Khương Diên Quân phản ứng cực kỳ dữ dội, hắn đứng phắt dậy vì kinh sợ lẫn tức giận, mạnh đến mức làm đổ cả bàn tiệc trước mặt.
Ta hướng mắt về phía hắn, cười nhạo:
"Thái t.ử điện hạ, trước khi phản ứng mạnh như thế, huynh nên che giấu vết tích của 'vị vong niên luyến' kia trên cổ mình cho kỹ đã."
Hắn theo bản năng giơ tay che cổ, khoảnh khắc tay chạm vào cổ, hắn lập tức nhận ra mình đã mắc bẫy.
Nhưng hành động ấy đã nói lên tất cả.
"Hoàng thượng!"
Có tiếng kêu thảng thốt.
Ta ngẩng đầu nhìn lên, thấy phụ hoàng ngồi trên đài cao, ngón tay run rẩy chỉ về phía Khương Diên Quân, hai mắt trợn trắng, hơi thở dồn dập:
"Ngươi... nghịch t.ử..."
Nói xong mấy chữ đó, ông ta gục đầu sang một bên, hôn mê bất tỉnh.
"Người đâu!"
Biến cố đột ngột khiến mọi người không kịp trở tay.
Ta lập tức sa sầm nét mặt, tay đè c.h.ặ.t chuôi kiếm:
"Khương Diên Quân mục vô tôn thượng, bại hoại luân thường, dám thông dâm với hậu phi, còn ý đồ mưu hại phụ hoàng. Bắt hắn lại cho ta!"
"Cả Chu quý phi đang cáo bệnh ở cung Tiêu Phòng kia nữa, bắt hết lại, tống vào thiên lao!"
Cấm vệ quân vốn đã được ta và Phương Cảnh Ngọc thay thế bằng người mình lập tức bao vây đại điện.
Đám triều thần định lên tiếng, nhưng khi nhìn thấy hàng trăm tinh binh ùa vào rút kiếm sáng loáng, tất cả đều thức thời ngậm miệng.
Ta bước những bước thong thả đến trước mặt Khương Diên Quân đang bị ấn quỳ dưới đất.
Ta tùy tay đập vỡ một chiếc chén, kề mảnh sứ sắc lẹm vào cổ hắn.
Hắn sợ đến mức mặt không còn giọt m.á.u, không nói được lời nào.
"Ca ca."
Ta nói.
"Ngươi mưu hại phụ hoàng, nhận tặc làm mẫu, lại còn thông dâm với bà ta. Hành vi này, nếu ta g·iết ngươi lúc này, e rằng kiếp sau ngươi chỉ có thể đầu t.h.a.i vào súc sinh đạo mà thôi."
Đây chính là chuyện "thú vị" mà Phương Cảnh Ngọc vô tình điều tra được.
Chu quý phi vốn là kẻ ham mê nhục d.ụ.c.
Thời trẻ bà ta mê hoặc phụ hoàng, dần dần làm kiệt quệ thân thể ông.
Đến khi ông lực bất tòng tâm, bà ta dỗ ông dùng d.ư.ợ.c suốt mấy năm trời.
Giờ đây t.h.u.ố.c không còn tác dụng, bà ta liền nhắm vào Khương Diên Quân đang tuổi sức tráng chí bền.
Bà ta cùng Khương Diên Quân hoan lạc, lại thấy phụ hoàng dù già yếu vẫn nắm c.h.ặ.t quyền lực không buông, nên bắt đầu hạ độc mãn tính để Khương Diên Quân sớm ngày lên thay.
Không ngờ, tất cả lại trở thành bàn đạp cho ta.
Đêm đó, hoàng cung Khương quốc rực sáng ánh đuốc, m.á.u chảy thành sông.
Sau khi nhổ tận gốc những vây cánh cuối cùng của Khương Diên Quân, bình minh cũng vừa ló rạng.
Ta bước tới nơi ở của Khương Tĩnh Nguyệt, vừa vào cửa đã đụng mặt Phương Cảnh Ngọc.
"Lúc ở đại điện quá hỗn loạn, nàng ta định bỏ trốn thì bị đội tuần tra của chúng ta phát hiện ở cửa Nam."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng vỗ nhẹ vai ta.
"Ta nghĩ, người sẽ thích tự tay kết thúc mọi chuyện ở đây hơn."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nàng rời đi, trong phòng chỉ còn ta và Khương Tĩnh Nguyệt cùng toán cấm vệ quân canh cửa.
Ta quan sát nàng ta một lát, rồi một chân đá vào hông nàng ta, tiếp đó dẫm thật mạnh lên bụng, nghiền qua nghiền lại.
"Khương Tĩnh Nguyệt, ngươi là con của cung nữ, từ nhỏ chịu đủ mọi nhục nhã. Mẫu hậu ta đã quan tâm, cứu ngươi khỏi tay Chu quý phi biết bao nhiêu lần, thậm chí đưa ngươi vào cung ăn ở cùng ta."
"Nhưng ngươi lấy oán trả ơn, chủ động nịnh bợ Chu quý phi để độc sát mẫu hậu ta."
"Nhưng bà ta chỉ là một Hoàng hậu thất thế!"
Nàng ta hét lên bằng giọng nói vô tội thường ngày nhưng đã nhuốm màu điên cuồng.
"Người không vì mình, trời tru đất diệt. Nếu ta không lấy lòng Chu quý phi, loại công chúa thứ xuất như ta sẽ bị đem đi hòa thân ngay khi vừa cập kê!"
Cơn giận cuộn trào trong lòng, ta bồi thêm mấy đạp vào người nàng ta.
Nàng ta ho sặc sụa:
"Ta không hiểu... tại sao..."
"Tại sao cái gì?"
"Lý Vô Che không phải người trong lòng tỷ sao? Hắn thay lòng đổi dạ theo muội, tỷ lẽ ra phải đau khổ muốn c·ết, sao tỷ dám... trực tiếp g·iết hắn? Còn Thái t.ử ca ca, huynh ấy là ca ca ruột thịt của tỷ mà..."
"Loại ca ca đó, ai thích thì lấy, bổn cung không hiếm lạ."
Ta lạnh lùng nói, cúi xuống dùng mũi chủy thủ nâng cằm nàng ta lên:
"Ngươi thích hắn phải không? Vậy ta tặng hắn cho ngươi đấy."
Nói đoạn, ta vung tay, mũi chủy thủ rạch mạnh qua gương mặt kiều diễm của nàng ta.
Hai vết sẹo đan xen sâu hoắm tận xương.
Nàng ta run rẩy sờ lên mặt mình, rồi đột nhiên thét lên điên dại.
"Thế này đã sợ rồi sao, Khương Tĩnh Nguyệt?"
Ta nhếch môi.
"Hiện tại mới chỉ là bắt đầu thôi."
Ta sai người nhốt Khương Tĩnh Nguyệt và Chu quý phi vào địa lao, hàng ngày đổ t.h.u.ố.c bổ để dưỡng cơ thể họ, đồng thời khiến cảm giác đau đớn tăng lên gấp bội.
Cứ mỗi nửa canh giờ, cai ngục lại rạch một nhát, xẻo xuống một miếng thịt trên người họ.
Còn về vị phụ hoàng ngu muội kia, dù thái y dốc sức cứu chữa nhưng do cơ thể đã kiệt quệ lại trúng độc, ông ta bị liệt nửa người.
Cũng chẳng sao.
Ta cầm tay ông ta, ép ông viết từng nét vào chiếu thư phế Thái t.ử, truyền ngôi cho Minh Hoa công chúa.
Ta còn rất "chu đáo" sai người canh giữ ông thật kỹ:
"Phải chữa trị thật tốt để phụ hoàng trường thọ. Mẫu hậu và ông ngoại ta đi sớm, phụ hoàng chắc hẳn rất c.ắ.n rứt. Các ngươi phải hầu hạ thật tốt, mỗi ngày đỡ ông xuống giường, đến trước bài vị mẫu hậu và ông ngoại khấu đầu một trăm cái."
"Đây coi như là chút hiếu tâm cuối cùng của đứa con gái này dành cho phụ hoàng."
Phụ hoàng nằm trên giường nhìn ta, mắt như muốn nứt ra nhưng không thốt nổi một câu hoàn chỉnh.
Ta đứng bên giường, mỉm cười:
"Phụ hoàng luôn nói con không có quy củ, nói mẫu hậu không biết dạy bảo con. Giờ đây phụ hoàng nên nhìn xem, quy củ của con là gì."