Sáng hôm sau, cả nhóm Dante lần đầu tiên bước ra phố với tư cách “cư dân chính thức” của Konoha. Dưới ánh nắng, làng Lá nhộn nhịp một cách kỳ lạ: những hàng quán mở cửa, tiếng trẻ con chơi đùa vang khắp ngõ nhỏ, còn những shinobi thì qua lại với dáng vẻ nghiêm nghị.
Dante chống tay lên hông, thở dài khoái chí:
“Cuối cùng cũng không còn phải chui lủi. Cảm giác đi đường đường chính chính thế này dễ chịu thật.”
Trish liếc sang: “Ừ, mà lần này cố gắng đừng gây chuyện… ít nhất là trong hôm nay.”
“Tôi gây chuyện lúc nào chứ?” – Dante nhăn mặt, trong khi Lady và Nico đồng loạt “hm” ra vẻ đồng tình với Trish.
Kyrie thì hồn nhiên nhìn quanh, mắt sáng rực:
“Đẹp quá… giống như một thị trấn yên bình trong truyện cổ tích vậy.”
Trong lúc nhóm còn tán gẫu, Nero bực bội vì ánh mắt dân làng cứ đổ dồn vào họ. Một bà chủ quán rau len lén nhìn Red Queen, rồi thì thầm với hàng xóm:
“Cái thanh kiếm kia… to thế kia thì làm sao nấu ăn được?”
Nico cười khúc khích: “Cũng có lý đấy, Nero. Cậu thử dùng Red Queen thái rau xem nào?”
“Im miệng.” – Nero gắt, mặt đỏ lên trong khi Dante cười phá.
Cả nhóm đi ngang qua sân huấn luyện. Đám genin đang tập shuriken, thấy Dante vác Devil Sword trên lưng thì mắt sáng như sao:
“C-chú ơi! Cho tụi cháu xem kiếm được không?!”
Dante nghiêng đầu, nhếch mép: “Muốn xem hả? Nhưng cẩn thận, chỉ nhìn thôi chứ không nghịch được đâu.”
Anh rút nửa thanh gươm ra, ánh sáng lóe lên khiến đám nhóc “Woooaa!” đồng thanh trầm trồ. Gần đó, thầy huấn luyện nhăn mặt: “Này, đừng làm hư bọn trẻ con của tôi chứ!”
Trong khi đó, Trish và Lady lại bị mấy chuunin nhòm ngó. Một anh chàng đỏ mặt, lắp bắp:
“Họ… họ là kunoichi mới à? Đẹp quá…”
Trish nheo mắt, cười tinh nghịch: “Kunoichi à? Nghe cũng hay đó, Lady, thế bọn mình có nên nhập hội không?”
Lady khoanh tay, cười nhạo: “Đừng có lôi tôi vào mấy trò đùa của cô.”
Cuối ngày, cả nhóm ngồi nghỉ ở Ichiraku ramen. Ông chủ hăng hái bê ra cả chồng bát, còn Dante thì vừa ăn vừa khen nức nở. Naruto đi ngang, bắt gặp cảnh này thì chỉ lắc đầu cười bất lực.
“Xem ra… họ hòa nhập nhanh hơn mình nghĩ.” – cậu nghĩ thầm.
Tiến trình hòa nhập của nhóm Dante tại Konoha nhanh hơn tất cả mọi người tưởng tượng.
Dante thì khỏi phải nói, cả ngày chẳng có việc gì làm ngoài việc lượn lờ khắp làng. Đặc biệt, cái nơi mà anh lui tới nhiều nhất không đâu khác ngoài Ichiraku Ramen. Chỉ sau hai ngày, ông chủ Teuchi và Ayame đã coi Dante như khách quen ruột.
Ngồi chồm hổm trên ghế, Dante vừa húp bát ramen thứ ba vừa rên rỉ khoái trá:
“Trời ơi… cái này ngon hơn pizza nhiều! Nếu mà có thêm kem dâu tráng miệng thì đúng chuẩn thiên đường rồi!”
Teuchi đỏ mặt tự hào, còn Ayame thì cười khúc khích: “Ngài đúng là khách hàng dễ thương nhất mà tiệm từng có.”
Trong khi Dante chìm trong biển mì, thì Trish và Lady lại… bất ngờ được kéo vào chương trình huấn luyện của các nhóm shinobi trẻ. Ban đầu, đó chỉ là sự tò mò của mấy genin khi nhìn thấy hai người phụ nữ cao ráo, khí chất mạnh mẽ. Nhưng sau khi chứng kiến Lady bóp nát bia tập gỗ bằng một cú súng lục Ebony & Ivory bắn thẳng, và Trish tung ra vài đường võ cơ bản khiến genin ngã chổng vó, mấy thầy hướng dẫn… lại nghiêm túc mời họ tham gia trợ huấn.
Lady chống nạnh, mắt sắc như dao:
“Được rồi, mấy đứa! Thể thuật không phải chỉ là sức mạnh. Phải có kỹ năng, sự quyết đoán, và quan trọng nhất… là không được run tay.”
Trish thì nhẹ nhàng hơn, vừa cười vừa chặn đòn của một genin bằng tay trần:
“Đừng nghĩ chỉ có vũ khí mới làm nên sức mạnh. Tốc độ và linh hoạt cũng quan trọng không kém.”
Đám genin nhìn họ với ánh mắt lấp lánh, còn mấy jounin đứng ngoài quan sát chỉ biết gãi đầu: “Không biết nên vui vì có thêm huấn luyện viên tài năng… hay lo vì hai người này không phải ninja làng mình.”
Nico thì tranh thủ thời gian còn lại, mò đến khu xưởng rèn ninja, vừa săm soi vừa ghi chép lia lịa, không ngừng khen ngợi kỹ thuật luyện kim “cận đại mà đáng kinh ngạc.” Kyrie thì lặng lẽ giúp đỡ ở bệnh viện Konoha, sự dịu dàng và kiên nhẫn của cô khiến các y tá và bác sĩ quý mến ngay lập tức.
Trong khi đó, Vergil vẫn giữ thói quen riêng, lặng lẽ ngồi trên mái nhà Hokage, im lìm quan sát cả làng dưới ánh chiều tà.
—-------------------------------------
Một buổi chiều, sân huấn luyện 7 đông nghẹt genin và chuunin. Trish và Lady đang chỉ dạy những đòn cơ bản thì bỗng nhiên một tiếng hô vang trời vang lên:
“YOOOSH!!!”
Cả sân đồng loạt quay lại. Maito Gai trong bộ đồ xanh bó sát đã xuất hiện, răng sáng loáng trong nụ cười, đôi mắt long lanh như tìm thấy tri kỷ.
“Những chiêu thức thể thuật đó…! Ta chưa từng thấy! Năng lượng nóng bỏng quá!!” – Gai hô to, bàn tay run run vì phấn khích.
Trish nhướn mày, cười khẽ: “Ồ? Một võ sư thực thụ à? Anh muốn thử sức chứ gì?”
“Không thể kìm nén được!!” – Gai lao thẳng ra giữa sân, chắp tay cúi đầu cực kỳ nghiêm túc. – “Xin được tỷ thí với cô, nữ hiệp bí ẩn!!”
Lady đứng khoanh tay, khẽ thì thầm: “Lại một kẻ điên nữa…” trong khi Dante ở đâu đó đã ngồi trên hàng rào, húp mì ramen mang theo, hớn hở: “Được rồi! Show diễn miễn phí đây mà!”
Thế là, trước sự chứng kiến của hàng chục shinobi và dân thường, trận tỷ võ Trish vs. Maito Gai chính thức bắt đầu.
Sân huấn luyện rung lên bởi tiếng hò reo khi Maito Gai và Trish đối diện nhau. Không còn là một màn biểu diễn, cả hai đều bước vào trạng thái nghiêm túc.
“Ta là Maito Gai – Mãnh thú Ngọc Bích của Konoha!” – Gai gầm lên, tư thế chuẩn bị hoàn hảo.
Trish nghiêng đầu, môi nhếch thành một nụ cười thách thức. “Tôi là Trish, hãy xem, sức mạnh của ninja thể thuật có sánh được với tôi không.”
Không khí căng như dây đàn.
BÙM!
Gai là người ra đòn trước, lao đến như viên đạn, cước pháp xoáy mạnh:
“Konoha Senpū! (Mộc Diệp Toàn Phong)”
Trish nghiêng người né, gió lướt sát má, rồi lập tức phản công bằng cú đấm bùng nổ khiến nền đất nứt toác. Gai xoay người, đáp trả bằng chưởng pháp dồn dập, tốc độ nhanh đến mức mắt thường chỉ thấy loang loáng bóng xanh.
Hai thân ảnh quấn lấy nhau, va chạm liên tiếp, tạo ra những cột bụi tung mù. Tiếng xương cốt, tiếng gió rít va đập hòa lẫn vào nhau như nhạc dồn dập của trận tử chiến.
Khán giả xung quanh chết lặng. Đám genin mở to mắt không tin nổi: “Đây là… sức mạnh thật sao?”
Gai bật cười, giọng hừng hực lửa tuổi trẻ:
“Cô thật tuyệt vời! Nhưng để xem cô chịu được bao nhiêu sức mạnh của ta!!”
Anh cắn răng, chakra bùng lên dữ dội, gân xanh nổi khắp cơ thể.
“Hachimon Tonkō – Dai Kyūmon! (Bát Môn Độn Giáp – Khai Môn thứ ba: Sinh môn!)”
Sức mạnh tăng vọt, tốc độ của Gai nhân lên gấp bội. Anh biến thành một vệt xanh, liên tiếp tung ra Konoha Dai Senpū (Mộc Diệp Đại Toàn Phong).
Trish vẫn giữ được bình tĩnh. Thân thể cô lấp lánh điện quang, cơ bắp siết chặt, tốc độ tăng vọt ngang với Gai. Cô xoay người, tung liên hoàn cước cực nhanh, mỗi cú đá mang theo uy lực làm không khí chấn động.
“Xem thử… tốc độ của ai vượt trội hơn!” – Trish rít lên, va chạm trực diện.
ẦM! ẦM! ẦM!
Mỗi lần chân chạm chân, nền đất lại nứt vỡ, bụi bay mù trời. Những tiếng nổ vang dội làm cả sân huấn luyện chấn động.
Lady cau mày: “Trish mà đánh nghiêm túc thế kia… có khi sập cả sân.”
Dante thì ngồi trên hàng rào, bát ramen trong tay run lắc lư, nhưng anh vẫn cười hớn hở: “Tuyệt! Đây mới gọi là show diễn thực sự!”
Gai gầm lên, chakra tuôn trào, da anh đỏ rực như lửa, tóc dựng đứng vì khí lực bùng phát.
“Hachimon Tonkō – Shichi Kyūmon, Kyōmon! (Bát Môn Độn Giáp – Cổng thứ 7: Kinh môn!)”
Sức mạnh dâng trào, áp lực khủng khiếp khiến mặt đất nứt gãy thành từng mảng. Những shinobi chứng kiến lập tức lùi xa, vài người còn khó thở chỉ vì sóng chakra ép xuống.
“Trời ơi… đây là sức mạnh của con người ư?” – Nico trố mắt, tay run run giữ chặt máy quay.
Gai vung tay, hơi nóng bốc ra hừng hực. Anh hô vang:
“Hirudora! (Trú Hổ)”
Từ nắm đấm của Gai, một cột khí nén hình con hổ khổng lồ gào thét lao về phía Trish, uy lực làm không gian rung chuyển.
Trish mỉm cười, đôi mắt vàng lóe sáng. Thân thể cô bùng lên những tia sét dữ dội, mái tóc tung bay trong luồng điện. Cô vung tay, triệu hồi thanh Sparda Sword, rồi xoay tròn tung chiêu:
“Round Trip!”
Thanh gươm hóa thành vòng tròn sét khổng lồ xoáy điên cuồng, đập thẳng vào con hổ trắng của Gai. Cú va chạm tạo ra tiếng nổ long trời, bụi đất bay mịt mù, gió xoáy quét tung mọi vật.
Đám shinobi che mặt, la hét vì áp lực dữ dội.
Trong làn bụi mờ, Gai không hề chậm lại. Cơ thể anh bùng cháy với lục khí xanh đỏ hòa lẫn, tốc độ vượt ngoài tầm mắt. Anh phóng vút lên không, xoay người tung tuyệt kỹ:
“Sekizō! (Tịch Tượng)”
Những cú đấm liên tiếp như sấm sét giáng xuống, mỗi quyền là một luồng áp suất phá nát không khí, trút thẳng về phía Trish.
Trish bật cười, hai tay chập lại, luồng điện quanh người cô ngưng tụ thành lưỡi sét khổng lồ.
“Được thôi… thử cái này xem!”
“Judgment Bolt!”
Một cột sét thiên đỉnh giáng thẳng từ bầu trời xuống, chọc xuyên màn bụi, ập vào Gai giữa không trung.
ẦM —––!!!
Ánh sáng trắng chói lòa bao phủ cả sân, tiếng nổ khiến mặt đất rung chuyển. Hàng loạt cây cối đổ rạp, nền huấn luyện rạn nứt như vừa qua một trận động đất.
Đám shinobi nín thở, mắt mở to nhìn vào tâm điểm trận đấu. Ở đó, Gai và Trish vẫn đứng, hơi thở dồn dập, cơ thể nhễ nhại mồ hôi và máu, nhưng ánh mắt cả hai lại sáng rực — không phải vì thù hận, mà vì sự công nhận lẫn nhau.
“Cô… đúng là… một đối thủ tuyệt vời!” – Gai cười, giọng khản đặc.
Trish hất tóc, đôi môi nhếch lên đầy thách thức: “Anh cũng đâu tệ, võ sư Konoha.”
Khán giả xung quanh vỡ òa trong tiếng hò hét, còn Dante thì hét toáng:
“Woohoo! Đúng là show diễn hạng nặng!”
Đúng lúc ấy —
Vù!
Một tia sáng vàng lóe lên, gần như ngay lập tức.
“Tôi nghĩ trận tỷ thí đến đây là dừng được rồi” – giọng Naruto vang vọng.
Ngay sau đó, một luồng khí lạnh lẽo như cắt xuyên không gian lan tới. Trên mái nhà, bóng dáng cao gầy với mái tóc bạc đứng thẳng, Yamato đã rời vỏ nửa tấc. Vergil. Ánh mắt anh sắc như dao, khóa chặt cả Gai lẫn Trish.
“Hai người mà đánh thêm… và sân này sẽ không còn tồn tại.” – Vergil nói lạnh nhạt, giọng không hề to, nhưng đủ khiến mồ hôi lạnh chảy sau gáy nhiều người.
Trish thở hắt ra, hạ vòng điện quanh cơ thể, đôi mắt vàng vẫn lấp lánh hứng thú. Gai thì đứng yên, lồng ngực phập phồng, rồi nở nụ cười rực rỡ:
“Hahaha! Thật tuyệt vời! Nhưng Hokage-sama đã nói thì… ta đành dừng ở đây. Trish, cô đúng là ngọn lửa tuổi trẻ bùng cháy!”
Trish mỉm cười, giơ tay lên như đáp lễ: “Anh cũng chẳng tệ đâu, Maito-san.”
Đám shinobi và dân thường thở phào, vỗ tay rầm rộ như thể vừa xem xong một buổi trình diễn hiếm có. Dante thì vẫn ngồi trên hàng rào, gõ đôi đũa ramen vào bát, cười lớn:
“Quá đã! Nhưng mà tiếc thật, đúng lúc hấp dẫn nhất thì bị cắt ngang.”
Vergil liếc Dante một cái, chỉ đủ để anh lập tức im miệng và xua tay:
“Được rồi, được rồi, em ngồi im đây.”
Naruto nhún vai cười khổ:
“Gai-sensei, em không ngại để mọi người giao lưu, nhưng thầy cũng đừng hăng máu quá… nhỡ đâu phá hết cơ sở vật chất thì sao.”
Gai bật cười “ha ha ha!”, đưa tay gãi đầu ngại ngùng. Anh liếc nhìn sân huấn luyện giờ đã tan hoang, hố sâu và vết nứt kéo dài khắp nơi, cũng may khán giả không ai bị thương. Rồi ngay sau đó, anh lại nhe răng sáng loáng, giơ ngón cái với Naruto:
“Yosh! Ta sẽ chịu trách nhiệm sửa chữa! Hãy coi đây là… bài tập thể lực mới của ta!”
Trish bật cười khúc khích, còn dân làng thì ồ lên, không biết nên khóc hay cười trước sự “điên rồ” nhưng cũng rất chân thành của Maito Gai.
Âm hưởng từ trận đấu giữa Gai và Trish còn chưa lắng xuống, thì từ phía cổng sân huấn luyện, ba bóng dáng quen thuộc bước tới. Đệ Nhất Hokage Hashirama, Đệ Nhị Tobirama, và cả Uchiha Madara – ba huyền thoại đang cùng nhau tiến lại, ánh mắt tò mò.
“Ồ… lại có chuyện gì làm cả làng rung chuyển thế này?” – Hashirama cười hề hề, giọng đầy hứng thú.
Madara thì im lặng, cho tới khi ánh mắt hắn dừng lại trên hai người tóc bạc đang đứng trong sân: Dante và Vergil. Con ngươi hắn co rút lại, bừng lên tia sáng hứng khởi. Hắn huých cùi chỏ vào Hashirama:
“Thấy gã mặc áo choàng đỏ kia không?… Rất mạnh. Ta muốn thử sức với hắn.”
Hashirama thở dài, vuốt gáy: “Madara, lúc nào ngươi cũng thế…”
Dante lúc này vẫn ngồi trên hàng rào, tay cầm bát ramen, nhâm nhi như thể chẳng quan tâm. Nhưng khi nghe thấy câu nói của Madara, khóe môi anh nhếch lên, ánh mắt lấp lánh tia hứng thú.
“Ồ… thử sức hả? Nghe vui đó.”
Không chần chừ, Madara bước ra giữa sân, giọng vang vọng, áp lực tràn ra xung quanh:
“Ngươi! Khách mới đến Konoha. Ta, Uchiha Madara, muốn tỷ thí với ngươi!”
Đám shinobi xung quanh sững sờ, bàn tán râm ran. Một số genin thậm chí nuốt nước bọt vì không tin nổi mình sắp được chứng kiến cảnh tượng ấy.
Dante khẽ đặt bát ramen xuống, đứng dậy, vươn vai như thể chỉ chuẩn bị tập thể dục:
“Đằng nào cũng muốn vận động chút ít… được thôi.”
Ngay lập tức, Naruto đứng bên cạnh toát mồ hôi lạnh, mặt cậu cứng đờ:
“Chết rồi… hai ông thần này mà đánh nhau ngay trong làng… chắc 2/3 Konoha sập mất!”
Không chần chừ, Naruto tạo kết ấn.
“Kage Bunshin no Jutsu! (Ảnh Phân Thân Chi Thuật)”
Hai phân thân xuất hiện.
“Hiraishin no Jutsu! (Phi Lôi Thần Thuật)”
Trong nháy mắt, cả Dante lẫn Madara bị dịch chuyển đi, biến mất khỏi sân huấn luyện trong những vệt sáng vàng rực. Điểm đến: một vùng hoang vu cách Konoha mấy trăm km, nơi không một bóng người.