Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 262: Trở lại Rōran



Từ sau trận quyết chiến long trời lở đất với Dante, Uchiha Madara gần như hóa điên. Hắn lao vào tu luyện với sự phấn khích của một kẻ vừa tìm thấy đối thủ xứng tầm, và hễ có cơ hội lại kéo Dante đi so tài.

“Dante! Ra ngoài kia một trận!”

“Ồ, lại nữa hả? Được thôi, tôi cũng đang rảnh!”

Và thế là cứ bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào, hai gã “quái vật” ấy lại lao vào nhau như hai cơn bão.

Nhưng Konoha không phải là cái sân chơi để hai ông thần này muốn quậy đâu thì quậy. Sau vài lần nhà cửa rung lắc, dân làng xanh mặt, Naruto buộc phải ra nghiêm lệnh:

“Tôi nói lại lần cuối — Dante, Madara! Mỗi lần hai người muốn xiên nhau, phải đi ra khỏi Konoha thật xa. Nếu không… tôi sẽ nhờ Vergil-sensei xử lý cả hai!”

Dante định phản đối, miệng đã há ra, nhưng vừa lúc ấy bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo từ Vergil — đôi con ngươi như muốn cắt xuyên qua linh hồn. Anh lập tức nuốt nước bọt, cười gượng:

“Ờ… thì, cũng được. Chơi xa xa vậy cho có không gian.”

Madara chỉ cười khùng khục, không phủ nhận.

Trong khi đó, các thành viên khác của nhóm Dante thì hòa nhập vào Konoha theo cách riêng của họ.

Kyrie và Nero dành phần lớn thời gian ở bệnh xá. Với sự tận tâm dịu dàng của Kyrie và sức mạnh lẫn kỹ năng của Nero, cả hai nhanh chóng trở thành trợ thủ đắc lực nhất cho đội ngũ y bác sĩ và y nhẫn. Chỉ sau vài tuần, họ đã khiến những Y nhẫn lâu năm cũng phải kính nể.

Nico thì chạy tới chạy lui khắp các xưởng rèn, hò hét xin học hỏi từng mảnh thép, từng công nghệ chế tạo vũ khí ninja. Nhưng định mệnh thật sự đến trong một lần… lạc đường.

Ở tầng sâu nhất của căn cứ Root cũ, Nico vô tình đẩy nhầm một cánh cửa, và… phát hiện ra phòng thí nghiệm của Orochimaru và Karin. Mắt cô sáng rực như bắt được vàng.

“Trời ơi, phòng lab bí mật, thiết bị nghiên cứu cực hiếm! Đây chính là thiên đường của tôi!”

Ngay lập tức, Nico bám lấy Naruto, lắc cậu đến mức tóc tai rối tung, miệng lải nhải không ngừng:

“Làm ơn cho tôi tham gia đi, tôi sẽ không làm phiền đâu! Tôi thề! Tôi sẽ đóng góp cho khoa học ninja, tôi sẽ làm mọi thứ, cho tôi vô đi mà Hokage-samaaaa!”

Naruto thì chóng mặt đến mức suýt ngất, đành giơ tay chịu thua:

“Được rồi, được rồi! Nhưng… đừng có khiến phòng thí nghiệm phát nổ là được!”

Nico lập tức sáng bừng, giơ nắm tay:

“Yessss! Orochimaru-sensei, Karin-chan, chờ tôi nhé! Khoa học là không bao giờ ngủ!”

Sau khi phát hiện phòng thí nghiệm có thêm người mới, lại là người thuộc thế giới khác, Orochimaru vô cùng tò mò, bước ra từ bóng tối, đôi mắt rắn lạnh và giọng rít đặc trưng:

“Ồ… đây là những vị khách đặc biệt mà Naruto-kun đã nhắc tới sao?”

Ánh mắt hắn lập tức khóa chặt vào Dante và Vergil. Một nụ cười mỏng hiện trên môi, ngón tay vuốt nhẹ cằm:

“Cơ thể… là con người. Nhưng năng lượng chảy trong huyết quản lại khác hẳn. Không phải chakra. Không phải senjutsu. Một thứ gì đó… thậm chí vượt xa cả chúng.”

Nico đứng phía sau, gần như nhảy cẫng lên:
“Đúng! Đúng! Họ có mang trong mình dòng máu Quỷ giới, là ma lực thuần túy từ thế giới của họ!”

“Thanh kiếm kia…” – Orochimaru liếc vào thanh kiếm bên hông Vergil, mắt lóe sáng thèm khát. “Một món vũ khí tuyệt diệu. Nếu ta có thể nghiên cứu—”

Xoẹt. Vergil đã đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt sắc lạnh đâm thẳng vào Orochimaru.

“Đừng có thử.” – Giọng anh trầm, không lớn nhưng đủ khiến cả căn phòng lạnh đi vài độ.

Orochimaru khựng lại nửa nhịp, rồi cười khè khè:

“Fufufu… ta chỉ nói là nếu thôi.”

Dante chống hông, ngửa đầu cười ha hả:

“Thật là thú vị! Đúng là một nhà khoa học điên! Gặp cái gì lạ lạ cũng muốn mổ xẻ. Ông bạn rắn này mà mò được vào thế giới bọn tôi, chắc nguyên cái địa ngục cũng bị giải phẫu thành đống mẫu vật luôn.”

Orochimaru nghe thế, đôi mắt rắn lập tức sáng rực lên, giọng rít khe khẽ:
“Quỷ Giới…! Một nơi đầy tiềm năng nghiên cứu…”

Không chần chừ, hắn trườn sát lại cạnh Naruto, ánh mắt long lanh một cách đáng sợ, giọng thì pha chút năn nỉ kỳ quái khiến Hokage trẻ phải nổi da gà:
“Naruto-kun… nếu có cơ hội… phải cho ta đi theo Dante về thế giới đó. Nhé?”

Naruto lập tức rùng mình, khóe miệng co giật liên tục. Cậu tính từ chối, nhưng trước ánh mắt lấp lánh của Orochimaru, Naruto chỉ có thể thở dài, giơ tay gãi đầu:

“Thôi được rồi, nếu như ngươi muốn..”

Ngay lập tức, Orochimaru bật cười khè khè, đầy phấn khích.

—------------------------------
Trong khi đó, Trish và Lady lại tìm được “công việc trong mơ” – trở thành giáo viên thể thuật cho genin trẻ và học viên học viện Ninja.

Trish đứng giữa sân tập, ánh mắt vàng sắc bén, dáng đứng uyển chuyển. Cô mỉm cười đầy tự tin, rồi nhẹ nhàng xoay người, tung một cú đá cao làm gió rít lên. Đám genin trố mắt há hốc mồm.

“Bài học hôm nay đơn giản thôi: nếu muốn sống sót trên chiến trường, thì đòn nào cũng phải chuẩn xác và dứt khoát. Nào, lại đây thử từng người một.”

Lady thì khác. Cô lạnh lùng, nghiêm khắc, tay cầm Kalina Ann như cây thước chỉ huy, ánh mắt quét thẳng qua hàng học viên đang run run.

“Thể thuật không chỉ là đánh mạnh. Phải biết dùng đầu óc và tránh né. Nếu chỉ có sức mà không có chiến lược… thì các em chẳng khác gì bia tập di động. Hôm nay chúng ta sẽ tiến hành tập né ám khí. Tất cả phải né được đạn từ súng của tôi.”

Mấy genin nghe mà nuốt nước bọt đánh ực, nhưng cũng hừng hực khí thế muốn học hỏi.

Sau trận tỉ thí với Trish, Maito Gai thì hoàn toàn… bùng nổ. “Mãnh thú Ngọc bích” gần như phát điên vì sung sướng, hô to khắp nơi rằng:

“Ngọn lửa tuổi trẻ của ta đã tìm được ngọn gió mới!!!”

Kể từ đó, Gai tăng cường luyện tập bằng những phương thức không giống ai: Đeo tạ nặng gấp đôi bình thường rồi chạy vòng quanh Konoha cả ngày, chống đẩy trên một ngón tay… nhưng lại trồng cây chuối, miệng còn ngậm cuốn “Triết lý tuổi trẻ”. Ngoài ra anh cũng leo núi bằng… một ngón tay.

Và tất nhiên, Rock Lee phải theo sát từng bước, vừa luyện vừa hét:

“Yosh! Thầy Gai, em sẽ không bao giờ bỏ cuộc!”

Kết quả là, dân làng Konoha ngày nào cũng được “giải trí miễn phí” khi nhìn thấy hai thầy trò chạy vòng vòng khắp nơi, gây ra đủ thứ gà bay chó chạy, khiến mọi người dở khóc dở cười.

—-------------------------------
Sau nhiều ngày tĩnh tâm, Naruto cuối cùng cũng trấn an được Thập Vĩ mini đang trú ngụ trong cơ thể mình. Trong phòng mình, cậu cùng Kurama và Vergil ngồi đối diện nhau.

Kurama gầm gừ:
“Bây giờ Thập vĩ đã bắt đầu nghe lời ngươi, chúng ta nên nghĩ đến việc cho nó ăn.”

Vergil khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhưng sáng rõ:
“Ngươi nên xuất phát tới Long Mạch, càng nhanh càng tốt, không nên lãng phí thời gian nữa.”

Naruto gật đầu dứt khoát:
“Vậy thì đã đến lúc. Chúng ta sẽ cho Thập Vĩ hấp thụ chakra từ Long Mạch.”

Khi tin này truyền ra, Dante và Nero như bắt được vàng.

“Ra khỏi Hỏa Quốc, đi săn quái vật à? Được thôi, chú xung phong làm hộ pháp cho nhóc tóc vàng!” – Dante chống hông, cười hề hề, ánh mắt sáng rực.

Nero thì xoay Red Queen, nở nụ cười nửa miệng:
“Ông già Vergil ở lại thì cũng phải có người thay mặt. Vậy thì để tôi lo.”

Vergil chỉ liếc họ một cái, rồi quay lại với quyển sách dày cộp trong tay. Giọng anh thản nhiên:
“Muốn đi thì đi. Ta không quan tâm. Nhưng nhớ… đừng chết lãng xẹt.”

Đội hình lần này bao gồm: Naruto, Dante, Nero, Ino, Hinata, Shikamaru, Kakashi, Maito Gai, Itachi, Shisui.

Cả đội đứng trước cổng Konoha, gió sớm thổi tung áo choàng. Mỗi người đều hiểu chuyến đi này không đơn giản chỉ là ổn định Thập Vĩ, mà còn có thể mở ra một trận chiến khủng khiếp hơn nhiều.

Dante huýt sáo một tiếng dài, vác Devil Sword lên vai, cười lớn:
“Được rồi, nào các quý ông quý bà, đi săn Long Mạch thôi!”

Naruto siết chặt nắm tay, ánh mắt sáng rực:
“Xuất phát!”

—--------------------------------------
Sau ba ngày hành trình, đội hình rời khỏi lãnh thổ Hỏa Quốc, băng qua những vùng hoang vu khô cằn của Phong Quốc. Gió cát gào thét từng cơn, trời xanh vời vợi, cho đến khi cả đoàn đặt chân đến một vùng tàn tích cổ xưa.

Rōran – thành phố đã bị vùi lấp trong lịch sử, nay chỉ còn lại những tường đá gãy đổ và tháp cát nghiêng ngả giữa sa mạc.

Tin tức về việc Konoha phái một nhóm đặc biệt đến đây nhanh chóng đến tai Kazekage. Chỉ ít lâu sau, Temari cùng Kankurō dẫn theo một đội ninja Làng Cát xuất hiện, bước ra từ cơn bão cát để nghênh tiếp.

Temari ánh mắt thâm tình nhìn Naruto, nhưng vẫn không quên nhiệm vụ:
“Nghe nói anh muốn quay lại Rōran? Một nơi như thế… đã xảy ra chuyện gì sao?”

Naruto gật đầu, nở nụ cười nhẹ nhàng:
“Đúng thế, bọn anh đến đây có chút công việc quan trọng, và đương nhiên rất hoan nghênh các em đi cùng.”

Temari và Kankurō trao nhau ánh mắt tò mò, nhưng không hỏi thêm. Cuối cùng, cả hai quyết định đồng hành cùng đoàn, tiến sâu vào Rōran.

Trên đường đi, ninja Làng Cát không giấu nổi sự hiếu kỳ khi nhìn thấy Dante và Nero. Một người tóc bạc, áo khoác đỏ, luôn nở nụ cười nửa miệng như chẳng coi gì ra dáng nghiêm túc. Một kẻ khác trẻ tuổi hơn, ánh mắt dữ dội, vũ khí kỳ lạ trên tay như không thuộc về bất kỳ thời đại nào.

Kankurō khẽ hạ giọng:
“Hai người này… không giống shinobi, cũng chẳng giống samurai. Rốt cuộc là ai?”

Trước ánh nhìn đầy thắc mắc, Naruto chỉ phẩy tay:
“Chuyện đó… tôi sẽ nói sau. Giờ cứ coi họ là đồng minh của Konoha.”

Temari cau mày, nhưng cuối cùng cũng gật đầu.

Bóng tối bao trùm khi cả nhóm bắt đầu tiến sâu vào hang động Rōran. Những bức tường đá cổ in hằn dấu vết thời gian, ánh sáng lờ mờ của đuốc phản chiếu lên vô số ký hiệu cổ xưa.

Dante đi giữa đoàn, tay cầm Devil Sword Dante gõ nhè nhẹ xuống đất, miệng cười cợt:
“Công nhận… chỗ này trông giống mấy lăng mộ cổ trong phim kinh dị. Chắc lát nữa có xác ướp chui ra dọa chúng ta.”

Cả đội im lặng, chỉ có tiếng bước chân vang vọng. Shikamaru thì thở dài, khóe miệng co giật:
“Người ta đang tập trung, còn hắn thì coi như đi du lịch…”

Hinata, Ino cũng phải che miệng nhịn cười, còn Kakashi thì hờ hững kéo mặt nạ che nửa gương mặt, coi như không nghe thấy.

Bất chợt, Nero dừng giơ tay ra hiệu cho cả đoàn dừng lại.
“Khoan. Có gì đó ở bên trong.”

Cả đoàn lập tức khựng lại. Naruto nhíu mày, lặng im trong giây lát. Bên trong cậu, giọng Kurama vang lên:
“Có một thực thể mạnh mẽ… đang tìm cách chui vào Long Mạch.”

Ánh mắt Naruto lóe lên nghiêm trọng. Cậu quay sang cả đội:
“Không còn thời gian nữa. Nhanh lên, phải tới đó ngay!”

Ngay lập tức, cả nhóm gạt bỏ sự thận trọng thường thấy, đồng loạt tăng tốc, thân ảnh như những bóng mờ lao sâu vào trong lòng hang.