“Không có ai nói cho thiếp biết cả," ta nói, “Là chính chàng đã nói cho thiếp biết trong giấc mơ đấy.
Chàng đã gọi tên nàng ta, rất nhiều lần, nhiều đến mức thiếp cũng không nhớ rõ nữa."
Mộ Dung Trạch bỗng đứng phắt dậy.
Chiếc ghế bị chàng làm đổ, phát ra một tiếng động lớn.
Chàng đứng bên chậu than, toàn thân đều run rẩy, như một chiếc lá bị gió thu thổi rụng.
Đôi môi chàng mấp máy, như muốn nói điều gì, nhưng chẳng thể thốt ra nổi một chữ.
Ánh sáng trong chậu than rọi rõ từng tấc biểu cảm trên mặt chàng — biểu cảm ấy quá phức tạp, trông như một bức họa bị xé toang rồi lại được vá víu lại, mỗi mảnh vỡ đều vẽ một loại cảm xúc khác nhau, ghép lại một chỗ, thành một con người mặt mày biến dạng.
Chàng bỗng giơ tay ra, như muốn chạm vào ta.
Ta nhìn bàn tay ấy, không né tránh, cũng chẳng đón nhận.
Bàn tay ấy dừng lại ở nơi cách ta một tấc.
Cứ thế lơ lửng giữa không trung, khẽ khàng run rẩy, đầu ngón tay lạnh ngắt mang theo một sự cẩn trọng gần như thành kính, như thể không dám chạm vào ta, lại như sợ chỉ cần chạm một cái là ta sẽ vỡ tan ra vậy.
“Thẩm Quân," giọng chàng thấp đến mức gần như không nghe thấy, “Nếu ta nói, ta chưa bao giờ coi nàng là thế thân của nàng ấy thì sao?"
Ta nhìn vào mắt chàng.
Cảm xúc trong đôi mắt ấy quá đỗi nồng đượk, nồng đượk đến mức khiến ta thấy xa lạ.
Trong suốt ba năm hôn nhân, chàng chưa bao giờ dùng ánh mắt này để nhìn ta — ánh mắt ấy không có sự dò xét, không có sự tính toán, không có sự thẫn thờ khi xuyên qua ta để nhìn một người khác, mà là một sự chăm chú thuần túy, trần trụi, mang theo niềm đau đớn.
Chàng đang nhìn ta.
Không phải nhìn Liễu Như Yên, không phải nhìn con gái Thẩm gia, mà là nhìn ta — Thẩm Quân.
Nhưng ta đã không biết phải làm sao để tin tưởng nữa rồi.
“Mộ Dung Trạch," ta nghe thấy giọng nói của chính mình, như thể vọng lại từ một nơi rất xa xôi, “Lời này của chàng, hãy giữ lại mà nói với Liễu Như Yên đi.
Nàng ta muốn chẳng phải là vị trí vợ ngang hàng sao?
Chàng cho nàng ta là được rồi.
Thiếp không cần thứ gì cả."
Bàn tay chàng cuối cùng cũng hạ xuống, rơi trên vai ta, những ngón tay lạnh ngắt cách lớp vải áp lên, lạnh đến mức ta khẽ rùng mình một cái.
“Nàng không cần thứ gì cả," chàng lặp lại lời của ta, giọng nói bỗng mang theo một sự dịu dàng gần như điên dại, “Thẩm Quân, nàng không cần thứ gì cả, vậy nàng muốn cái gì?"
Ta nhìn bàn tay chàng, nhìn bàn tay xương khớp rõ ràng, thon dài có lực ấy, nhớ về ba năm trước khi chàng vén khăn che đầu lên cũng là bàn tay này, thật nhẹ nhàng, thật vững vàng, như thể đang mở ra một món quà quý giá.
Nhưng sau khi mở ra, chàng phát hiện bên trong chứa đựng không phải thứ chàng mong muốn.
“Thứ thiếp muốn, chàng không cho nổi đâu."
Ta nói.
“Nàng nói đi, thứ gì ta cũng có thể cho."
Ta ngẩng đầu, nhìn vào mắt chàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thiếp muốn chàng quên Liễu Như Yên đi."
Bàn tay chàng từ trên vai ta trượt tuột xuống.
Như một chiếc lá khô từ trên cành cây rụng xuống, không có sự giãy giụa, không có tiếng động, cứ thế vô thanh vô tức rơi rụng xuống, rơi vào trong bóng tối, biến mất tăm.
Ánh mắt chàng nhìn ta thay đổi, tất cả cảm xúc đều đóng băng trong giây phút ấy, biến thành một biểu cảm ta chưa từng thấy bao giờ — biểu cảm ấy nằm giữa đau đớn và thanh thản, như thể bị một lưỡi d.a.o đ.â.m xuyên qua tim, nhưng bỗng nhiên lại chẳng thấy đau nữa.
“Được."
Chàng nói.
Ta ngẩn người.
“Ta bảo là được," chàng lại nói một lần nữa, giọng nói bình thản không giống như đang đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn nào, mà như đang nói một chuyện đã được quyết định từ lâu, “Ta quên nàng ấy."
Ta há miệng, muốn nói chàng đang lừa thiếp, muốn nói chàng không thể nào là nghiêm túc được, muốn nói thâm tình ba năm này sao có thể bảo quên là quên ngay được.
Bởi vì ta nhìn thấy đôi mắt chàng.
Trong đôi mắt ấy không có lời nói dối, không có sự qua loa, không có bất kỳ một vết tích nào của việc “ta đang lừa nàng".
Đôi mắt ấy sạch sẽ như một đầm nước trong, thứ phản chiếu bên trong chỉ có ta — chỉ có khuôn mặt của Thẩm Quân, đôi mắt của Thẩm Quân, dáng vẻ Thẩm Quân đang ngẩn người tại chỗ.
Đó không phải ánh mắt nhìn thế thân.
Đó là ánh mắt nhìn một người mất đi nay lại tìm thấy được.
Nhưng ta vẫn không dám tin tưởng.
“Tại sao?"
Ta hỏi.
Chàng bỗng nhiên mỉm cười, nụ cười ấy có sự cay đắng, có sự tự giễu, và cả một sự dịu dàng ta chưa từng thấy bao giờ.
“Bởi vì nàng nói không còn yêu ta nữa."
Khi câu nói ấy rơi xuống, ngọn gió ngoài nhà bỗng nhiên ngừng bặt.
Cả thế giới im ắng như một lễ tang.
Ta nhìn vào mắt chàng, nhìn rất lâu, rất lâu, lâu đến mức than trong chậu sưởi đã cháy hết một lượt, lâu đến mức trà trên bàn đã nguội ngắt.
Sau đó ta quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vầng trăng rất tròn, như một đồng tiền bạc lạnh lẽo treo giữa không trung.
Ánh trăng rọi trên cây hòe già trong sân, đổ bóng những cành khô xuống đất, như một tấm lưới rách nát.
“Mộ Dung Trạch," ta nói, “Chàng về đi."
Chàng đứng dậy, chiếc ghế phát ra tiếng động khẽ khàng.
Chàng đi đến cửa, bỗng nhiên dừng lại, lưng quay về phía ta, giọng rất thấp, rất thấp:
“Thẩm Quân, ngày mai ta sẽ chừa cửa cho nàng."
Khi ta quay đầu lại, chàng đã đi rồi.