So với việc bắt thích khách, điều ta quan tâm hơn là đã thấy hoàng hậu trên phố hoa đăng.
Ta lấy cớ hộ tống hoàng đế trở về cung, để Lệ Viễn ở lại tìm kiếm trong thành, còn mình thì ngay lập tức đến Vân Hà Cung để xác nhận hoàng hậu có ở đó hay không.
Tuy nhiên, hoàng hậu vẫn bình yên vô sự ở trong Vân Hà Cung, không hề có chút dấu hiệu bất thường nào.
Ta đã nhìn quanh phòng một vòng cũng không thấy điều gì khả nghi.
Chẳng lẽ thật sự là ta nhìn nhầm sao?
Ta đã đ.â.m thích khách một kiếm, mà nơi này của hoàng hậu lại có m.á.u.
Điều này thực sự khiến ta không thể không suy nghĩ nhiều hơn.
Kết quả thì ta lại nghĩ sai rồi.
Hoàng hậu chưa kịp nói gì, Thúy Thúy đã nhặt chiếc chổi ở góc phòng lên.
Thực sự ta không nghĩ tới, m.á.u ngoài chuyện bị thương ra, còn có thể do đến kỳ kinh nguyệt.
Ta bị Thúy Thúy đuổi chạy té khói, suýt nửa tháng mới dám trở lại Vân Hà Cung.
Trong khoảng thời gian đó, ta bí mật tìm đến bệ hạ để nhận tội, bệ hạ không trách cứ ta, chỉ bảo ta sớm bắt được thích khách, nếu không ngài đi đâu cũng không yên tâm.
Còn tiện thể thăng chức cho ta một cấp.
Lệ Viễn không biết bị làm sao, kiên quyết từ chối thánh chỉ thăng chức của bệ hạ, còn nói với bệ hạ rằng tốt nhất hãy điều hắn đi xa một chút, hắn muốn sớm đến quân doanh để tích lũy công trạng.
Ta hỏi hắn toan tính gì, Lệ Viễn lại trả lời lấp lửng, bảo ta hãy trông chừng Thúy Thúy, đừng để nàng bị người khác ức h.i.ế.p.
Hóa ra hắn có ý này.
Tích lũy đủ công trạng rồi xin bệ hạ một cung nữ từng hầu hạ hoàng hậu mà hiện giờ không ai để ý, có lẽ cũng không bị từ chối.
Tiểu t.ử này tính toán khéo thật.
Hắn đã tính xong cách xin Thúy Thúy, vậy ta thì sao?
Hoàng hậu bị phế cũng không phải chuyện của nhà bình thường, lẽ nào ta thật sự có thể đưa nàng ấy ra khỏi Cung Vân Hà rồi mang về nhà sao?
Ta lại tuần tra đến gần Cung Vân Hà.
Vẫn không kiềm chế được chân mình.
Cách tường cũng có thể nghe thấy giọng nàng vang dội, hình như đang đùa giỡn với ai đó.
Nhưng không giống với Thúy Thúy, trong Cung Vân Hà dường như có người thứ ba.
Ban đầu ta định đá cửa xông vào, nhưng nghĩ lại cánh cửa Cung Vân Hà đã bị ta đá đổ hai lần rồi, sửa lại cũng khá tốn công, nên ta đổi thành đẩy cửa.
Bên trong đột nhiên im ắng.
Nàng cầm chổi đứng giữa sân, nhìn ta với vẻ mặt ngơ ngác, như không ngờ ta lại đến.
“Nương nương bắt chuột sao?”
Vậy để ta bắt con chuột đó ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lần đầu tiên nàng ấy lao tới ôm chầm lấy ta.
Căng thẳng đến vậy sao?
Vậy xem ra ta phải tìm ra người đó bằng được.
Chỉ dựa vào một mình nàng, tuyệt đối không thể âm thầm ra khỏi cung, nhất định có người giúp nàng.
Hy vọng nàng không có liên quan gì đến tên thích khách đó.
Ta lục soát từng tấc đất trong Cung Vân Hà, ngay cả xà nhà cũng không bỏ qua.
Thế nhưng vẫn không tìm thấy gì.
Cung Vân Hà trống rỗng, vẫn chỉ có ba chúng ta.
Chẳng lẽ thật sự là do ta đa nghi sao?
Ta đã tăng cường phòng bị xung quanh Cung Vân Hà.
Gia đình bắt đầu thúc giục ta đi xem mắt, Lý Quý phi cũng đã nhiều lần nhắc đến chuyện này với bệ hạ.
Ta không muốn cưới ai cả.
Ta thích ánh mắt nàng khi nhìn khắp sân đầy cây cối xanh tươi ở Cung Vân Hà, thích nàng nhẹ nhàng nói lời cảm ơn khi nhận chiếc đèn thỏ ngọc từ ta, thích dáng vẻ nàng ôm quả dưa hấu ăn mà hai má phồng lên.
Lý Quý phi có mang, nhưng lại khó sinh, bệ hạ ra lệnh, bảo vệ mẫu thân không bảo vệ hải t.ử, khiến Lý Quý phi cảm động rơi nước mắt.
Bệ hạ căn bản không muốn lập Lý Quý phi làm hậu.
Nhưng bệ hạ thực sự đang cân nhắc việc lập hậu.
Một khi lập hậu, thế cân bằng của tứ phi trong hậu cung bị phá vỡ, vị trí của nàng trong cung sẽ rất khó xử.
Không một ai mong nàng còn sống trong Cung Vân Hà.
Ta thử nói với nàng, nhưng nàng có vẻ không vui.
Đúng vậy, dù có biết thì nàng có thể làm gì chứ?
Nguyên Thục phi sinh được một công chúa, tức giận đến ba ngày không ăn cơm, bởi vì bệ hạ đã nói, sinh được hoàng t.ử có thể làm hậu.
Cái mồi thơm tho này vừa được thả ra, cả hậu cung gần như náo loạn.
Thậm chí còn có nương nương nhờ cậy đến thị vệ trưởng, bảo là tìm giúp bí phương sinh con ra ngoài cung, nếu sinh được hoàng t.ử chắc chắn sẽ trọng thưởng.
Thật đúng là một lũ suy nghĩ viển vông.
Bệ hạ sao có thể đặt việc lập hậu vào một đứa trẻ chưa biết sẽ ra sao được?
Một vị tài nhân không biết đã đi đường nào hay gặp may mắn lớn, lại tránh được t.h.u.ố.c tránh thai, sinh hạ được hoàng trưởng t.ử.
Mặt các nương nương ở hậu cung có đen mặt hay không thì ta không biết, nhưng ngày hôm đó, mặt bệ hạ đen như than.
Để làm tròn vở diễn, bệ hạ đã chuyển vị tài nhân đó ra khỏi Trữ Tú cung, bố trí một cung thất riêng cho nàng ta sinh con, sau đó luôn túc trực ngoài phòng sinh.