Lần đầu tiên nhìn thấy Thập Vĩ, ấn tượng của mọi người chỉ có thể gói gọn trong một câu:
“Con quái vật này… thật xấu xí.”
Trước mắt họ là một sinh vật khổng lồ, hình thể gầy gò quái dị nhưng lại to lớn như một ngọn núi nhỏ. Cơ thể nó phủ lớp da nhăn nheo màu xám bẩn, nhiều chỗ như bị cháy sém. Đôi mắt lớn đỏ rực, tròng mắt hình thẳng đứng với hàng loạt tomoe xoay chậm rãi — ánh nhìn lạnh lẽo khiến người yếu tim muốn quỵ xuống ngay lập tức. Miệng nó nứt rộng đến tận mang tai, hàm răng lởm chởm và liên tục phát ra những tiếng gầm trầm đục như sấm dội. Sau lưng, mười cái đuôi dị dạng vặn xoắn, đung đưa như đang tìm kiếm thứ gì đó để nghiền nát.
Đây chính là Thập Vĩ mini của Isshiki — tuy nhỏ hơn Thập Vĩ nguyên bản rất nhiều, nhưng khí tức vẫn khủng bố đến mức mặt đất rung lên từng nhịp theo nhịp tim của nó.
Lúc này, nó đang gào thét điên loạn. Có lẽ vì vừa cảm nhận được Isshiki biến mất, sợi ràng buộc giữa hắn và nó cũng hoàn toàn đứt đoạn.
Trước khi nó kịp bỏ chạy hay làm gì khác, nhóm Naruto đã áp sát.
Naruto khoanh tay, ánh mắt sáng lên một tia tính toán:
“Giờ thì… làm thế nào để thu phục con Thập Vĩ này, biến nó thành Vĩ Thú của mình đây?”
Cả nhóm đồng loạt… quay sang nhìn Madara.
Madara hơi khựng lại, khóe miệng giật giật:
“…Ta à?”
Hashirama nhướng mày:
“Thì ngươi từng ký kết khế ước với Thập Vĩ mà?”
Madara nhún vai:
“Ta đính chính một chút…bản tọa chỉ ký khế ước với xác của Thập Vĩ, chứ không phải Thập Vĩ hoàn chỉnh. Loại tình huống này… ta cũng bó tay.”
Cả nhóm im lặng vài giây.
Bỗng nhiên Naruto đập tay xuống đất, hô lớn như vừa nghĩ ra điều gì đó:
“Lục Đạo Tiên Nhân!!”
Một luồng ánh sáng vàng kim bất ngờ bùng lên giữa không trung, cuốn theo những hạt chakra li ti rơi xuống như mưa bụi. Không gian trở nên tĩnh lặng, ngay cả tiếng gào thét của Thập Vĩ cũng như bị đè nén lại.
Từ trong quầng sáng, một bóng người khoác áo choàng trắng xuất hiện, phía sau là biểu tượng Lục Đạo. Đôi mắt Rinnegan và Byakugan kết hợp tỏa ra uy áp trầm tĩnh nhưng sâu thẳm vô cùng.
Hagoromo Ōtsutsuki – Lục Đạo Tiên Nhân – đã tới.
Ông đáp xuống, ánh mắt hiền hòa quét qua cả nhóm, rồi dừng lại ở ba người đứng đầu thời Chiến Quốc.
“Madara… Hashirama… thật vui khi gặp các ngươi.”
Hashirama mở to mắt, bất giác hỏi:
“Ngài… có phải là Lục Đạo Tiên Nhân trong truyền thuyết không? Sao ngài lại biết chúng tôi?”
Hagoromo khẽ gật đầu:
“Không sai.” – rồi mỉm cười nhẹ – “Ta biết các ngươi…vì các ngươi chính là hậu kiếp của hai người con của ta – Indra và Asura.”
Câu nói khiến Hashirama và Madara đồng loạt sững sờ. Madara nheo mắt, còn Hashirama nghiêng đầu tỏ vẻ không tin nổi.
Hagoromo chậm rãi giải thích:
“Vì mối quan hệ ganh đua truyền kiếp giữa Indra và Asura, nên qua nhiều đời luân hồi, các hậu duệ chuyển kiếp của họ luôn đối đầu nhau. Cho tới thời của Naruto và Sasuke… mối ràng buộc này mới dần mất đi tác dụng.”
Madara im lặng, Hashirama thì cười khổ:
“Ra là vậy…”
Naruto lúc này bước lên, nhìn thẳng vào Hagoromo:
“Vậy… làm sao để thu phục con Thập Vĩ này?”
Ánh mắt Lục Đạo Tiên Nhân chuyển sang nghiêm nghị.
“Muốn chế ngự nó, không thể chỉ dùng sức mạnh. Cần một khế ước chakra đặc thù của Lục Đạo – ta sẽ ban cho con. Nhưng trước đó… con và đồng đội vẫn phải khuất phục ý chí hung bạo của nó.”
Hagoromo giơ tay phải lên, lòng bàn tay tỏa ra luồng sáng trắng thuần khiết. Một hoa văn giống hệt ấn ký Lục Đạo từ từ hiện ra, xoay tròn như hút lấy ánh nhìn của mọi người.
Ông bước tới trước mặt Naruto, đặt bàn tay lên ngực cậu.
“Ta sẽ trao cho con ấn ký chế ngự Thập Vĩ – một khế ước chakra chỉ truyền cho người mà ta tin tưởng. Ấn này sẽ gắn kết chakra của con với Thập Vĩ, buộc nó phải công nhận con là chủ thể.”
Naruto cảm nhận dòng năng lượng ấm nóng lan khắp cơ thể, hòa vào mạng lưới chakra như một dòng suối chảy xiết. Trên bụng cậu, ngay vị trí phong ấn Kurama, một vòng tròn mới với sáu ký hiệu Lục Đạo hiện ra, bao trùm cả phong ấn cũ.
Hagoromo thu tay lại, ánh mắt nghiêm nghị:
“Nhưng chỉ có ấn ký là chưa đủ. Quy trình phong ấn Thập Vĩ gồm ba bước.”
Ông giơ lên ba ngón tay.
“Bước một – Khuất phục ý chí: Con và đồng đội phải áp chế sức mạnh và tinh thần của nó. Nếu không, ấn ký sẽ bị phá hủy ngay lập tức.”
“Bước hai – Liên kết chakra: Con truyền một phần chakra của mình vào cơ thể Thập Vĩ. Đây là bước nguy hiểm nhất, vì nó có thể hút ngược lại toàn bộ chakra của con nếu ý chí lung lay.”
“Bước ba – Niêm phong hợp thể: Khi Thập Vĩ chấp nhận, con thi triển phong ấn Lục Đạo để đồng hóa nó thành một phần cơ thể. Từ đó, nó sẽ trở thành Vĩ Thú của riêng con – nhưng khác các Vĩ Thú khác, nó sẽ không thể rời khỏi con trừ khi con chết hoặc tự giải phong ấn.”
Naruto gật đầu, mắt ánh lên quyết tâm:
“Cháu hiểu rồi. Vậy là phải đánh gục nó trước đã.”
Hagoromo mỉm cười nhẹ:
“Đúng thế. Và hãy nhớ… đừng để nó cảm nhận thấy sợ hãi. Thập Vĩ sẽ chỉ phục tùng kẻ có ý chí mạnh hơn nó.”
Ông lùi lại, để khoảng trống giữa Naruto và con quái vật khổng lồ đang gào rít.
“Bắt đầu đi…”
Thập Vĩ mini gầm lên một tiếng rền như sấm, thân thể khổng lồ vặn vẹo, mười chiếc đuôi quất xuống mặt đất tạo thành những hố sâu khổng lồ.
Naruto hít sâu một hơi:
“Bước một – Khuất phục ý chí… bắt đầu!”
Hashirama lập tức đập tay xuống đất:
“Mokuton: Mokuryū no Jutsu! (Mộc Độn – Mộc Long Chi Thuật)”
Một con rồng gỗ khổng lồ lao tới quấn chặt lấy phần thân Thập Vĩ, hút chakra của nó điên cuồng.
Madara không chịu kém, Susanoo hợp thể Mộc Nhân lao vào giữ chặt đầu và phần thân trên của nó, gầm lên thách thức.
“Hah! Để xem mày chống lại được bao lâu.”
Tobirama nhảy quanh chiến trường, liên tục dùng Hiraishin no Jutsu cắt đứt các đòn quét của đuôi Thập Vĩ, tạo khoảng trống cho mọi người áp sát.
Hinata kích hoạt Tenseigan Chakra Mode, bay thẳng lên không, dồn lực tung ra:
“Hakke Kūshō! (Bát Quái Không Chưởng)”
Làn sóng chakra xanh lam ép xuống khiến Thập Vĩ lảo đảo, gầm lên trong giận dữ.
Naruto lúc này kích hoạt Kurama Chakra Mode, tiến thẳng vào tầm sát.
“Senpo: Rasenrengan!”
Hai quả Rasengan đập thẳng vào hông Thập Vĩ, khiến nó chúi xuống, gầm gào dữ dội.
“Bước hai – Liên kết chakra!” – Naruto hét lên.
Cậu lao lên đầu con quái vật, hai tay ấn mạnh xuống trán nó. Luồng chakra màu vàng rực trào ra, đan xen với dòng chakra đen đỏ hỗn loạn của Thập Vĩ.
Cả cơ thể Naruto rung bần bật vì áp lực. Hagoromo đứng bên ngoài quan sát, ánh mắt chăm chú.
Hashirama và Madara gia tăng áp lực, Mộc Long siết chặt hơn, Susanoo tung hàng loạt cú đấm vào sườn Thập Vĩ. Tobirama dùng Suika no Jutsu (Thủy Độn) tạo ra cột nước khổng lồ bao quanh chân nó, làm giảm độ linh hoạt. Hinata thì liên tục dùng Không Chưởng phá những đòn quét đuôi.
Đột nhiên, Thập Vĩ gào lớn, cố rút chakra của Naruto ngược lại.
Kurama trong tâm trí quát lớn:
“Không được để nó áp đảo, Naruto! Ép ngược lại nó!”
Naruto nghiến răng, chakra của cậu bùng lên dữ dội, vòng tròn ấn ký trên bụng tỏa sáng chói lòa. Làn sóng chakra vàng lan ra khắp cơ thể Thập Vĩ, ép dần màu đen đỏ lùi lại.
“Bước ba – Niêm phong hợp thể!” – Hagoromo ra lệnh.
Naruto chắp tay kết ấn, luồng sáng từ ấn ký lan rộng khắp thân thể Thập Vĩ. Từng mảng chakra khổng lồ bị hút ngược vào cơ thể Naruto. Con quái vật giãy giụa dữ dội, nhưng vòng phong ấn sáu đạo đã khóa chặt nó.
Chỉ trong vài phút, thân thể khổng lồ của Thập Vĩ dần co lại, biến thành một luồng ánh sáng khổng lồ rồi hoàn toàn hòa vào trong Naruto.
Naruto thở hắt ra, quỳ xuống chống tay, nhưng đôi mắt Rinnegan vẫn mở, chakra trong cơ thể dâng lên như bão tố. Kurama trong tâm trí cười lớn:
“Giờ thì… chúng ta có thêm một người bạn mới rồi.”
Hagoromo mỉm cười hài lòng:
“Tốt lắm, Naruto. Từ nay, ngươi chính là Jinchūriki hoàn chỉnh của Thập Vĩ.”
Ánh sáng từ vòng phong ấn vừa tắt, Naruto vẫn đứng yên, toàn thân tỏa ra một luồng uy áp khủng khiếp chưa từng có.
Một cảm giác lạnh buốt và kỳ dị lan ra từ cơ thể cậu — rồi trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, sự thay đổi bắt đầu.
Từ trán Naruto, hai chiếc sừng trắng nhô ra, uốn cong nhẹ ra phía sau. Làn da cậu dần chuyển sang trắng nhợt nhạt, mang màu sắc đặc trưng của tộc Otsutsuki.
Sau lưng, sáu quả Cầu Đạo Ngọc màu đen nhánh lơ lửng xoay tròn, tỏa ra luồng khí áp bức kinh người.
Trang phục của Naruto cũng biến đổi — áo choàng trắng dài, viền đen, trên lưng khắc phù hiệu Lục Đạo. Hoa văn chakra lan khắp cánh tay và ngực, tạo thành hình xoắn ốc hoàn mỹ.
Hashirama mở to mắt:
“Chỉ một khoảnh khắc… khí thế của thằng bé đã ngang với Lục Đạo.”
Tobirama khẽ cau mày, lẩm bẩm:
“Cảm giác như đang đứng trước một Otsutsuki thật sự…”
Madara khoanh tay, khóe miệng nhếch lên:
“Hừ… cuối cùng thì ngươi cũng đứng ở cùng một tầng sức mạnh mới.”
Hinata thì bước lên, đôi mắt Byakugan sáng lấp lánh. Nàng nhìn người yêu mình từ đầu đến chân, giọng vừa ngỡ ngàng vừa… hơi khó xử:
“Naruto… anh mạnh mẽ hơn bao giờ hết… nhưng mà… ngoại hình… có chút… lạ.”
Naruto chớp mắt, nhìn xuống bàn tay trắng nhợt, rồi sờ thử hai chiếc sừng trên đầu.
Cậu thở dài:
“Cái này… trông xấu quá. Anh vẫn thích ngoại hình cũ hơn.”
Cậu quay sang Hagoromo:
“Ngài có cách nào biến lại như trước không?”
Hagoromo mỉm cười:
“Chỉ cần vận dụng Âm–Dương Độn để điều chỉnh hình thái cơ thể, con có thể tùy ý biến đổi qua lại.”
Naruto gật đầu, nhắm mắt, luồng chakra Âm–Dương tỏa ra bao phủ cơ thể. Trong vài giây, màu da trở lại bình thường, sừng biến mất, áo choàng Otsutsuki mờ dần, thay thế bằng trang phục ninja quen thuộc.
Cậu mở mắt, nở một nụ cười thoải mái:
“Tốt rồi… như vậy mới là mình.”
Hinata khẽ mỉm cười, bước tới nắm tay cậu, còn mọi người thì thầm nghĩ — dù ở hình dạng nào, sức mạnh mới của Naruto cũng đã bước vào hàng ngũ những tồn tại đáng sợ nhất Nhẫn giới.
Vergil đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Naruto vừa trở lại hình dạng bình thường.
“Khá lắm.” – anh nói chậm rãi – “Sức mạnh hiện tại của ngươi… nếu làm chủ hoàn toàn… hoàn toàn có thể đánh một trận với gã Isshiki vừa rồi.”
Naruto nhướng mày:
“Thật sao? Ý thầy là… giờ em có thể thắng hắn?”
Vergil lắc đầu, giọng đều đều nhưng không hề che giấu sự thẳng thắn:
“Không. Ta nói đánh một trận… chứ không phải chiến thắng. Giữa kiểm soát được sức mạnh và chỉ bùng phát nó ra là cả một khoảng cách lớn. Nếu không làm chủ, ngươi chỉ đang tự kéo mình xuống.”
Naruto đáp lại bằng một nụ cười ấm áp, rồi quay sang Vergil, ánh mắt kiên định:
“Vậy thì thầy cứ chuẩn bị đi… sớm thôi, em sẽ chứng minh.”
Vergil chỉ khẽ nhếch mép, không nói thêm gì, nhưng trong ánh mắt thấp thoáng một tia hứng thú.