đề.

 

Nhưng hoàng hậu thật sự không coi ta là người ngoài, mỗi lần đến đều nhờ vả ta mang lén một số đồ riêng.

 

Hôm nay mang theo cái d.a.o thái rau, ngày mai mang gói đường phèn nấu ăn, đến nỗi ta cũng quen, mỗi lần vào cung đều nghĩ xem nên mang gì nhỏ xinh cho nàng.

 

Mái nhà của hoàng hậu sửa mất gần nửa tháng.

 

Nói ra cũng lỗi tại ta, ban đầu ta dặn anh em không nên mang hết vật liệu một lần, kết quả những mảnh ngói mất đến bảy tám ngày mới đủ.

 

May là hoàng hậu không nghi ngờ, còn an ủi ta rằng mang lén đồ không dễ, thị vệ cũng mạo hiểm giúp đỡ nàng, đã có tiến độ này là tốt lắm rồi.

 

Ta suy nghĩ nên bồi thường cho nàng cái gì.

 

Mấy hôm trước Lệ Viễn nói chuyện với Thúy Thúy, bảo hoàng hậu gần đây thèm thịt, lại không muốn ăn thức ăn thừa của các cung khác.

 

Thịt gà vịt cá ngỗng trên thị trường cũng quá thường, chỉ mang thịt thì thiếu thành ý, ăn một bữa là hết, suy đi nghĩ lại thì mang một con gà con dễ nhất, nuôi lớn còn đẻ trứng.

 

Ta cố ý điều chỉnh ca trực, mang theo một con gà con vào cung, để tránh người ta nhận ra ta cứ chạy vào Vân Hà Cung, ta còn cố tình đi một vòng lớn trong cung, cuối cùng mới đến góc đông nam.

 

Kết quả là con gà xui xẻo ấy đã bị ta bóp c.h.ế.t.

 

Ánh mắt hoàng hậu nhìn ta, cứ như đang nhìn một kẻ ngốc.

 

Lần đầu tiên ta tặng quà cho một nữ nhân không phải người thân, kết quả lại là một con gà c.h.ế.t...

 

Sau đó hoàng hậu nói gì ta đã không còn biết nữa, vì ta vô thức nhét con gà c.h.ế.t vào lòng và chạy ào ra khỏi Vân Hà Cung.

 

Lệ Viễn nghe chuyện ta gặp phải mà cười đến đau cả bụng.

 

Ta mất đến hai tháng mới dám bước lại qua cổng Vân Hà Cung.

 

Lần này ta chuẩn bị kỹ, lấy luôn một con gà sống từ thiện phòng, cầm cánh nó mang đến tặng hoàng hậu.

 

Dẫu sao ta cũng phục dịch trong cung đã lâu, một con gà vẫn là có thể kiếm được.

 

Hoàng hậu nhìn con gà mái với ánh mắt lấp lánh, tựa như trong đó có sao.

 

Còn ta, ta nghĩ chắc mình đã điên rồi, bởi lúc ấy ta thực sự muốn những vì sao kia phản chiếu trong mắt mình.

 

Nàng ấy khác biệt hoàn toàn với mọi cô nương mà ta từng gặp, dù không có sự uyên bác hay cử chỉ thanh lịch, nhưng chỉ cần ở bên nàng, ta cảm thấy cuộc sống luôn tràn đầy sức sống.