Ngày hôm sau – Phòng thí nghiệm của Orochimaru
Naruto khoanh tay đứng trước bàn thí nghiệm, ánh mắt nghiêm túc:
“Có cách nào tái tạo lại đôi mắt của Shisui không? Hai con mắt cũ đã bị Itachi cấy để thức tỉnh Vĩnh Hằng Mangekyou Sharingan rồi.”
Orochimaru khẽ liếm môi, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười ma mãnh:
“Việc đó… không thành vấn đề. Ta thậm chí đã chuẩn bị từ trước.”
Từ tủ lạnh chuyên dụng, hắn lấy ra một lọ thủy tinh chứa một cặp mắt màu đen huyền, bên trong lấp lánh như ẩn giấu sức mạnh đang ngủ say.
“Được tái tạo hoàn chỉnh từ tế bào gốc của Shisui. Cậu chỉ cần để hắn nghỉ ngơi, mắt sẽ sớm thích ứng.”
Naruto gật đầu, nhận lấy lọ thủy tinh.
—
Hai ngày sau
Ca ghép mắt hoàn tất. Shisui đang nằm nghỉ trên giường bệnh, ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu lên khuôn mặt. Đôi mắt mới vẫn khép lại, nhưng chakra trong người hắn đã bắt đầu phản ứng với chúng. Naruto đứng nhìn một lát, rồi lặng lẽ rời đi.
Cậu đến tìm Madara ở khu vực tập luyện phía ngoài.
Naruto:
“Có chuyện này ta vẫn tò mò. Lần trước đấu với ngươi… ta chưa thấy được năng lực Mangekyou Sharingan của ngươi.”
Madara hơi nhướng mày, rồi thở dài ngao ngán:
“Thật không hiểu bọn trẻ thời nay… Cái gì cũng muốn biết, kể cả những thứ tốt nhất nên được giữ lại cho trận cuối.”
Naruto chỉ cười, im lặng chờ câu trả lời.
Madara khoanh tay, liếc sang Naruto:
“Được rồi… ngươi muốn biết Mangekyou Sharingan của ta sao? Ta sẽ nói, nhưng đừng mong thấy ta đem nó ra làm trò diễn.”
Naruto gật đầu, chờ nghe.
Madara chậm rãi nói tiếp:
“Khả năng thứ nhất… là kháng ảo thuật mọi cấp độ. Dù là loại ảo thuật nào, từ hạ cấp cho tới Tsukuyomi, thậm chí cả ảo thuật của Rinnegan, đều vô dụng trước mắt ta.”
Naruto hơi nhướng mày.
Madara hừ nhẹ:
“Khả năng thứ hai, cũng là bị động — giúp mọi kỹ năng Mangekyou Sharingan của ta tiêu hao chakra ở mức tối thiểu. Ta có thể dùng nó nhiều lần hơn bất cứ ai mà không kiệt sức nhanh chóng.”
Cậu khẽ nhíu mày: “Nghe như được thiết kế riêng cho chiến tranh vậy.”
Madara nhếch môi:
“Khả năng thứ ba… ta có được sau khi ghép mắt với Izuna. Nó tăng cường thể chất, tốc độ, và chakra của ta lên một bậc mới. Nói thẳng ra… nó biến ta thành một vũ khí sống.”
Naruto nghe xong, khóe miệng hơi giật giật.
“Đành rằng Mangekyou Sharingan phản ánh tâm linh của người sở hữu… nhưng năng lực của ngài cũng thật là… khác người. Không phải chiêu thức hào nhoáng, mà toàn là bị động toàn diện.”
Madara bật cười khẽ:
“Hừ… vì thế mới nói, ta sinh ra là để chiến đấu.”
—-------------
Việc những shinobi huyền thoại của Konoha được hồi sinh đã tạo nên một cơn chấn động không nhỏ khắp Nhẫn giới.
Tại Konoha, người dân vô cùng hân hoan khi hay tin các Hokage Đệ Nhất, Đệ Nhị và Đệ Tứ trở lại — đồng nghĩa sức mạnh của làng đã tăng vọt lên một tầm cao mới.
Riêng Uchiha Madara thì không thích ồn ào, kiên quyết không để mình bị công khai danh tính.
Ở văn phòng Hokage, Naruto liên tục nhận được thư chất vấn từ làng Sương Mù, làng Cát và làng Đá. Cậu chỉ đáp gọn một câu cho tất cả:
“Đợi đến kỳ họp Tứ Đại Kage, ta sẽ giải thích.”
Một buổi chiều, Shizune mang một chồng hồ sơ vào văn phòng. Đứng sau lưng Naruto là một Anbu trẻ tuổi, đeo mặt nạ. Không hiểu sao, tim Shizune bất chợt đập loạn — hình dáng ấy… quá quen thuộc.
Naruto nhìn thấy phản ứng của cô, mỉm cười:
“Shizune, lấy giúp ta một số tài liệu ở phòng lưu trữ. Vị Anbu này sẽ hộ tống cô.”
Shizune hơi khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu.
Khi cả hai bước ra khỏi văn phòng và dọc theo hành lang vắng, Anbu trẻ tuổi bất chợt lên tiếng:
“Dạo này… vẫn khỏe chứ, Shizune?”
Shizune khựng lại. Câu nói ấy… giọng nói ấy…
Hai mắt cô lập tức đỏ hoe, bàn tay run lên, rồi như không thể kìm được nữa, cô lao đến ôm chầm lấy người trước mặt, hét lên trong nghẹn ngào:
“Shisui!”
Shisui khẽ cười sau lớp mặt nạ, đưa tay gỡ xuống.
Khuôn mặt quen thuộc ấy hiện ra trước mắt Shizune — vẫn là đôi mắt trầm tĩnh ngày nào, chỉ có điều giờ đây tràn đầy sức sống.
“Đã lâu không gặp.” – Shisui nói khẽ.
Shizune vừa khóc vừa cười, hai tay nắm chặt lấy áo anh như sợ chỉ cần buông ra là người trước mặt sẽ biến mất.
“Anh… anh đã… chết rồi mà… Sao…?”
Shisui nhẹ đặt tay lên vai cô, giọng bình thản nhưng ấm áp:
“Có một người… đã kéo anh trở lại từ cõi chết. Không phải ảo thuật, không phải mơ. Là thật.”
Shizune nhìn thẳng vào mắt Shisui, môi run run:
“Là Naruto… đúng không?”
Shisui gật đầu.
“Ừ. Cậu ấy… đã thay đổi cả số phận của nhiều người, không chỉ riêng anh.”
Một thoáng im lặng.
Shizune đưa tay chạm vào má Shisui, khẽ nói như sợ lời nói sẽ làm vỡ tan khoảnh khắc này:
“Anh… không biết em đã chờ… bao nhiêu năm…”
Shisui mỉm cười — nụ cười mà Shizune đã từng nhớ suốt hơn một thập kỷ.
“Anh cũng không biết… cho đến khi đứng đây. Nhưng giờ thì anh sẽ không biến mất nữa.”
Shizune gật đầu, nước mắt vẫn rơi nhưng ánh mắt đã sáng lên. Hành lang yên tĩnh, chỉ còn tiếng tim đập của hai người.
Naruto đứng ở cuối hành lang, tựa nhẹ vào tường, khoanh tay quan sát. Nụ cười hiếm khi nghiêm túc ấy thoáng hiện trên môi cậu. Thấy Shisui và Shizune ôm nhau, Naruto khẽ gật đầu, rồi xoay người bước đi, để lại khoảng không gian yên tĩnh cho hai người.
—-----------------------
Naruto quyết định tạm gác lại mọi công việc.
“Trước khi vào giai đoạn tiếp theo… nghỉ đã,” cậu nói, khoác tay Hinata và Ino, lôi cả nhà ra ngoài làng.
Ngày đầu tiên…Gia đình Namikaze – gồm Minato, Kushina, Naruto, cùng hai cô gái Hinata, Ino – chọn một bãi cỏ rộng gần hồ nước lớn.
Minato dựng lều, Hinata nhóm lửa, Ino trải khăn picnic. Naruto thì… bị Kushina kéo ra sai vặt hết cái này tới cái kia.
Bữa trưa là cá nướng. Kushina, Ino, Hinata lập đội “đồng lòng bắt nạt” Naruto:
“Naruto, chạy ra bờ hồ rửa tay đi.”
“Naruto, mang thêm củi.”
“Naruto, ngồi yên để tết tóc.”
Minato chỉ biết khoanh tay nhìn, muốn giúp mà… thôi, cứu con trai trong tình huống này chẳng khác nào tự chui vào bẫy.
Kushina dạy Ino và Hinata làm bánh gạo. Naruto ngồi bên cạnh ăn vụng, bị cả ba cầm vá rượt quanh lều. Minato lại thở dài.
Buổi sáng ở khu cắm trại khá yên bình. Minato đang ngồi câu cá bên bờ hồ, Kushina thì chỉ huy Hinata và Ino chuẩn bị bữa trưa. Naruto mới vừa chạy về sau một vòng săn củi, mồ hôi nhễ nhại, định ngồi nghỉ thì…
Từ xa, tiếng gió rít qua cánh quạt khổng lồ vang lên. Một bóng người tóc vàng buộc cao, mặc bộ kimono chiến đấu làng Cát, bước thẳng vào khu cắm trại. Naruto vừa nhận ra đã kêu lên:
“Temari?!”
Cả nhà quay ra nhìn. Kushina lau tay vào tạp dề, bước đến trước mặt Temari, ánh mắt dò xét từ đầu tới chân.
“Con là ai?”
Temari đứng thẳng lưng, không hề ngại ngùng:
“Con là Temari – con gái Kazekage đệ Tứ của làng Cát.”
Naruto chưa kịp giải thích, Kushina đã nheo mắt, giọng đầy ẩn ý:
“Con dâu mới?”
Không khí đông cứng lại đúng ba giây. Hinata và Ino đồng loạt quay sang nhìn Naruto với ánh mắt “Anh chết chắc rồi”.
Naruto nuốt nước bọt, đưa tay xua:
“Không… không phải như mẹ nghĩ đâu—”
Nhưng Temari đột ngột mỉm cười tự tin:
“Nếu Kushina-san muốn nghĩ thế… thì cũng không sai.”
Naruto: “…”
Minato: thầm nghĩ “Xong thật rồi.”
Kushina bật cười giòn giã, vòng tay ôm chặt Temari như gặp người thân lâu năm:
“Tính tình mạnh mẽ! Ta thích rồi đấy!”
Temari hơi bất ngờ nhưng cũng đáp lại cái ôm, không hề né tránh.
Bữa trưa hôm đó, bàn ăn chia hẳn thành hai phe:
Phe “con dâu” gồm Temari, Hinata, Ino ngồi cùng Kushina.
Phe “bị xét xử” gồm Naruto và… Minato (dù anh vô tội).
Kushina liên tục gợi chuyện cho ba cô gái kể lại “kỷ niệm” với Naruto.
Naruto chỉ biết gượng cười. Minato ngồi bên cạnh vỗ vai:
“Cha xin lỗi, nhưng cha không cứu được con đâu.”
Buổi chiều tối…
Temari ở lại, phụ làm bữa tối. Khung cảnh cả ba “cô con dâu” vừa nấu vừa nói chuyện với Kushina nhìn từ xa cứ như hội nghị chiến lược, thỉnh thoảng lại liếc sang Naruto và Minato đầy ẩn ý.
Naruto thì lủi ra bờ hồ ngồi cùng cha, hai cha con câu cá mà chẳng câu được con nào.
Minato thở dài:
“Ngày mai con nên sẵn sàng tinh thần. Phụ nữ khi đã bắt tay nhau… con không thoát được đâu.”
Naruto chỉ biết im lặng, nhìn mặt hồ mà lòng lạnh toát.
Một ngày kia, vào đêm muộn, Naruto bước ra sân sau, ngồi xuống bậc thềm gỗ, mắt nhìn lên bầu trời đầy sao.
Một tiếng bước chân nhẹ vang lên phía sau.
Vergil xuất hiện, vẫn với phong thái trầm tĩnh, áo khoác dài phất nhẹ theo gió. Anh đứng cạnh Naruto một lúc, không nói gì, chỉ nhìn bầu trời.
Naruto khẽ lên tiếng trước:
“Sensei… dạo này em thấy lạ lắm. Mọi thứ như đang yên bình, nhưng em biết… sắp tới sẽ có sóng gió lớn.”
Vergil liếc nhìn cậu, giọng điềm đạm:
“Ngươi đang nghĩ đến tộc Otsutsuki?”
Naruto gật đầu:
“Vâng. Em biết mình mạnh, nhưng…thế vẫn là chưa đủ. Lần này không chỉ mình em, mà cả thế giới phải chuẩn bị. Em không muốn mất thêm ai nữa.”
Vergil khoanh tay, ánh mắt lạnh nhưng không khắc nghiệt như thường ngày:
“Sức mạnh thật sự không chỉ nằm ở lưỡi kiếm hay nhẫn thuật. Nó nằm ở quyết tâm bảo vệ thứ ngươi trân trọng… và chấp nhận trả giá để làm được điều đó.”
Naruto im lặng một lúc, rồi cười nhẹ:
“Nghe giống cha em quá.”
Vergil hơi nhếch mép, nhưng không phản bác. Anh nói tiếp:
“Ngươi đã đi rất xa so với lần đầu ta gặp. Nhưng đừng để sự tự tin biến thành kiêu ngạo. Kẻ địch càng mạnh, ngươi càng phải lạnh lùng và tỉnh táo.”
Naruto quay sang nhìn Vergil, ánh mắt nghiêm túc:
“Sensei… nếu sau này em không còn đủ sức, sensei sẽ giúp em bảo vệ mọi người chứ?”
Vergil đáp ngắn gọn, nhưng giọng chắc nịch:
“Nếu ngươi gục ngã, ta sẽ thay ngươi kết thúc trận chiến.”
Khoảnh khắc đó, Naruto khẽ mỉm cười, trong lòng dâng lên một cảm giác an tâm hiếm hoi. Cả hai tiếp tục ngồi lặng yên dưới bầu trời sao, không ai nói thêm lời nào.