Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 258: Anh em gặp mặt



Dante liếc sang Naruto, giọng chậm rãi nhưng rõ ràng để Vergil nghe thấy:
“Vậy ra… anh nói với học trò mình là em vô dụng, bất cần đời và hay gây rắc rối hả?”

Vergil không đổi sắc mặt, đáp gọn:
“Anh chỉ nói đúng sự thật thôi, Dante.”

Khóe miệng Dante co giật. “Anh đúng là biết cách làm em thấy tự hào ghê.”

Phía sau, Lady và Trish cố giữ vẻ nghiêm túc nhưng hoàn toàn thất bại. Lady khoanh tay, gật gù: “Nghe cũng… đúng phết.”

Trish bật cười khúc khích: “Chuẩn không cần chỉnh.”

Dante quay lại liếc hai người, ánh mắt kiểu “Rồi lát mấy người biết tay tôi”, nhưng Kyrie và Nico chỉ mỉm cười hiền lành.

Nero thì đứng yên, nhìn Vergil từ đầu đến chân, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa khó tả.
“Ông già… vẫn sống khỏe nhỉ.” – cậu lầm bầm. Vergil chỉ liếc sang một cái, không nói gì.

Naruto lúc này quay người, giọng dứt khoát:
“Giải tán! Không có gì để xem nữa.”

Đám đông shinobi và dân làng tò mò lập tức rút đi, vài ánh mắt vẫn ngoái lại hiếu kỳ. Khi con phố đã yên ắng, Naruto quay sang nhóm Dante:

“Đi theo tôi. Chúng ta sẽ nói chuyện ở chỗ riêng tư hơn.”

Dante nhún vai, lẩm bẩm: “Phong thái không khác gì ông anh mình…” rồi ra hiệu cho nhóm mình đi theo. Vergil sải bước bên cạnh Naruto, còn Nero, Lady, Trish, Nico và Kyrie nối gót phía sau, bỏ lại con hẻm vẫn còn dấu vết tan hoang của trận giao tranh vừa rồi.

Về đến dinh thự của nhà Naruto, cả nhóm được dẫn vào một gian phòng rộng, bàn trà đã bày sẵn. Không khí bên trong yên tĩnh hơn hẳn con phố ồn ào lúc nãy.

Dante ngồi phịch xuống ghế, ngả lưng một cách thoải mái rồi đưa tay ra hiệu:
“Được rồi, để tôi giới thiệu. Đây là nhóm của tôi – Lady, Trish, Nico và Kyrie. Còn thằng nhóc đang làm mặt khó chịu kia là Nero - con trai của anh tôi.”

Anh liếc sang Vergil, khóe môi nhếch nhẹ:
“Anh trai của em, dù hồi trẻ… không đáng tin cho lắm—” Dante cố nhấn mạnh, “—nhất là vụ bỏ con…”
Nói đến đây, Nero lập tức liếc sang Vergil, ánh mắt tối lại.

“…nhưng phải công nhận một điều, anh rất có tài trong việc nuôi dạy học trò.” Dante chỉ thẳng vào Naruto, giọng vừa đùa vừa thật:

“Mấy người nhìn xem, phong thái của cậu nhóc tóc vàng này chẳng khác gì – như đúc từ một khuôn. Từ ánh mắt, sự lạnh lùng cho đến cái kiểu cao ngạo.”

Trish bật cười khẽ, gật gù đồng tình. Lady cũng mỉm cười: “Cũng đúng.”

Nico chống cằm, quan sát Naruto từ trên xuống dưới, cũng gật đầu: “Đúng là có vibe y chang.”

Kyrie thì không để ý nhiều đến cuộc nói chuyện, đôi mắt cô chậm rãi quan sát xung quanh căn phòng, từ những cuộn tranh treo tường cho đến từng vật trang trí nhỏ.

Nero khoanh tay, ngồi dựa vào ghế, trong lòng có chút ghen tị. Dù không nói ra, nhưng cậu biết Naruto đã được ở bên Vergil và học hỏi nhiều hơn Nero từng có cơ hội. Cảm giác ấy khiến cậu nhìn sang Naruto với một tia khó chịu mơ hồ.

Vergil vẫn im lặng, chỉ rót trà, như thể chẳng hề để tâm đến những lời Dante nói hay những ánh mắt quanh mình.

Nero khoanh tay, dựa người ra sau, nheo mắt nhìn Vergil:
“Ông già, tại sao ông lại chạy tới nơi này chơi vậy?”

Vergil đặt chén trà xuống, ánh mắt bình thản nhưng giọng nói vẫn lạnh như thường:
“Ta đến đây… không phải vì mình muốn thế. Năm đó, khi choảng nhau với Dante, chúng ta vô tình xé rách không gian. Ta bị hút vào khe nứt và rơi xuống nơi này.”

Anh nhấc chén trà lên, nhấp một ngụm, rồi nói tiếp một cách rất tự nhiên, như đang bàn chuyện thời tiết:
“Thật ngạc nhiên là mấy người các ngươi… không bị xé thành mảnh nhỏ khi đi xuyên không gian.”

Dante cười nhạt, gác chân lên ghế:
“Bởi vì bọn em dùng một mảnh vỡ của Yamato để mở cổng. Dĩ nhiên an toàn hơn nhiều so với cách anh… ‘du lịch’.”

Vergil khẽ gật đầu, không bình luận thêm, chỉ tiếp tục uống trà.

Dante nghiêng người, khoé môi nhếch lên với phong thái quen thuộc:
“Nhìn anh thế này, em đoán ở đây anh chơi cũng vui ra trò. Có thể thấy được mà.”

Vergil chỉ đáp lại bằng một cái liếc lạnh lùng, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, khiến Nero chau mày vì không biết ông già này rốt cuộc đã làm những gì suốt thời gian qua.

Vergil đặt chén trà xuống, ánh mắt thoáng liếc Nero như thể đã nhìn thấu điều cậu đang nghĩ. Anh ngồi thẳng lưng, giọng đều đặn nhưng mỗi câu đều mang sức nặng:

“Khi ta bị hút vào khe nứt không gian, cơ thể bị xé rách thành vô số mảnh… Chỉ còn Yamato bao bọc, giữ cho linh hồn không tan biến.”

Căn phòng trở nên yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng hơi thở. Vergil tiếp tục:

“Ta trôi dạt trong hư vô… cho đến khi rơi xuống thế giới này. Đúng vào đêm một đứa trẻ ra đời… Hokage Đệ Tứ và phu nhân của hắn bị tấn công, Cửu Vĩ bị phong ấn. Khi ấy, ta đã ẩn mình trong cơ thể đứa trẻ đó.”

Ánh mắt Naruto khẽ dao động, nhưng không xen lời.

“Suốt mười bảy năm, ta quan sát. Ban đầu chỉ là quan sát… nhưng rồi ta chấp nhận rèn luyện nó, truyền cho nó kiếm thuật, sức mạnh và tư duy chiến đấu. Không phải vì lòng tốt… mà vì ta nhận thấy tiềm năng vượt trội của nó.”

Dante ngồi dựa lưng vào ghế, im lặng hơn thường lệ. Lady, Trish và Nico dù vẫn giữ vẻ thản nhiên, nhưng ánh mắt không giấu được sự chú ý. Kyrie thì khẽ nghiêng đầu, như đang cố hình dung cảnh tượng đó.

Vergil khẽ nhấp ngụm trà, rồi nói câu cuối cùng như kết lại câu chuyện:
“Còn về thân xác này… ta chỉ mới lấy lại được vài ngày trước. Trước đó, ta vẫn chỉ là linh hồn trú ngụ bên trong Naruto.”

Nhóm Dante im lặng trong giây lát. Họ không lên tiếng, nhưng trong lòng đều thầm cảm thán – không chỉ vì những gian truân mà Vergil trải qua, mà còn vì việc anh có thể sống sót, tồn tại và rèn luyện một người khác suốt mười bảy năm trong thế giới xa lạ.

Dante khẽ hít một hơi, rồi nói nhỏ:
“Anh đúng là… lúc nào cũng chọn con đường khó nhất.”

Vergil không đáp, chỉ nâng chén trà, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm như đang nhìn về nơi nào xa xăm.

Vergil đặt chén trà xuống, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua từng người trong phòng.
“Và cuối cùng… sau nhiều năm ở Nhẫn giới, ta phát hiện ra nơi này đang đối mặt với một nguy cơ mang tính tồn vong rất lớn – tộc Ōtsutsuki.”

Ngay lập tức, Dante, Nero, Lady, Trish và Nico đồng loạt nghiêng người về phía trước, sự quan tâm hiện rõ trên gương mặt. Chỉ riêng Kyrie là vẫn bình thản, đôi mắt hiếu kỳ dõi theo Vergil.

“Theo tin tình báo ta thu thập…tộc Ōtsutsuki này có liên quan mật thiết tới Quỷ tộc. Rất có thể… chúng là huyết mạch trực hệ của Mundus – kẻ đầu sỏ khiến gia đình Sparda tan vỡ.”

Rầm! – Dante bật dậy, ghế đổ ngược ra sau.
“Không thể nào!” – giọng anh bùng lên đầy sửng sốt.

Trish thì há hốc miệng, chưa kịp phản ứng.

Dante nhìn thẳng Vergil:
“Rất nhiều năm trước, chính em và Trish đã đánh bại Mundus trên đảo Mallet! Chúng em đã giết hắn… chính mắt em thấy hắn bị tiêu diệt!”

Vergil khoanh tay:
“Khả năng cao đó chỉ là một phân thân… hoặc một con rối của hắn. Mundus không thể chết dễ dàng như vậy. Theo lời tộc Ōtsutsuki, thần của bọn chúng – Ōtsutsuki Shibai – là bất tử.”

Dante hít sâu, gằn giọng:
“Và anh chắc thế nào… rằng thần của bọn chúng chính là Mundus?”

Vergil đáp ngay, không chần chừ:
“Anh đã nghe được truyền thuyết của tộc Ōtsutsuki. Shibai từng bị thuộc hạ trung thành phản bội. Cơn thịnh nộ của hắn bùng lên, và hắn giết sạch toàn bộ gia đình kẻ phản bội đó. Chính kẻ phản bội bị phong ấn vĩnh viễn… còn vợ hắn thì bị moi tim.”

Vergil nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao:
“Nghe quen không, Dante?”

Căn phòng rơi vào im lặng. Dante nắm chặt nắm đấm, ký ức xưa ùa về.

Dante siết chặt nắm đấm, ánh mắt tối lại. Một lúc sau, anh thở dài, giọng trầm và dứt khoát:
“Vậy… tám phần là Mundus. Không thể coi thường được.”

Anh quay sang Vergil, ánh mắt thẳng thắn:
“Anh có kế hoạch gì không?”

Vergil chống tay lên đùi, hơi cúi người về phía trước.
“Chỉ còn một cách… đợi bọn chúng xuất hiện. Sau đó, thông qua chúng để truy tìm hành tinh mẹ của tộc Ōtsutsuki. Nếu chúng ta may mắn… sẽ tìm được Mundus.”

Anh dừng lại nửa nhịp, giọng trầm hẳn xuống:
“…và kết liễu hắn. Một lần… và mãi mãi.”

Không gian lặng đi vài giây. Vergil đưa mắt ra phía cửa sổ, ánh trăng hắt vào đôi con ngươi lạnh sắc. Rồi, gần như nói với chính mình, anh khẽ buông thêm:
“Biết đâu… chúng ta có thể tìm được… cha…”

Câu nói ấy khiến cả phòng im bặt. Dante thoáng sững người. Anh khẽ giật mình, rồi bật cười hề hề, ánh mắt nửa trêu nửa thật:
“Hóa ra… anh đã tính toán hết cả rồi đúng không?”

Vergil ngẩng nhẹ đầu, không nói, nhưng sự im lặng ấy chính là câu trả lời.

“Biết ngay mà…” – Dante lắc đầu, khoác tay ra sau gáy rồi vươn vai, như thể vừa chấp nhận một chuyến phiêu lưu mới. – “Vậy thì… có lẽ bọn em sẽ phải ở đây một thời gian dài. Naruto, cậu cho phép bọn tôi cư trú dài hạn ở nơi này chứ?”

Naruto nhìn cả nhóm, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng gương mặt. Rồi cậu gật đầu:
“Được. Nhưng đã ở đây… thì phải tuân theo luật lệ của làng.”

“Không thành vấn đề.” – Dante nhún vai, cười tươi như vừa được bật đèn xanh.

Và thế là, vào ngày hôm sau, dưới sự sắp xếp của Naruto, nhóm của Dante chính thức nhận được giấy phép cư trú dài hạn tại Konoha. Cả nhóm giờ đây không còn là khách lạ bị theo dõi nữa, mà đã trở thành “người trong làng” – ít nhất là trên giấy tờ.

Trong ánh nắng buổi sớm, Dante ngửa đầu nhìn ngọn núi có khuôn mặt của các đời Hokage, cười khẽ:
“Xem ra, chuyến đi này sẽ thú vị hơn mình tưởng…”