Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 261: Madara vs. Dante (tiếp theo)



Tiếng gió gào thét bỗng bị lấn át bởi một luồng ma lực dữ dội. Toàn bộ không gian rung lên như sắp vỡ vụn.

Dante đứng đó, cơ thể bao phủ bởi ánh sáng đỏ tím, đôi cánh quỷ từ vai xòe rộng, lớp giáp xương đen đỏ bọc khắp thân thể. Đôi mắt vàng rực như hai mặt trời nhỏ, khí thế tuôn trào khiến đất đá xung quanh nứt toác hàng loạt. Đó chính là Devil Trigger.

Một tiếng rít trầm thấp phát ra từ Dante, kéo dài như dội vào linh hồn người nghe. Anh ngửa mặt, cười khùng khục, giọng vang vọng, nặng trịch sát khí:
“Được rồi… tiệc chính bắt đầu đây.”

Ở ngoài, khán giả shinobi gần như cứng đờ.

Hinata đưa tay che miệng, đôi mắt Byakugan run rẩy:
“C-chakra… không… không phải, cái này… không giống bất cứ nguồn sức mạnh nào…”

Ino ngã phịch xuống đất, tim đập thình thịch:
“Áp lực này… nó làm mình nghẹt thở… như đứng trước một con quái vật thật sự.”

Shisui và Itachi đồng loạt mở Sharingan, nhưng cả hai đồng tử co rút lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Shisui khẽ thốt: “Khí thế này… vượt ngoài cả Susanoo toàn thân…”

Ngay cả Hashirama và Tobirama cũng phải lặng đi. Hashirama siết chặt nắm tay, thì thầm:
“Đây… là quỷ ư? Không… còn hơn cả quỷ.”

Phía nhóm Dante, Nico gần như hét lên, máy quay run bần bật:
“Trời đất ơi! Chính là nó! Hình dạng thật sự của Dante! Tôi đang quay phim quỷ vương đây!!”

Naruto lúc này cũng mở Rinnegan, lập tức cảm nhận được áp lực ma lực khủng khiếp từ Dante. Trái tim cậu đập loạn nhịp, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

“Sức mạnh này… mạnh đến mức làm cả Rinnegan của mình rung động… Nếu hắn trở thành kẻ địch… thì đây sẽ là tai họa của Nhẫn giới.”

Ở trận đấu, Madara đứng trên bờ vai Mộc Nhân bọc Susanoo, ánh mắt Rinnegan nhìn thẳng vào Dante, toàn thân căng cứng. Lồng ngực hắn phập phồng, tim đập rộn rã – không phải vì sợ hãi, mà là vì sự phấn khích tột cùng khi đối diện kẻ mạnh vượt ngoài tưởng tượng.

Khuôn mặt Madara trở nên trầm trọng. Trong lòng hắn rõ ràng: cuộc chiến này, hắn sẽ thua. Sự chênh lệch sức mạnh là quá hiển nhiên.

Nhưng hắn là Uchiha Madara. Hắn không thể lùi bước.

Madara nghiến răng, chakra bùng nổ, giọng gầm vang khắp không gian:
“Dù có là quỷ hay thần đi nữa… ta – Uchiha Madara – sẽ không bao giờ cúi đầu!”

Dante đáp lại bằng một nụ cười quỷ dị, đôi cánh xòe rộng, Devil Sword Dante rực sáng ma lực:
“Vậy thì… để xem ông trụ được bao lâu.”

Không gian vỡ tung, hai cột sức mạnh kinh khủng lại lao vào nhau, khởi đầu cho một cuộc chiến khiến trời đất biến sắc.

Ánh sáng đỏ tím trên người Dante bùng lên dữ dội, ma lực xoáy thành từng cột năng lượng quỷ dị. Cơ thể anh biến đổi hoàn toàn thành Sin Devil Trigger – đôi cánh quỷ khổng lồ mở rộng, lớp giáp xương đen đỏ phủ kín toàn thân, khí thế áp đảo đến mức khiến cả không gian rung lắc.

Dante xoay Devil Sword Dante trong tay, ánh thép ma lực lóe sáng. Một vòng tròn năng lượng đen đỏ mở ra quanh anh, kéo theo thời gian chậm lại. Mọi chuyển động, kể cả những cơn gió, những hạt bụi trong không khí đều đông cứng lại.

“Judgement!”

Trong khoảnh khắc, Dante biến mất. Chỉ thấy hàng chục, rồi hàng trăm vết cắt không gian đồng loạt xuất hiện quanh Mộc Nhân Susanoo khổng lồ. Mỗi đường kiếm lóe sáng đỏ tím, sắc bén đến mức xé toạc cả thực tại.

Madara mở to mắt, Rinnegan xoay cuồng, hắn gầm vang:
“Mokujin Susanoo – Tengoku no Ikari! (Mộc Nhân Susanoo – Thiên Quốc Chi Nộ!)”

Con Mộc Nhân bọc Susanoo khổng lồ giáng xuống một đòn toàn lực, chakra ngưng tụ thành lưỡi kiếm năng lượng dài hàng trăm mét, bổ thẳng xuống Dante.

Thời gian trở lại bình thường đúng lúc.

Dante đứng giữa tâm bão, Devil Sword Dante nổ tung ánh sáng. Tất cả những vết cắt không gian anh vừa tạo đồng loạt phát nổ, hợp thành một vụ nổ năng lượng khổng lồ đỏ tím.

ẦMMMMMMMMMMMMMM!

Cú va chạm giữa Judgement Cut End và Mộc Nhân Susanoo toàn lực tạo nên một vụ nổ kinh thiên động địa. Ánh sáng chói lòa nuốt trọn cả bầu trời, sóng xung kích càn quét hàng chục km, san phẳng núi rừng, biến đất đai thành bình địa.

Ngoài khán đài, Naruto, Itachi, Shisui đồng loạt mở Susanoo để che chắn.
“Susanoo!”

Hashirama cũng gầm vang, hai tay đập đất:
“Mokuton: Jukai Heki! (Mộc Độn: Thụ Giới Bích!)”

Rừng tường gỗ khổng lồ vươn lên, chống đỡ sóng nổ.

ẦMMM! Sóng chấn động đập vào lớp phòng ngự, nứt vỡ từng tầng, nhưng cuối cùng vẫn bảo vệ được tất cả.

Khi ánh sáng tan đi, toàn bộ khu vực chỉ còn lại một cánh đồng chết – núi non, cây cối, sông suối… tất cả đều bị xóa sạch.

Khán giả, từ shinobi tới nhóm của Nero, đều há hốc mồm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nico thì ngồi sụp xuống, máy quay rơi xuống đất, giọng run rẩy:
“Đây… đây là đòn tấn công của thần hay của quỷ vậy…?”

Trong làn khói bụi, Mộc Nhân Susanoo chậm rãi sụp đổ, đôi mắt Rinnegan của Madara lóe sáng lần cuối. Ở phía đối diện, Dante trong hình dạng Sin Devil Trigger vẫn đứng hiên ngang, đôi cánh xòe rộng, ánh mắt vàng rực lóe lên một nụ cười đầy điên cuồng.

Khói bụi dần tan, mặt đất đã biến thành một vùng bình địa khổng lồ, không còn dấu vết nào của núi rừng khi xưa. Trong đống đổ nát, Mộc Nhân Susanoo khổng lồ vỡ vụn, từng mảnh gỗ cháy đen rơi xuống, ánh sáng tím lịm dần biến mất.

Trên mặt đất, Madara loạng choạng, hai gối khuỵu xuống. Chakra trong người hắn đã bị vắt kiệt, hơi thở dồn dập như lửa đốt. Nhưng đôi mắt Rinnegan vẫn sáng rực, và trên khuôn mặt ấy không hề có sự nhục nhã — chỉ có niềm kiêu hãnh của một chiến binh.

“Khụ…” – Madara cười khùng khục, giọng khàn đặc – “Thú vị thật. Ta, Uchiha Madara… đã thua. Nhưng chí ít… ngươi đã buộc ta phải dùng toàn lực như vậy.”

Ở phía đối diện, Dante thả lỏng cơ thể. Làn ma lực đỏ tím tan dần, đôi cánh quỷ biến mất, lớp giáp xương vỡ vụn thành ánh sáng, để lại thân hình con người quen thuộc với mái tóc bạc rối tung.

Anh hít một hơi thật sâu, rồi ngửa mặt hú lên một tiếng dài, vang vọng cả vùng đất hoang tàn:
“Wooooohhh! Thật đã đời! Giãn gân cốt kiểu này thì đúng là không uổng công xuyên không rồi!”

Nụ cười ranh mãnh hiện rõ trên môi Dante. Anh tiến đến trước Madara, xoay vai một cái, rồi chìa tay ra, nụ cười nửa miệng quen thuộc:
“Nào, ông bạn Sharingan… uống một chén rượu chứ?”

Madara ngẩng lên, ánh mắt lướt qua bàn tay Dante. Trong một khoảnh khắc, không khí căng thẳng biến thành một thứ gì đó khó diễn tả: một sự tôn trọng, một sự công nhận.

Hắn khẽ nhếch môi, để lộ nụ cười kiêu hãnh:
“Hừ… ngươi đúng là kẻ điên. Nhưng… ta thích.”

Madara vươn tay, siết chặt lấy bàn tay Dante.