Ta là nha hoàn thiếp thân của tiểu thư, tuyệt đối không thể làm mất đi phẩm cách của tiểu thư.
Lệ Viễn cứ nói sẽ đưa ta ra ngoài, nhưng chưa bao giờ đề cập tiểu thư sẽ ra sao.
Ta không thích nghe hắn ấy nói những điều này.
Lần cuối hắn tìm ta là trước Tết, gấp gáp nói hắn định đi biên cương trấn thủ vài năm, kiếm chút công trạng rồi trở về cầu xin hoàng thượng cho ta.
Cầu cái gì chứ? Trong cung ngoài Cảnh Thăng, Trương đại nhân và Từ công t.ử thì không có ai là không mong tiểu thư c.h.ế.t đi.
Còn ta, trong mắt họ chỉ là một vật phụ thuộc vào tiểu thư, sống c.h.ế.t không ai bận tâm.
Vì vậy khi tiểu thư hỏi ta định thế nào, ta không do dự mà chọn đi cùng người.
Tiểu thư cũng vẽ viễn cảnh, nói người c.h.ế.t rồi không ai để ý đến ta, Lệ Viễn không chừng còn tìm cách đưa ta ra ngoài.
Về khoản vẽ ra viễn cảnh, tiểu thư không bằng ta.
Vì vậy ta cũng vẽ viễn cảnh, nói ra khỏi cung còn có thể gặp Lệ Viễn, ở lại cung chỉ có thể tuẫn táng.
Đến lúc đó tiểu thư giả c.h.ế.t còn ta tuẫn táng thật, thế thì thật là lỗ.
Tiểu thư nói không lại ta, đành mang ta ra ngoài.
Khoảnh khắc rời khỏi cung ta biết, ta và Lệ Viễn thật sự đã đoạn tuyệt.
Từ công t.ử đưa ta và tiểu thư đi dạo khắp đại giang nam bắc, rồi định cư ở Hàng Châu.
Tiểu thư mở hai cửa hàng, một là quán lẩu, một là tiệm bán phấn son, ta thường mặc nam trang, quản lý cửa hàng.
Nhân viên cửa hàng đều gọi ta là Đường chưởng quỹ.
Ta thấy sống như vậy cũng khá ổn.
Thỉnh thoảng tiểu thư và Từ công t.ử cũng đi chơi, tiểu thư gọi đó là du ngoạn, còn khuyên ta cũng có thể ra ngoài dạo một vòng.
Ta không có hứng thú đi ra ngoài, nên tiểu thư luôn nghĩ cách giao việc cho ta, hôm nay bảo ta vào thành thu nợ, ngày mai đi xem nông dân trồng trọt, ngày kia thì đi ra ngoại thành thắp hương, tiện thể xem có kiểu trang điểm nào mới không.
Ta mặc nam trang ngày càng nhiều, tiểu thư thậm chí còn mua cho ta hai nha hoàn để làm việc vặt.
Sau đó, khi tiểu thư mang thai, Từ công t.ử không cho người ra ngoài nhiều hơn, tiểu thư liền nghĩ ra cách bắt ta theo thương đoàn đi thu mua da.
Nói rằng tiền kiếm được đều là của ta, lỗ thì tính vào khoản của người.
Thật ra ta biết, tiểu thư chỉ muốn ta và con trai nhà chủ tiệm da bên cạnh có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn.
Đó là một đứa trẻ tốt, đối xử với ta cũng rất tốt.
Đôi khi ta cũng nghĩ, có lẽ cứ sống như vậy cả đời cũng không tệ.
Nếu ta không gặp lại Lệ Viễn ở biên cương.
Ta không thấy hắn, lúc đó ta đang bận mặc cả với người bán da, bất ngờ có người kéo mạnh tay ta, lực mạnh đến nỗi ta phải hít một hơi lạnh.
Quay lại, ta ngẩn người.
Lệ Viễn thay đổi khá nhiều, gầy hơn, đen hơn, gió sương ở biên cương khiến hắn trở nên sắc bén hơn.
Hắn nhìn ta như nhìn thấy ma, còn ta nhìn hắn như nhìn thấy Diêm Vương sống.
Ta còn sống, tiểu thư chắc chắn cũng còn sống, với quan hệ giữa hắn và Trương đại nhân, chuyện lớn như vậy có thể không nói với hắn sao?
Dù c.h.ế.t ta cũng không thể thừa nhận.
Trong đầu ta chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vì thế, cuộc đối thoại giữa ta và Lệ Viễn trở nên khó hiểu đến mức chẳng biết chạy đi đâu.
"Là ngươi sao?"
"Không phải ta."
"Ngươi chưa c.h.ế.t?"
"Ta c.h.ế.t rồi."
"Sao ngươi lại ở đây?"
"Ta không ở đây."
Ta nghĩ mình xong đời rồi.
Lệ Viễn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nhìn chằm chằm vào mặt ta, nghiến răng nghiến lợi gọi:
"Thúy Thúy."
Ta nghiêm chỉnh sửa lại lời hắn.
"Ta tên là Đường Ngọc Thúy."
Lệ Viễn tức giận cười nhạt, lúc thì lắc đầu, lúc lại gật đầu.
"Tốt, tốt lắm, ngươi giỏi lắm."
Rồi hắn kéo ta đi.
Tiểu chưởng quỹ của tiệm da chạy theo sau hét lớn, sao có thể cướp người giữa phố như vậy?
Lệ Viễn quay đầu về phía đường, vài tên lính lập tức xông đến, kéo hắn nói cùng đi uống trà.
Lệ Viễn bóp tay ta đau điếng, kéo ta đi suốt đường đến một ngôi nhà.
Trong nhà toàn là lính, thấy Lệ Viễn dẫn ta vào, ai nấy đều ồn ào huýt sáo.
Có một kẻ gan dạ trực tiếp hỏi:
"Lệ gia cuối cùng cũng thông suốt rồi?"
Lệ Viễn đá hắn lăn ba vòng.
Hắn ấy kéo ta vào phòng, quay lại khóa cửa.
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Ta cứng cổ không thừa nhận.
"Lệ Viễn, ngươi nhận nhầm người rồi."
Lệ Viễn tức đến bật cười, gọi ta cả tên lẫn họ.
"Đường Ngọc Thúy, ngươi ra ngoài mà không đổi tên, tên ngươi trong sổ là thế này."
Ta không đổi tên thì sao?
Chẳng lẽ không ai được trùng tên trùng họ sao?
Thúy Thúy đã cùng với tiền hoàng hậu bị thiêu c.h.ế.t ở Cung Vân Hà rồi, chỉ cần ta không thừa nhận, hắn cũng không thể làm gì ta.
Bên ngoài cửa vang lên tiếng lộn xộn của mấy kẻ đang nghe lén, Lệ Viễn nhìn ta một cái, hít sâu một hơi, rồi ra ngoài đuổi hết bọn họ.
"Cái tên đi cùng ngươi là sao? Mắt láo liên, nhìn là biết không phải người tốt."