Đế Nghiệp Lưu Sa

Chương 10



Một năm sau đó, ta vô cùng bận rộn.

Ta quy tụ thuộc hạ cũ của ông ngoại, chỉnh đốn binh mã, đ.á.n.h thẳng vào Bắc Cương, chiếm liên tiếp sáu thành trì của người Khương.

Khi quân ta áp sát hoàng thành, họ rốt cuộc phải dâng sớ xin hàng, nguyện làm nước chư hầu, hàng năm triều cống.

"Nghe nói họ còn định đưa Cửu hoàng t.ử xinh đẹp nhất đến để hòa thân với bệ hạ."

Ta chống cằm, lười biếng đáp:

"Vậy sao? Chuyện nhỏ thôi."

"Oa quốc chứng nào tật nấy, nhiều lần xâm lấn hải vực phía Nam. Trẫm luyện thủy binh hơn nửa năm nay, cũng đến lúc tính sổ với chúng rồi."

Sau khi bãi triều, giữa đại điện rộng lớn chỉ còn lại Phương Cảnh Ngọc.

Ta đã phong nàng làm Hầu, nắm giữ quyền trọng.

"Bệ hạ, thần có chuyện trọng đại cần tấu."

Nhìn vẻ nghiêm túc của nàng, ta trêu chọc:

"Có gì không thể để tối nay chúng ta dùng bữa rồi nói không?"

"Khương Diên Quân muốn gặp người."

Động tác của ta bỗng khựng lại.

Nếu nàng không nhắc, ta suýt chút nữa đã quên vị ca ca này.

Sau cuộc chính biến năm ấy, ta xử lý tất cả kẻ thù, duy chỉ có Khương Diên Quân là còn sống.

Những ngày qua, ta thường mơ thấy mẫu hậu, mơ thấy thuở nhỏ.

Ta giỏi võ, thường bị phụ hoàng mắng là công chúa mà thô lỗ, vô quy củ.

Những lúc ta uất ức rơi lệ, chính huynh ấy đã lén chạy ra ngoài cung mua tò tò bằng đường về dỗ dành ta.

Huynh ấy từng thực sự là một người anh trai gắn bó m.á.u thịt.

Ta cũng từng thật tâm muốn phò tá huynh ấy lên ngôi rồi mới báo thù cho mẹ.

Tình cảm dành cho huynh ấy phức tạp hơn Lý Vô Che rất nhiều.

Vì thế, ta chỉ sai người nhốt huynh ấy vào địa lao cùng hàng chục loài rắn độc, không g·iết ngay.

Nay bước vào địa lao, ta thấy huynh ấy đã bị h·ành h·ạ đến mức không ra hình người, gầy rộc như bộ xương khô.

Cũng phải, từ nhỏ huynh ấy đã sợ rắn nhất.

Thấy ta, đôi mắt tăm tối của huynh ấy khẽ động đậy.

Giọng huynh ấy khản đặc như tiếng lụa rách:

"Tại sao... không g·iết phắt ta đi?"

Ta mở cửa lao, đứng trước mặt huynh ấy, rũ mắt nhìn xuống:

"Tại sao huynh lại làm như vậy?"

Sự h·ành h·ạ dai dẳng khiến đầu óc huynh ấy trì trệ, mất một lúc lâu mới phản ứng lại được:

"... Tại sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bởi vì ta là hoàng t.ử, còn ngươi chỉ là một công chúa.”

“Ả ta chẳng qua chỉ gây cho ngươi chút uất ức ở hậu cung, còn ta thì sao? Ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, ở tiền triều chẳng được phụ hoàng đoái hoài. Khó khăn lắm mới lãnh được chút công việc, vây cánh của ả lại một tay che trời, khiến ta đi đâu cũng vấp phải trắc trở. Việc làm không xong, về lại bị phụ hoàng quở trách.”

“Ngươi làm sao biết được ta đã phải sống những ngày tháng như thế nào?”

“Thân là đích t.ử, vậy mà lại chẳng bằng cả lũ thái giám? Bất kỳ một tên con cháu danh môn nào cũng có thể tùy ý sỉ nhục ta!”

“Đó là vì ngươi yếu đuối vô năng! Nếu ta là ngươi, thà rút kiếm đồng quy vu tận với bọn chúng còn hơn là hèn nhát chịu nhục!”

Ta lạnh lùng ngắt lời:

“Cứ cho là vậy đi, nhưng mẫu hậu có điểm nào lỗi đạo với ngươi? Ta có điểm nào thực xin lỗi ngươi?”

“Bà ta đương nhiên có lỗi với ta! Tại sao Chu quý phi có thể nhận được thịnh sủng, còn bà ta lại không thể vì ta mà buông bỏ tôn nghiêm đi lấy lòng phụ hoàng?!”

Hắn ngửa đầu, thần sắc dữ tợn nhìn ta đầy oán hận:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

“Muốn trách thì trách bà ta là một tên Hoàng hậu thất sủng! Một người mẫu thân vô dụng!”

Cơn giận bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt tâm can, ta đột ngột túm lấy vạt áo hắn, đẩy mạnh hắn đập vào vách đá phía sau.

Một lần, lại một lần nữa.

Cho đến khi hắn như một bãi bùn nhão trượt khỏi tay ta, đổ rạp xuống đất.

Ta đứng thẳng người, rũ mắt nhìn hắn lần cuối.

Tóc tai và m.á.u huyết của hắn bết lại thành một đoàn, đến ngũ quan cũng chẳng còn nhìn rõ hình thù.

Ta mấp máy môi, thanh âm nhẹ bẫng tan vào hư không:

“Vĩnh biệt, ca ca.”

Đêm ấy, ta lại mơ thấy mẫu hậu.

Vì chính tay kết liễu Khương Diên Quân, ta gần như không dám nhìn thẳng vào mắt bà.

Nhưng bà lại chậm rãi tiến đến, dịu dàng vuốt ve mái tóc ta.

“Thư Ý.”

Ta lý nhí:

“Mẫu hậu, là nhi thần không tốt...”

“Con không làm gì sai cả. Là Diên Quân làm ca ca mà không bảo vệ tốt cho con.”

Trong giấc mộng, bà kéo bàn tay thô ráp đầy những vết sẹo cũ chồng chéo của ta lên, xót xa nói:

“Thư Ý của chúng ta, chắc hẳn đã phải chịu nhiều khổ cực lắm.”

Trái tim ta trong nháy mắt như được ngâm vào làn nước ấm áp, mọi cảm xúc tiêu cực cuối cùng còn sót lại đều theo câu nói ấy mà tan biến hư vô.

Ta mở mắt, ngoài cửa sổ ánh trăng đang độ sáng nhất.

Chuyện cũ đã qua, tựa như nắm cát chảy (lưu sa) bị gió đêm cuốn đi, lặng lẽ tiêu tán giữa đất trời lộng gió.

Năm nay, ta vừa tròn hai mươi tuổi.

Chấm dứt mọi hận thù, đạt được tất thảy những gì mình muốn.

Quãng đời còn lại về sau, chỉ còn lưu danh thiên cổ.