Ta nhìn qua chút tiêu thảo mang về từ miền Nam, lại lục lạo khoai tây mang về từ Tây Vực, tính toán sản lượng của hai mươi mẫu đất, miễn cưỡng gật đầu.
Trước khi gật đầu, ta còn kèm theo một câu hỏi.
Nữ thích khách đó rốt cuộc là ai?
Thật sự không phải ta cố tình bám lấy không buông, mà thực sự là người này quá khó chịu.
Người ta thường nói cùng nhau du lịch mới có thể thấy rõ bản chất của một người, ta và Từ Thịnh càng đi khắp thế giới, càng thấy chàng ấy rất gian manh.
Ban đầu chàng ấy đã nói rời cung sẽ kể hết mọi chuyện cho ta nghe, nhưng thực tế thì mỗi lần đều phải để ta mềm mỏng khuyên nhủ, chàng ấy mới tượng trưng mà nói cho ta biết một chút.
Ví dụ như trước khi gặp ta chàng ấy là một thích khách, tiền thích khách kiếm được cũng khá nhiều, việc g.i.ế.c người không chớp mắt đều là bịa ra để lừa người, không có công việc cần thiết và không có tiền thì chàng ấy cũng lười g.i.ế.c người.
Tất cả đều là những điều ta phải ngồi trên mái nhà vô số đêm mới moi được từ miệng chàng ấy.
Còn về nữ thích khách luôn nhằm vào hoàng đế, mặc cho ta hỏi thế nào, chàng ấy cũng không chịu hé răng, khiến ta tức đến mấy ngày ăn không ngon.
Giờ đây cuối cùng cũng bắt được chàng cầu xin ta, người này nếu không nói ra là ai, ta cũng không muốn sống với chàng suốt đời.
Ai muốn sống thì sống đi.
Từ Thịnh suy nghĩ hồi lâu, còn đuổi Thúy Thúy ra ngoài, rồi mới quyết định.
"Nàng thật sự muốn biết à?"
"Ừ."
"Biết rồi không hối hận chứ?"
"Ta không biết mới hối hận."
"Chắc chắn muốn biết thật chứ?"
"Chàng có nói hay không, không nói là ta bỏ, ta thấy văn nhân nhà bên cạnh cũng không tồi."
Từ Thịnh c.ắ.n răng.
"Là ta."
Gì?
Cái gì?
Nữ thích khách đó là chàng?
Ta là cưới phải một người giả hay sao?
Ánh mắt nghi ngờ của ta không che giấu mà dừng lại ở phần dưới của Từ Thịnh.
Mặt Từ Thịnh xanh mét.
"Ta không có vấn đề gì, nữ thích khách đó là ta giả trang."
Ta lắc đầu đến ch.óng mặt.
"Ta không tin, không thể nào, trừ khi chàng có thể chứng minh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Từ Thịnh c.ắ.n răng hỏi ta làm sao để chứng minh.
Ta nheo mắt nói với y, chỉ cần chờ đợi, ta chắc chắn sẽ cho chàng một bất ngờ.
Vì vậy, sau khi hàng xóm náo động phòng, Từ Thịnh tiếp đón xong khách khứa, trở lại chuẩn bị uống rượu hợp cẩn và vén khăn voan thì thấy ta ăn mặc chỉnh tề, và một Thúy Thúy bưng một bộ trang phục tân nương khác đứng nghiêm trang đợi.
Ta cười tươi mời chàng lại thay đồ, và nhiệt tình hỏi có cần Thúy Thúy trang điểm giúp không.
Từ Thịnh một lần nữa đuổi Thúy Thúy ra ngoài không chút nể nang.
Lần trước ít nhất chàng còn dùng miệng đuổi, lần này chàng nắm cổ áo người ta và thả ra ngoài.
Ta nghi ngờ nếu không phải ta đang ngồi đây, có thể chàng ấy đã dùng chân đá ra ngoài rồi.
Ta ngả đầu lên gối nhìn Từ Thịnh thành thạo cởi bộ đồ tân lang, thay trang phục tân nương, rồi khéo léo đ.á.n.h phấn, kẻ lông mày, thoa son, tất cả trang sức kèm theo b.úi tóc, hoàn thành một cách mượt mà.
Thúy Thúy cũng không nhanh nhẹn bằng chàng ấy.
Nhưng khi Từ Thịnh quay mặt lại, nụ cười trên mặt ta hoàn toàn biến mất.
Người ta thường nói khi nữ nhân mặc áo cưới là khoảnh khắc đẹp nhất đời, vấn đề là, tân lang của ta trang điểm lên còn đẹp hơn cả tân nương này.
Thật là sống không nổi nữa!
Từ · Tân nương · Thịnh uyển chuyển đi đến trước mặt ta, cười còn duyên dáng hơn ta.
Đêm tân hôn của ta và Từ Thịnh, không có cảnh vén khăn voan lẫn nhau đầy kinh ngạc, cũng không có tình cảm uống rượu giao bôi, khi Từ Thịnh mặc nữ trang tiến lại gần, nỗi uất ức bị thua thiệt trong lòng ta hóa thành một tiếng gào.
"Ta không cưới nữa, chàng tự ôm gương mà làm đi!"
Phiên ngoại: Thúy Thúy – Lệ Viễn
Ta chưa bao giờ nghĩ có ngày ta gặp lại được Lệ Viễn.
Thật ra chưa rời cung cùng tiểu thư, ta đã nghĩ kỹ rồi.
Ta và Lệ Viễn không hợp nhau.
Lệ là một họ khá đặc biệt, nếu ta không nhớ nhầm, vị tướng quân ở hẻm Đồng Chi cũng họ Lệ.
Tiểu thư mà vẫn là hoàng hậu, nâng cao thân phận của ta, có lẽ ta còn có thể làm trắc thất cho hắn.
Nhưng giờ tiểu thư bị phế thành thứ dân, ta là cung nữ từng hầu hạ hoàng hậu tiền nhiệm, kết cục tốt nhất là theo tiểu thư tuẫn táng, trong cung sẽ không ai giữ lại ta, một cung nữ trung thành với phế hoàng hậu.
Nhưng Lệ Viễn cứ hay tìm ta, không việc gì cũng vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp, nói nhất định sẽ đưa ta ra khỏi cung.
Vì vậy ta cũng chỉ nghe vậy mà thôi.
Mặc dù tiểu thư không nhớ những chuyện trước đây, nhưng ta vẫn thích tiểu thư bây giờ hơn.
Người nói với ta nhất định phải sống đúng với bản thân.
Từ nhỏ ta đã theo bên tiểu thư, người thế nào, ta cũng thế ấy, tiểu thư sống vui vẻ, ta cũng vui lây.
Tiểu thư tuyệt đối không muốn làm thiếp, nên ta cũng không muốn.