Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 254: Vergil ra tay



CỘP! CỘP!

Tiếng bước chân trầm ổn vang lên từng nhịp, như thể chẳng hề quan tâm tới trận chiến vừa rồi.

Vergil, mái tóc bạc bồng nhẹ theo gió, khoan thai tiến lên. Trên tay trái là Yamato, chuôi kiếm xanh lam ánh lên thứ khí tức lạnh lẽo đến mức cát và đá vụn dưới chân hắn khẽ rung.

Isshiki lập tức quay đầu lại. Trong thoáng chốc, đôi mắt vàng của hắn nheo lại. Một cảm giác bản năng—cảm giác của một thợ săn khi gặp kẻ săn mồi lớn hơn mình—len vào sâu trong thần trí hắn.

“Ngươi là ai?” – Isshiki trầm giọng.

Vergil không trả lời ngay, chỉ liếc Naruto đang đứng bật dậy giữa đống đổ nát, khóe miệng hơi nhếch:
“Khá thú vị… đây là lần đầu tiên ta thấy một kẻ khiến đệ tử của ta chật vật đến vậy.”

Naruto lau vết máu bên khóe môi, mắt sáng rực lên vì phấn khích.
“Lần đầu tiên em thấy thầy thật sự ra tay.”

Vergil kéo Yamato khỏi vỏ, ánh thép lam lóe lên một tia lạnh buốt.
“Vậy thì… nhìn và học tập cho kỹ, Naruto.”

Isshiki không phí thời gian. Hắn lao tới như một vệt sáng, bàn tay giáng xuống với tốc độ gần như xé toạc không khí. Nhưng Vergil đã biến mất, chỉ còn lại dư ảnh.

Vút!

Một nhát chém thẳng đứng từ hư không bổ xuống, Yamato tách không gian ra thành một đường nứt mảnh như sợi tóc. Isshiki lập tức thu nhỏ hàng loạt khối trụ đen và phóng ra như mưa đạn. Vergil xoay nhẹ cổ tay, từng đường kiếm vẽ ra vòng tròn lam, tất cả đòn tấn công đều bị cắt vụn trước khi kịp chạm vào người hắn.

Vergil dịch chuyển tức thời bằng Judgement Cut, xuất hiện ngay sau lưng Isshiki, Yamato lóe sáng. Isshiki kịp thời biến mất bằng tốc độ cực hạn, xuất hiện trên cao, tung xuống hàng loạt khối vật thể khổng lồ đã được thu nhỏ trước đó rồi trả lại kích thước thật.

Một vụ nổ rung trời.

Vergil bước ra từ đám khói, áo choàng đỏ phất nhẹ, không một vết bẩn.

Ánh mắt hắn sắc như lưỡi kiếm:

“Nhanh đấy… nhưng vẫn còn thiếu một chút.”

Hắn xoay Yamato ngang hông, ấn mũi kiếm xuống đất.
Một luồng kiếm khí lam bùng lên, xoáy thẳng lên trời như cột lửa.

Isshiki khẽ nghiến răng—lần đầu tiên trong trận này, hắn cảm nhận được áp lực thật sự. Hắn hít sâu, ấn ký Karma trên thân thể lập tức bùng lên, từng đường vân đen lan tràn khắp cơ thể, uốn lượn như những con rắn sống. Sức mạnh bộc phát khiến mặt đất dưới chân hắn rạn nứt, không khí nén lại đến mức rung lên từng nhịp.

“Ngươi… không phải kẻ bình thường.” – Isshiki gằn giọng, rồi biến mất trong nháy mắt.

Vergil nghiêng đầu một chút, ánh mắt vẫn bình thản. Yamato lướt nhẹ khỏi vỏ.

Vù!

Cả không gian rung chuyển khi Isshiki xuất hiện ngay trên đầu Vergil, tung cú bổ tay với sức mạnh nghiền nát núi đá. Vergil chỉ hơi nghiêng người, bước nửa bước sang bên. Một Judgement Cut lóe sáng—một nhát chém gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, xé tan sóng xung kích vừa ập tới.

Isshiki không dừng, lập tức thu nhỏ hàng chục khối trụ khổng lồ rồi thả chúng xuống như mưa tử thần. Vergil bước lướt qua như đang dạo chơi, mỗi lần Yamato khẽ vung, một đường kiếm lam xé không gian, từng khối trụ bị chém thành vụn trước khi chạm đất.

Isshiki thay đổi chiến thuật. Hắn xuất hiện ngay trước mặt Vergil, đòn công kích gần như không thể dự đoán. Nhưng Vergil lại mỉm cười—Rapid Slash!

Cơ thể anh vụt thành một vệt sáng lam, xẹt qua Isshiki. Một vết cắt mảnh như sợi tóc nhưng sâu đến mức máu phụt ra ngay lập tức.

Isshiki nghiến răng, lùi lại, nhưng chưa kịp ổn định thì hàng loạt Spirit Sword hiện ra xung quanh hắn, lơ lửng như những mũi tên ánh sáng. Chúng đồng loạt bắn xuyên qua phòng ngự, mỗi phát lại khoan một lỗ máu trên cơ thể Otsutsuki.

“Đau đấy… đúng không?” – Vergil lạnh lùng.

Isshiki gầm lên, uy áp từ Karma cực hạn khiến mặt đất trồi lên từng khối, bầu trời tối sầm. Nhưng Vergil vẫn thong dong như một nghệ sĩ trên sân khấu của riêng mình—mỗi bước di chuyển là một nét bút, mỗi nhát kiếm là một dấu chấm than.

Bất kể Isshiki xoay chuyển ra sao, những Judgement Cut và Spirit Sword vẫn chính xác, từng chút một bào mòn kẻ thù, để lại trên cơ thể hắn những vết thương vừa gọn gàng vừa tàn nhẫn.

Isshiki gầm lên, ấn ký Karma trên cơ thể sáng rực đến mức gần như lóa mắt.
Không gian quanh hắn bắt đầu méo mó, nhiệt độ tụt xuống lạnh buốt, và từng khối cấu trúc đá khổng lồ trong khu vực bị thu nhỏ chỉ trong nháy mắt rồi nổ tung thành mảnh vụn.

"Daikokuten…!" – giọng hắn vang như sấm, vừa là chiêu gọi vừa là lời tuyên án tử.

Từ hư không, hàng nghìn khối trụ khổng lồ cùng vô số vũ khí ngoại giới được hắn triệu hồi với kích thước thực, rơi xuống như thác lũ. Mỗi một khối nặng đến mức nếu chạm đất, cả vùng bán hoang mạc này sẽ biến thành miệng hố khổng lồ.

Vergil không di chuyển ngay.
Anh chỉ nhắm mắt một thoáng, để Yamato lơ lửng trước mặt, lưỡi kiếm lam ánh lên như cắt đôi bầu trời.

“Judgement Cut… End.” – giọng anh khẽ vang, lạnh như băng.

Cả không gian dừng lại. Những khối trụ, vũ khí khổng lồ kia… tất cả đều bị chia thành hàng nghìn lát mỏng chỉ trong một khoảnh khắc mà mắt thường không thể theo dõi. Khi Vergil thu kiếm về, mọi thứ trên không trung đồng loạt vỡ tan thành bụi năng lượng, chưa kịp chạm đất đã tiêu biến sạch sẽ.

Isshiki khựng lại. Hắn chưa từng thấy kẻ nào có thể cắt đứt cả đòn tấn công lẫn không gian chứa nó.
Vergil mở mắt, bước một bước đã đứng ngay trước mặt hắn.

Một Rapid Slash lóe lên. Máu văng thành một đường cong hoàn hảo.

Vergil chỉ nói đúng một câu, giọng như định đoạt số phận:
“Ngươi… chậm quá.”

Isshiki thở dốc, toàn thân rách nát, áo choàng trắng lấm máu và bụi. Hắn cố vận chakra để phản công, nhưng Vergil đã biến mất khỏi tầm mắt hắn.

Chỉ một thoáng—

Xoẹt!

Một nhát Rapid Slash xé toạc không khí, bàn tay phải của Isshiki rời khỏi cơ thể, máu phun thành cột.

Xoẹt!

Tiếp theo là chân trái.

Isshiki gào lên trong đau đớn, nhưng Vergil không cho hắn cơ hội thở. Anh xoay nhẹ cổ tay, Yamato ánh lam rực sáng, vạch thêm hai đường kiếm giao nhau thành một hình chữ thập hoàn hảo ngay giữa không gian. Không khí rung chuyển, mặt đất quanh đó bị xé toạc, tạo ra một vết nứt không gian đen ngòm đang cuộn xoáy như muốn nuốt chửng mọi thứ.

Vergil lạnh lùng túm cổ Isshiki, nhấc bổng hắn lên như xách một bao rác, rồi nói khẽ:

"Ở trong này chờ tạm đi."

Chỉ một cú hất tay, Isshiki bị ném thẳng vào vết nứt, tiếng gào của hắn tan biến cùng với cánh cổng không gian khép lại.

Cả khu vực chìm trong im lặng.

Naruto, Hinata, Madara, Hashirama và Tobirama… tất cả đều đứng hình.

Kẻ mà họ vừa phải liều mạng hợp sức để cầm cự—thậm chí còn không gây được vết xước đáng kể—lại bị Vergil xử lý gọn gàng trong vài phút, giống như người lớn đang dạy dỗ một đứa trẻ hư.

Madara siết chặt nắm đấm, đôi mắt lóe lên tia sáng mãnh liệt.
"Vergil… ta thề… một ngày nào đó, ta sẽ đạt đến cảnh giới của ngươi."

Vergil chỉ liếc hắn một cái, không nói gì, rồi quay người cắm Yamato vào vỏ kiếm, bước đi chậm rãi như thể vừa làm một việc hết sức bình thường.

Naruto cùng mọi người ngồi nghỉ ngơi dưỡng sức trước khi đi tìm Thập Vĩ của Isshiki. Con Thập Vĩ này sẽ không cách hắn quá xa — Naruto khẽ nhớ lại lời Kaguya.

Cả nhóm im lặng một lúc, chỉ có tiếng gió sa mạc khô khốc rít bên tai. Sau ba tiếng, ai nấy đều hồi phục được kha khá.

Hinata mở Byakugan, quét rộng khắp vùng bán hoang mạc phía trước. Chỉ vài phút sau, cô khẽ chau mày:
"Có một khu vực ở chân núi cao… chỗ đó bị thứ gì đó che khuất, Byakugan của em không xuyên qua được."

Madara khoanh tay, nhếch mép:
"Nghe khả nghi nhỉ… có khi đó chính là nơi Isshiki giấu Thập Vĩ."

Naruto gật đầu, đứng dậy:
"Đi thôi."

Cả nhóm nhanh chóng lên đường, tiến về hướng chân núi Hinata chỉ.

Địa hình bắt đầu gồ ghề hơn, sườn núi dựng đứng xen kẽ các khe đá sâu hoắm. Gió cát quất rát mặt, từng cơn bụi mù khiến tầm nhìn bình thường bị hạn chế đáng kể.

Vergil vẫn khoan thai bước phía sau cùng, dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Hashirama và Tobirama trao đổi ánh mắt ngầm cảnh giác, trong khi Madara thì cười nhạt, bàn tay thỉnh thoảng nắm chặt chuôi kiếm như đang mong chờ một trận vui mới.

Đến gần khu vực Hinata chỉ, Naruto cảm nhận rõ rệt một nguồn chakra khổng lồ đang bị phong ấn ở đâu đó dưới lòng đất.

Madara nhếch mép:
"Đúng là kiểu giấu của một kẻ khinh thường người khác."

Tobirama khom người chạm đất, cảm nhận kết giới xung quanh.
"Có phong ấn, nhưng không phải loại thông thường… lớp này được gia cố để che dấu cảm giác lẫn tầm nhìn chakra."

Naruto khẽ nhíu mày:
"Vậy thì phá thôi."

Madara bước lên, không đợi ai lên tiếng, Susanoo xanh lam đã bùng nổ, cánh tay khổng lồ của nó giáng xuống sườn núi.

ẦM!!!

Cả một mảng núi rung chuyển, lớp đá bên ngoài vỡ tung, để lộ một khoảng không tối om sâu hun hút, bên dưới vọng lên tiếng gầm trầm đục, đầy uy áp—

Thập Vĩ.