Đày Vào Lãnh Cung

Chương 47



Ta, tiểu nhi t.ử nhà Lễ Bộ thị lang, vào năm hai mươi tuổi của mình, vì đã tặng nàng một con gà mái, mà lòng rung động.

 

Sau đó, hoàng hậu nói muốn đào một cái hầm trong Vân Hà Cung, điều này cũng không phải là khó, Lệ Viễn vận động huynh đệ của mình, chưa đầy một tháng đã xong.

 

Thúy Thúy gửi cho chúng ta mỗi người một túi hoa, bên trong đựng lá ngải cứu hoàng hậu phơi khô.

 

Ưm, mùi thơm khá dễ chịu, chỉ là người khâu túi hoa không đúng.

 

Nhưng đó chỉ là ý kiến của ta, vì Lệ Viễn cảm thấy mùi chỉ bình thường, nhưng cái túi hoa chính là món quà tiên nữ giáng trần ban tặng cho hắn.

 

Hoàng hậu mời ta ăn cơm tại Vân Hà Cung để tạ ơn ta đã giúp đào hầm.

 

Nói thật lòng, cơm nàng nấu rất là ngon.

 

Nhưng hoàng đế muốn đến săn thú tại Tây Sơn, dẫn theo ta và Lệ Viễn, nói là lâu rồi không tụ họp, cùng nhau săn b.ắ.n một hồi, tìm lại cảm giác ngày xưa khi còn là Thái t.ử.

 

Cũng không biết Nguyên Thục phi ở lại hậu cung có sẽ làm khó dễ nàng hay không.

 

Khi săn b.ắ.n, ta vòng vo hỏi hoàng đế về chuyện lập hậu, Lệ Viễn tên tiểu t.ử này núp bên cạnh dõi tai nghe.

 

Hoàng đế ha ha cười lớn, vừa vỗ vai ta, vừa hỏi ta có phải gần đây có kẻ nào đi cửa ta nhờ vả tìm hiểu tin tức, còn nói nếu có người cho tiền thì cứ nhận lấy, dù sao việc lập hậu cũng không vội.

 

Ta không dám hỏi thêm.

 

Ta giữ lại hai con thỏ trắng, lại đổi với Lệ Viễn mấy tấm da cáo, định mang tặng nàng. Thỏ dễ nuôi, da cáo có thể giữ lại để đông này may áo.

 

Nàng nhìn tấm da cáo không rời tay, lại nói với ta một tràng dài chuyện chờ thỏ dưới gốc cây.

 

Ta lại cảm thấy mình chính là con thỏ ngốc trong câu chuyện, đ.â.m đầu vào gốc cây là nàng.

 

Cuối cùng nàng vẫn nhận lấy da cáo, đưa cho ta một túi đào phơi khô nàng tự làm để đáp lễ.

 

Ta muốn nàng làm cho ta một cái túi hương, lại bị nàng nói một hồi không được khinh thường tay nghề của Thúy Thúy, rồi lịch sự mời ta ra khỏi cửa lớn Vân Hà Cung.

 

Hoàng đế bắt đầu trò chơi cân bằng một bát nước ở hậu cung, không ai biết rốt cuộc ngài muốn lập ai làm hoàng hậu.

 

Ta nghĩ mãi, luôn muốn tìm cơ hội hỏi hoàng đế ý định gì với Vân Hà Cung, chưa kịp hỏi đã bị Lệ Viễn ngăn lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Cả cung không một nương nương nào dám nhắc tới Vân Hà Cung với hoàng đế, mà huynh định làm gì không biết? Hỏi cái này, huynh ăn gan gấu mật báo chắc."

 

Hắn ôm vai ta, gần như kéo ta rời khỏi góc đông nam của vườn hoàng gia.

 

Gần Tết, cung bắt đầu bận rộn, ta đến Vân Hà Cung cũng ít đi, nhưng vẫn nhờ người mang đồ đến là được.

 

Lý quý phi không biết từ đâu nghe được tin ta coi sóc Vân Hà Cung, còn đặc biệt sai người hỏi ta vài câu, cuối cùng khen ta trẻ tuổi tài cao, nhà nàng ta có điệt nữ vừa đến tuổi, nếu ta có ý thì nàng ta sẽ nhắc nhở hoàng đế một tiếng.

 

Ta tìm một lý do bất kỳ để nói với Lý quý phi rằng ta không xứng đáng.

 

Ban đầu ta vẫn lo lắng Lý quý phi sẽ gây áp lực lên gia đình ta, nhưng may mắn thay, trong bữa tiệc đón năm mới ở cung lại có thích khách trà trộn vào.

 

Quyền tổ chức bữa tiệc năm mới mà Lý quý phi vất vả giành được từ tay Nguyên Thục phi, nay lại trở thành gánh nặng ràng buộc nàng ta.

 

Suốt một thời gian nàng ta cũng không thể quan tâm đến chuyện hôn sự của điệt nữ xinh đẹp như hoa của mình.

 

Cả đêm trong cung tất bật tìm kiếm thích khách, lại phải kiểm tra đống t.h.u.ố.c lẫn lộn vào bữa tiệc, cho đến khi năm mới qua đi, ta vẫn không tìm được cơ hội trở lại Vân Hà Cung.

 

Hoàng đế tìm ta nói riêng, bảo rằng dịp Lễ Hoa Đăng định lén ra ngoài chơi một chuyến, chỉ đưa theo một người, bảo ta đừng sơ tán đám đông, chỉ cần mang theo thị vệ kín đáo bảo vệ là được.

 

Nguyên Thục phi không biết nghe thấy Lý quý phi có ý liên hôn với gia đình ta từ đâu, mà vội vàng từ gia đình tìm một cô nương từ gia tộc mình để cùng ta dạo phố đèn l.ồ.ng.

 

Hai việc xảy ra cùng lúc, ta vừa phải tìm cớ để gửi cô nương nhà Nguyên Thục phi về, vừa phải sắp xếp thị vệ lẩn vào đám đông để chú ý đến động tĩnh của hoàng đế.

 

Đang bận rộn tới tấp thì ngẩng đầu lên, lại thấy hoàng hậu giữa đám đông.

 

Thật như thấy ma.

 

Sao nàng ấy lại ra được đây?

 

Ta vô thức muốn đuổi theo, nhưng bên trái thì cô nương nhà Nguyên Thục phi e dè kéo tay áo ta hỏi có muốn đi đoán đèn không, bên phải Lệ Viễn giữ vai ta hỏi ta có thấy điều gì bất thường không, đám đông nhộn nhịp, chỉ trong phút chốc nói chuyện, ta nhìn lại thì hoàng hậu đã biến mất.

 

Có lẽ hoàng đế gặp năm xui, đi dạo phố đèn cũng gặp phải thích khách.

 

Người đông, muốn bắt thích khách không dễ, nhưng ta vẫn đ.â.m trúng hắn một kiếm, đóng cổng thành truy lùng, không lẽ hắn còn có thể bay trên trời, lặn dưới đất được chăng?