Đế Kinh Tuyết Lạnh, Cửa Viện Cài Then

Chương 9



 

“Về thưa với lão gia, ta không rảnh."

 

Phúc An ngẩn người.

 

Bích Đào cũng ngẩn người.

 

Cả căn phòng im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng than củi nổ lách tách.

 

“Phu nhân," Phúc An cẩn trọng lên tiếng, “Nhưng lão gia nói..."

 

“Ta đã bảo là ta không rảnh," ta nâng chén trà, thổi thổi váng trà rồi nhấp một ngụm, “Chuyện của viện chính đủ làm ta bận rộn rồi, chuyện quán xuyến nghi lễ cứ để chàng tự làm, hoặc để Liễu di nương tự làm đi.

 

Ta chưa từng quán xuyến hôn lễ cho ai bao giờ, không muốn học."

 

Miệng Phúc An há ra rồi lại hợp, hợp rồi lại há, trông như một con cá bị quăng lên bờ.

 

Cuối cùng gã cũng hành một lễ, lui ra ngoài.

 

Bích Đào sau khi gã đi liền reo hò một tiếng, rồi lập tức bịt miệng, có chút tật giật mình nhìn nhìn ra ngoài cửa.

 

“Phu nhân!

 

Người cuối cùng cũng cứng rắn rồi!"

 

Ta không cười.

 

Bởi vì ta thấy khi Phúc An bước ra ngoài, ngoài cửa đang đứng một bóng hình gấm đen.

 

Mộ Dung Trạch không biết đã đến từ lúc nào, cứ thế đứng ngoài cánh cửa vòm, không biết đã đứng bao lâu, nghe thấy được bao nhiêu.

 

Ánh trăng rọi trên người chàng, bao phủ toàn thân chàng trong một lớp ánh sáng trắng lạnh.

 

Chàng mặc một chiếc áo dài màu xanh đá, tóc tai b/úi gọn gàng, sắc mặt lại nhợt nhạt đến mức không ra thể thống gì, trên môi chẳng có lấy một vệt m/áu.

 

Đôi mắt chàng nhìn trân trân vào ta, nơi đáy mắt có một thứ cảm xúc ta chưa từng thấy bao giờ — không phải phẫn nộ, không phải thất vọng, mà là một sự mệt mỏi sâu sắc, gần như tuyệt vọng.

 

Giống như một kẻ đã đi một quãng đường rất dài, rất dài, cuối cùng đi đến chặng cuối, lại phát hiện nơi chặng cuối chẳng có thứ gì.

 

Chàng bước về phía ta, bước chân rất chậm, mỗi bước đi như giẫm trên lưỡi d.a.o.

 

Bích Đào biết ý lui ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa lại.

 

Trong phòng chỉ còn lại hai chúng ta.

 

Ánh lửa trong chậu than phản chiếu trên khuôn mặt chàng, lúc tỏ lúc mờ.

 

Chàng ngồi xuống đối diện ta, cách chậu than ấy nhìn ta đăm đăm, im lặng một hồi lâu, thật lâu.

 

“Thẩm Quân," cuối cùng chàng lên tiếng, giọng nói khản đặc không giống giọng chàng ngày thường, “Nàng có biết tại sao ta lại cưới nàng không?"

 

Nhịp tim ta hụt mất một nhịp.

 

Đây là lần đầu tiên trong suốt ba năm qua chàng hỏi ta câu hỏi này.

 

Ta biết câu trả lời.

 

Ta luôn biết rõ.

 

Từ ngày Liễu Như Yên vào phủ, từ ngày ta nhìn thấy chiếc trâm khắc chữ “Như Yên" ấy, từ ngày ba chữ phía trong lòng chiếc nhẫn bị ta phát hiện, ta đã biết câu trả lời rồi.

 

Nhưng ta không nói ra.

 

Bởi vì nói ra, đồng nghĩa với việc thừa nhận cuộc hôn nhân ba năm này chẳng qua chỉ là một trò cười.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thánh thượng ban hôn."

 

Ta nói.

 

Mộ Dung Trạch lắc đầu.

 

“Thánh thượng ban hôn chỉ là một cái cớ thôi," chàng nhìn vào mắt ta, ánh mắt ấy quá sâu, sâu đến mức ta suýt nữa thì đắm chìm vào, “Ta cưới nàng, là vì nàng họ Thẩm."

 

Thẩm gia, thế gia văn thần hiển hách nhất từ khi khai quốc đến nay của Đại Lương.

 

Lão tổ tông Thẩm gia là đương triều Thái phó, phụ thân Thẩm gia là Tổng đốc lưỡng giang, đại ca Thẩm gia là Học sĩ Hàn lâm viện, môn sinh cố cựu của Thẩm gia rải khắp trong triều ngoài nội.

 

Cưới được con gái Thẩm gia, đồng nghĩa với việc có được cả Thẩm gia làm chỗ dựa.

 

Câu trả lời này còn khiến ta buồn nôn hơn cả hai chữ “thế thân".

 

Thế thân ít nhất còn chứng tỏ chàng từng có một loại gửi gắm tình cảm nào đó lên con người ta, ít nhất chứng tỏ khuôn mặt ta, giọng nói ta, một vài đặc điểm nào đó của ta khiến chàng nhớ về một người khác.

 

Nhưng câu trả lời này nói cho ta biết — chàng chưa từng nhìn vào con người ta, thứ chàng nhìn từ trước đến nay luôn là cái họ của ta.

 

Ta bỗng thấy nực cười vô cùng.

 

Từ “thế thân" chuyển sang “công cụ", hóa ra còn có thể thấp kém hơn nữa.

 

“Vậy thì sao ạ?"

 

Ta hỏi, giọng nói bình thản đến mức chính mình cũng thấy xa lạ, “Chàng bây giờ nói với thiếp những lời này, là muốn cho thiếp biết điều gì?

 

Cho thiếp biết chàng cưới thiếp chỉ vì Thẩm gia sao?

 

Cho thiếp biết Liễu Như Yên mới là người chàng thực lòng muốn cưới sao?

 

Nếu là như vậy, chàng không cần nói nữa đâu, thiếp đều biết cả rồi."

 

“Nàng không biết đâu."

 

Giọng Mộ Dung Trạch bỗng cao lên một nấc, như thể sợi dây đàn đã căng đến mức cực hạn.

 

Bàn tay chàng siết lại thành nắm đ.ấ.m, khớp xương kêu răng rắc, “Nàng chẳng biết cái gì cả."

 

“Thiếp biết chứ," ta nhìn chàng, gằn từng chữ nói, “Thiếp biết người chàng yêu từ trước đến nay chưa từng là thiếp.

 

Thiếp biết mỗi lần chàng nhìn thiếp, trong mắt hiện lên lại là một người khác.

 

Thiếp biết khi chàng đối tốt với thiếp, trong lòng nghĩ về lại là một người khác.

 

Thiếp biết khi chàng gọi tên thiếp, trong miệng ngậm lại là một cái tên khác.

 

Mộ Dung Trạch, thiếp biết nhiều hơn rất nhiều so với những gì chàng tưởng tượng đấy."

 

Khi ta nói những lời này, giọng nói từ đầu đến cuối không hề có sự nhấp nhô, như đang thuật lại một sự thật chẳng hề liên quan gì đến bản thân mình.

 

Nhưng cục than trong chậu bỗng nổ một cái, tàn lửa b/ắn ra rơi trên mu bàn tay ta, bỏng thành một chấm đỏ, ta vậy mà chẳng thấy đau.

 

Sắc mặt Mộ Dung Trạch trắng bệch như tờ giấy.

 

Chàng nhìn ta như nhìn một người xa lạ.

 

Trong đôi mắt ấy cuộn trào quá nhiều thứ — kinh ngạc, đau đớn, áy náy, và cả một sự... sợ hãi mà ta không đọc nổi.

 

“Sao nàng biết được?"

 

Giọng chàng thay đổi, trở nên khản đặc và vỡ vụn, “Ai nói cho nàng biết?"