Sau kỳ nghỉ yên bình bên gia đình, Naruto đứng trước bản đồ Shinobi đại lục trong phòng làm việc.
Ánh mắt cậu nghiêm nghị, ngón tay trượt dọc một vùng đất nằm phía Tây – Tây Nam so với Hỏa Quốc.
“Đây…” Naruto chỉ vào bản đồ, giọng trầm xuống.
“Theo tin tình báo từ bà Kaguya, Isshiki hiện đang ký sinh trong một tăng nhân, lang thang ở khu vực này.”
Tobirama nheo mắt nhìn sát bản đồ:
“Không giáp với sa mạc của Phong Quốc… ở giữa là một dải lãnh thổ trung lập, ít người sinh sống.”
Hashirama khoanh tay, nhăn mày:
“Nghe giống vùng đệm giữa các tuyến buôn lậu và chợ đen. Khó kiểm soát… cũng khó lần dấu.”
Naruto gật đầu:
“Cũng vì vậy mà chúng ta phải mang đội hình mạnh nhất. Không được để Isshiki trốn thoát.
Mục tiêu lần này không chỉ bắt hắn… mà còn thu phục Thập Vĩ mini của hắn.”
Hinata hơi nghiêng đầu, ánh mắt kiên định:
“Anh định đi với ai?”
Naruto liếc quanh phòng, rồi cất giọng dứt khoát:
“Đội hình xuất phát: Hokage Đệ Nhất, Đệ Nhị, Đệ Tứ… Uchiha Madara, Hinata, Vergil… và tôi.”
Madara khẽ nhếch mép, giọng mang theo chút hứng thú:
“Xem ra chuyến đi này sẽ thú vị.”
Vergil chỉ gật đầu nhẹ, tay đặt lên chuôi Yamato, không nói một lời, nhưng khí thế sắc bén lan ra khắp phòng.
Minato hỏi:
“Con định khi nào khởi hành?”
Naruto siết nắm đấm:
“Sáng mai. Chúng ta sẽ đi đường vòng qua lãnh thổ trung lập, tránh bị phát hiện sớm.
Nếu Isshiki đã ở đó… hắn sẽ không có cơ hội thứ hai để chạy.”
—--------------
Bình minh hôm sau, cả nhóm tập trung và xuất phát.
Bóng họ lướt qua những cánh rừng phía tây, vượt qua các con sông hẹp, rồi tiến vào vùng đất ít dấu chân người.
Không khí thay đổi nhanh chóng—từ mùi cây cỏ trong lành của Hỏa Quốc sang mùi khói, mùi cát bụi và cả mùi máu tanh thoang thoảng.
Hinata thỉnh thoảng mở Byakugan, báo cáo hướng di chuyển:
“Phía trước 2 km… có nhóm người vũ trang. Có vẻ là trạm gác chợ đen.”
Tobirama khẽ lên tiếng:
“Chỉ cần không gây sự, chúng ta sẽ tránh.”
Nhưng khi cả nhóm vừa áp sát khu vực đồi thấp, Madara bỗng mỉm cười nhạt:
“Có kẻ đang nhìn chằm chằm từ xa. Ánh mắt như thế này… ta không thích.”
Naruto khẽ nhíu mày:
“Cứ tiếp tục di chuyển, nhưng mọi người chuẩn bị chiến đấu. Địa bàn này, không ai hiếu khách đâu.”
Cả nhóm vừa vượt qua con dốc đầy đá vụn, trước mắt là một bãi đất trống. Một toán hơn bốn chục tên lính đánh thuê xuất hiện, đủ loại vũ khí: kiếm cong, rìu chiến, cung tên, và cả vài tên ninja lang bạt đeo mặt nạ sắt.
Bọn chúng tản ra bao vây, mùi mồ hôi và máu cũ hăng hắc.
Tên cầm đầu nhổ toẹt xuống đất, quát:
“Đứng lại! Muốn qua đây phải nộp phí bảo kê!”
Naruto định lên tiếng giải quyết nhanh, nhưng Madara bước thẳng lên trước, giọng trầm thấp đầy mỉa mai:
“Bảo kê? Ở đây ta chỉ thấy một đám côn trùng tự nguyện nộp mạng.”
Hashirama thở dài:
“Madara… đừng—”
Chưa kịp dứt câu, Madara đã biến mất.
Tiếng BÙM! vang lên ngay sau lưng toán lính đánh thuê.
Một tên bị vặn gãy cổ, rơi xuống như bao cát.
Hai tên khác vừa kịp xoay người thì đã bị kiếm cắt ngang, cơ thể bị xé đôi trong nháy mắt.
“Để ta khởi động chút.” – Madara khẽ nói, Sharingan xoay tít.
Bọn lính hoảng loạn.
Tên Bạt Nhẫn phóng ra loạt phi tiêu tẩm độc, nhưng tất cả dừng giữa không trung—bị kéo ngược lại bởi Shinra Tensei (Thần La Thiên Chinh), đâm thẳng vào đồng bọn.
Tiếng la hét vang lên hỗn loạn.
Một tên cung thủ vừa rút dây, Madara đã ở ngay trước mặt, một cú chém ngang gọn gàng.
Đầu hắn văng ra, máu bắn tung như mưa.
Bọn còn lại cố gắng lui về, nhưng mặt đất bỗng trồi lên hàng chục mũi gai gỗ khổng lồ—Mokuton: Mokuryū no Jutsu (Mộc Độn: Mộc Long Chi Thuật) của Madara, quấn trọn và nghiền nát cả đám.
Tiếng xương gãy, tiếng thép gãy nát hòa vào nhau, không kẻ nào sống sót.
Chỉ chưa đầy một phút. Cả bãi đất phủ đầy xác và máu.
Madara phủi tay, giọng lạnh tanh:
“Xong. Đi tiếp.”
Cả nhóm đứng im vài giây, nghẹn họng trân trối nhìn cảnh tượng trước mắt. Trong đầu ai cũng thầm hô:
“Quả không hổ danh Nhẫn giới đệ nhất mãnh nhân… thật là tàn ác.”
Naruto khẽ liếc sang Hashirama, ông chỉ cười trừ, còn Tobirama thì khoanh tay lắc đầu.
Không ai nói thêm lời nào, cả nhóm tiếp tục bước đi, để lại phía sau bãi thảm sát đẫm máu…
Sau nửa tháng rong ruổi, bảy người cuối cùng cũng đặt chân tới mục tiêu.
Phía trước trải dài một vùng bán hoang mạc khô cằn, điểm xuyết những cụm núi đá dựng đứng như những bức tường thiên nhiên. Gió cát liên tục quất vào mặt, khiến tầm nhìn mờ đi.
Tobirama đứng trên một mỏm đá, đưa mắt quan sát toàn cảnh, giọng nghiêm nghị:
“Địa hình này… bất lợi cho quân đội quy mô lớn. Di chuyển khó, tiếp tế còn khó hơn. Nhưng… lại là nơi lý tưởng cho một kẻ muốn ẩn mình.”
Hashirama gật gù đồng tình. Madara chỉ khoanh tay, nhếch mép cười như thể đang chờ đợi một trò vui.
Hinata bước lên, Byakugan mở ra, đôi mắt trắng đảo liên tục quét khắp bán kính vài cây số.
Năm phút… mười phút… hai mươi phút trôi qua.
Đến phút thứ ba mươi, cô khẽ cau mày, giọng chắc nịch:
“Phía Bắc, cách đây khoảng năm cây số… Có một bóng người cao, gầy. Dáng đi lững thững… nhưng chakra rất khác thường.”
Naruto lập tức hỏi:
“Có xác nhận là mục tiêu không?”
Hinata gật nhẹ:
“Rất có khả năng.”
Vergil đặt tay lên chuôi Yamato, ánh mắt sắc lạnh:
“Vậy thì… đi xác nhận thôi.”
Madara khẽ hừ:
“Cuối cùng cũng đến lúc.”
Cả nhóm tăng tốc, băng qua những dãy đá dựng đứng và những con dốc phủ cát, chỉ mất vài phút là bắt kịp mục tiêu.
Trước mặt họ — một người đàn ông cao gầy, dáng đi khoan thai nhưng từng bước đều mang theo áp lực vô hình. Khuôn mặt dài và góc cạnh, sống mũi cao, đường nét lạnh lùng như tạc từ đá. Đôi mắt hẹp, sắc lạnh, nhưng sâu trong ánh nhìn lại ẩn chứa thứ sát khí khiến người bình thường khó mà đối diện lâu.
Hắn khoác một chiếc áo choàng tối màu ôm sát người, viền trang trí giản dị nhưng tinh tế, toát lên thứ uy quyền của kẻ đứng trên đỉnh. Mái tóc cắt gọn gàng, phô bày những đường nét cứng rắn nơi gò má và quai hàm. Toàn bộ tư thế của hắn — từ dáng đứng đến cách di chuyển — đều thể hiện sự tự tin tuyệt đối, lạnh nhạt đến mức như phủ một lớp sương giá quanh cơ thể.
Naruto bước lên, giọng trầm xuống:
“Xin lỗi, nhưng ta cần biết lai lịch của ngươi.”
Người đàn ông dừng lại, liếc sang, trả lời ngắn gọn:
“Ta là Jigen.”
Hinata khẽ nhíu mày, Byakugan mở ra, tập trung vào nguồn chakra trong cơ thể đối phương. Chỉ một giây sau, sắc mặt cô thay đổi rõ rệt:
“Không… đó không phải Jigen. Chính là… Isshiki Otsutsuki.”
Nghe vậy, ánh mắt của “Jigen” khẽ rung động.
Nhưng chưa kịp để hắn phản ứng, Madara đã cười lạnh, Susanoo xanh lam bùng lên bao trùm cơ thể. Không báo trước, hắn lao thẳng tới, vung kiếm giáng xuống như sấm sét.
ẦM!!!
Mặt đất nứt toác, bụi cát bốc lên mù mịt.
Thế nhưng — một bàn tay gầy guộc vươn ra, chặn đứng lưỡi kiếm khổng lồ trong tiếng kim loại rít chói tai.
“Jigen” ngẩng đầu, ánh mắt đã hoàn toàn khác trước. Giọng nói trở nên trầm đục, mang theo quyền uy và sát khí lạnh lẽo:
“…Bị phát hiện rồi sao.”
Bàn tay đang chặn lưỡi kiếm Susanoo khẽ đẩy nhẹ, cả thân kiếm lẫn Madara bị hất lùi vài mét.
“Vì sao…” – giọng trầm khàn, pha chút khinh miệt – “…các ngươi biết lai lịch của ta?”
Naruto không tỏ ra ngạc nhiên, chỉ đáp ngắn gọn:
“Bà Kaguya… đã chỉ điểm.”
Một thoáng im lặng.
Ánh mắt hẹp kia bỗng nheo lại, rồi khóe miệng nhếch lên.
“…Ra là thế… Không ngờ tên phản đồ ấy vẫn để lại chút ‘tàn dư’ cho thế giới này.”
Bỏ hẳn giọng của Jigen, hắn thẳng thắn:
“Phải… Ta chính là Otsutsuki Isshiki. Vốn định chờ vài năm nữa mới thức tỉnh hoàn toàn… nhưng đám ruồi bọ các ngươi đã lặn lội tới tận đây…”
Hắn nhếch môi, giọng trầm như sấm xa:
“…thì ta sẽ thay đổi kế hoạch.”
Một luồng chakra khủng khiếp bùng phát, ép gió thốc thẳng vào mặt mọi người.
“Nuốt trọn” — không phải ẩn dụ. Thân thể Jigen bị thứ ánh sáng trắng lóa bao phủ, co lại, xoắn vặn… rồi biến mất hẳn, như bị hút vào hư vô.
Khi ánh sáng tan đi — đứng trước mặt cả nhóm không còn là một tăng nhân gầy gò nữa, mà là Otsutsuki Isshiki toàn vẹn.
Cơ thể cao lớn, vững chãi, khoác trên mình bộ áo choàng trắng tinh khôi viền họa tiết đen đặc trưng của tộc Otsutsuki. Mái tóc bạch kim được vuốt gọn về sau, để lộ gương mặt điêu khắc không chút tì vết, đôi mắt phải Byakugan trắng toát, mắt trái mang hình dạng dojutsu đặc trưng: vòng tròn đen với bốn hình thoi đối xứng. Trên trán hắn ẩn dấu một ấn Kama đen như đang nhịp đập theo mạch chakra.
Tư thế của Isshiki… không phải là đứng — mà là bao trùm. Áp lực từ hắn dồn xuống như muốn nghiền nát toàn bộ không gian xung quanh.
Hắn đảo mắt nhìn từng người một, rồi mỉm cười lạnh:
“Vậy thì… ai trong các ngươi sẽ chết trước?”
Isshiki vừa dứt câu, chưa kịp nhấc tay —
“Để ta.”
Giọng trầm đục vang lên.
Madara bước thẳng về phía trước, từng bước nện xuống cát đá vang rầm rầm.
Trong đôi mắt Mangekyou rồi chuyển sang Rinnegan, một tia sáng hưng phấn lóe lên.
“Uy lực thế này…” – hắn khẽ nhếch môi – “…ta muốn ‘múa’ thử xem.”
Naruto định mở miệng, nhưng Madara đã quay đầu ném lại một câu:
“Không ai xen vào.”
Hashirama nhíu mày, Tobirama thở ra nhè nhẹ.
Vergil chỉ đứng khoanh tay, ánh mắt như đang xem một màn trình diễn.
Hinata hơi nghiêng đầu, nhìn Naruto như muốn hỏi thật sự để hắn solo à?
Naruto chỉ thở dài, giơ tay ra hiệu cho cả nhóm dừng bước:
“Cứ để hắn ta múa một lát… Xong rồi mình tính tiếp.”
Madara siết chặt chiến giáp, Susanoo xanh lam bùng phát bao phủ toàn thân. Chỉ bằng tốc độ mắt thường không thể theo kịp, hắn lao vút về phía Isshiki, lưỡi kiếm khổng lồ bổ thẳng xuống như chém trời rạch đất.