Thân thể khổng lồ của Beowulf rung lên dữ dội. Nó ngửa đầu gào thét, đôi cánh trắng rách nát giang rộng, rồi toàn thân phát sáng chói lòa. Luồng quang năng trắng nuốt trọn hình dạng của nó, biến Beowulf thành một quả cầu ánh sáng khổng lồ.
“Không ổn! Nó định tự hủy, nuốt cả Long Mạch!” – Shikamaru hét lên, giọng khản đặc.
Naruto, Dante, Nero và Hinata đồng loạt lao vào, chakra và ma lực bùng nổ dữ dội. Nhưng khi vừa chạm đến, một làn sóng xung kích khủng khiếp từ quả cầu phát ra, thổi bay cả bốn người dạt về các hướng khác nhau. Cả hang động rung lắc, đá đổ xuống như mưa.
Trong cơn hỗn loạn, Ino nheo mắt nhìn thật kỹ, tâm trí cô tập trung đến cực độ. Và rồi cô thấy — giữa luồng ánh sáng ấy, con mắt đỏ rực của Beowulf lóe lên, co giật liên tục. Một linh cảm mạnh mẽ bùng lên trong lòng cô.
“Con mắt… chính là điểm yếu của nó!”
Không kịp nghĩ nhiều, Ino cắn răng, rút kunai ra. Tim cô đập loạn nhịp, nhưng đôi chân vẫn lao về phía trước. Chớp thời cơ Beowulf quay mặt sang chỗ Dante, Ino bật nhảy lên một tảng đá lớn, lấy đó làm điểm tựa rồi phóng mình lên cao.
“UAAAAAA!!”
Kunai trong tay cô cắm sâu thẳng vào mắt Beowulf. Máu đen phụt ra, Beowulf gào rống điên cuồng, toàn thân giãy giụa dữ dội. Sóng xung kích quét ngang, nhưng Ino cắn chặt răng, hai tay bám giữ chuôi kunai, nhất quyết không buông.
“Chết đi… đồ quái vật!!!”
Beowulf đau đớn, ưỡn ngực lên một cách dữ tợn. Ngay khoảnh khắc ấy, Temari nhìn thấy — qua vết thương há miệng trên ngực, trái tim quái vật lộ ra, nhấp nháy ánh sáng như một lõi năng lượng sống.
Không chút do dự, Temari hét lớn, lao thẳng tới. Quạt sắt khổng lồ trong tay cô biến thành mũi lao chết chóc.
Xoẹt!!!
Cú đâm xuyên thủng trái tim Beowulf. Máu đen phụt ra, tiếng gầm thảm khốc vang dội, chấn động cả không gian.
“GRUAAAAA—!!!”
Con quái khổng lồ rống lên một tiếng cuối cùng, đôi cánh vung loạn xạ rồi sụp xuống. Cơ thể đồ sộ của nó đổ ầm xuống đất, rung chuyển cả lòng hang. Làn sáng trắng tắt lịm.
Trong làn bụi đá mịt mù, Beowulf nằm bất động, máu đen loang lổ khắp mặt đất. Tiếng gào thét đã im bặt. King Beowulf — kẻ từng mơ trở thành Quỷ Vương — đã chết.
Ino lăn xuống đất, thở dốc, đôi tay run run dính đầy máu. Temari chống quạt, mồ hôi ròng ròng, ngực phập phồng dữ dội. Cả hai nhìn nhau, vừa sợ hãi vừa bàng hoàng vì chính mình đã hạ gục một con quái vật khủng khiếp.
Xung quanh, cả đội đứng lặng người. Ngay cả Dante cũng phải bật huýt sáo:
“Woah… các quý cô vừa rồi đúng là chơi lớn. Chú còn chưa kịp ‘showtime’ tiếp theo.”
Naruto thở phào:
“Xong rồi… cuối cùng cũng xong.”
Ngay sau đó, cả nhóm nhanh chóng xúm lại quanh Ino và Temari. Ai cũng biết rõ — nếu không có hai cô, giờ này tất cả đã bị chôn vùi dưới quả cầu ánh sáng tự hủy của quái vật.
Maito Gai là người bật ra đầu tiên, răng sáng loáng, giơ ngón tay cái lên cao, giọng vang dội:
“Yosh!!! Sức mạnh của thanh xuân đã rực cháy trong các em! Các em đã làm được điều mà không ai ngờ tới!!!”
Ino và Temari đỏ mặt, mệt rã rời nhưng không giấu nổi sự tự hào khi nghe lời khen ngợi.
Naruto bước tới, ôm chặt cả hai vào vòng tay, giọng ấm áp nhưng đầy chân thành:
“Hai người đã làm rất tốt. Nhờ các em mà tất cả mới còn đứng ở đây.”
Hinata tiến lên, nụ cười dịu dàng nở trên môi, ánh mắt long lanh vì xúc động:
“Ino-chan, Temari-san… thật tuyệt vời. Mình tự hào về hai người.”
Nero gật đầu, khuôn mặt bình thản nhưng ánh mắt sáng lên sự tôn trọng:
“Làm tốt lắm. Nếu không có các cô, chúng ta đã có thương vong lớn.”
Kankurō cùng nhóm shinobi Làng Cát cũng thở phào nhẹ nhõm. Kankuro vỗ mạnh vào vai Temari, giọng run run vì vừa thoát chết:
“Chị… đúng là Kazekage-dono sẽ tự hào lắm khi nghe chuyện này.”
Trong không khí đầy xúc động ấy, Kakashi tiến lại gần, một tay đút túi, nửa khuôn mặt che sau chiếc mặt nạ, giọng trầm ấm nhưng mang nét tự hào hiếm thấy:
“Các em làm rất tốt. Một đòn dứt khoát, chính xác và dũng cảm… đáng để bất kỳ shinobi nào cũng phải nể phục.”
Shikamaru thì đứng khoanh tay phía sau, thở dài một hơi như vừa vứt bỏ gánh nặng:
“Phiền phức thật… nếu không có hai cô, chắc cả đám này toi mạng rồi. Làm tốt lắm.”
Dù giọng nói có vẻ uể oải, nhưng ánh mắt Shikamaru lấp lánh sự thừa nhận.
Ino vừa thở hổn hển vừa mỉm cười, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt sáng rực. Temari chống quạt, vẫn còn run tay, nhưng môi đã nhếch lên thành nụ cười tự hào.
Không còn lời nào cần nói thêm — sự công nhận của đồng đội và cái ôm chặt của Naruto đã đủ để khắc ghi khoảnh khắc này.
Bỗng nhiên, từ xác khổng lồ của Beowulf, hai luồng sáng trắng bạc vọt thẳng lên trời, xoáy vòng trong không gian như hai dải lụa rực rỡ.
“Cái gì thế?” – Kakashi cau mày, Sharingan lóe sáng cảnh giác.
Tất cả còn chưa kịp phản ứng, hai luồng sáng ấy bỗng nhào xuống, nhập thẳng vào cơ thể Ino và Temari.
“Á—!!” – cả hai đồng loạt khẽ kêu, thân thể run rẩy, toàn thân bùng lên ánh sáng mãnh liệt.
Dante trợn mắt một thoáng, rồi bật cười ha hả, giọng đầy khoái trá:
“Ồ! Thì ra là vậy… chúc mừng nhé, các quý cô! Hai người vừa được tặng thêm đồ chơi mới rồi!”
Ánh mắt mọi người đều tràn đầy tò mò, đồng loạt nhìn về phía Ino và Temari. Trong vài giây, ánh sáng quanh họ dần tan đi.
Khi ánh sáng lụi tắt, cả đội đều không khỏi sững sờ.
Ino giờ đây đôi tay và bàn chân được bao phủ bởi một bộ bao tay và giày kim loại lấp lánh ánh bạc. Bề mặt khắc hoa văn phức tạp, tỏa ra sát khí sắc bén. Dante nhận ra ngay: đó chính là Beowulf gauntlets & greaves, vũ khí trứ danh từng thuộc về Vergil.
Temari thì toàn thân tỏa sáng, sau lưng mọc ra một đôi cánh trắng tinh khiết, toát lên vẻ thanh thoát và siêu nhiên. Đôi cánh khẽ rung, từng luồng gió xoáy lan tỏa, uy nghiêm mà cao quý.
“Đẹp quá…” – Hinata thốt lên, đôi mắt ngỡ ngàng.
Shikamaru dụi mắt, giọng lắp bắp:
“Chuyện… chuyện này đúng là phiền phức thật… nhưng cũng quá kinh khủng rồi.”
Kankurō và nhóm shinobi Làng Cát trố mắt, nhất là khi thấy Temari với đôi cánh trắng uy nghi, ánh mắt họ vừa kinh ngạc vừa khó tin.
Naruto bước tới, đặt tay lên vai hai cô gái, nở nụ cười tự hào:
“Các em… vừa lập thêm một kỳ tích nữa rồi.”
Dante khoanh tay, cười khùng khục, giọng nửa trêu nửa giải thích:
“Hahaha… hai đứa trúng số độc đắc rồi. Thứ mà hai người hấp thụ chính là tàn hồn của Beowulf. Trong thế giới quỷ, khi một quái thú cấp vương bị hạ gục, đôi khi nó để lại sức mạnh như một dạng di sản… ban cho kẻ đã đánh bại nó.”
Anh gõ gõ Devil Sword Dante xuống đất, nháy mắt đầy ẩn ý:
“Nói thẳng ra là: hai cô vừa được ‘buff’ thành hàng khủng. Cái bộ giáp bạc trên người Ino chính là Beowulf Gauntlets & Greaves – chuyên tăng sức mạnh cận chiến. Còn đôi cánh của Temari? Hah, đó là thứ Beowulf chưa bao giờ dùng được thành thạo… nhưng với cô thì khác, nó sẽ biến phong thuật của cô thành thứ vũ khí không tưởng.”
Shikamaru chép miệng:
“Phiền phức thật… hai cô giờ chắc chẳng ai dám động vào nữa rồi.”
Ino đưa bàn tay bọc giáp lên trước mắt, mở nắm đấm, cảm nhận sức mạnh tràn ngập trong cơ bắp. Một tiếng bùmmm vang lên khi cô vung thử một cú đấm vào không khí — sóng xung kích tạo thành vòng tròn, ép bụi đá bay tứ tung.
“Trời ơi… cái này… mạnh quá…” – Ino thở dốc, nhưng ánh mắt bừng sáng.
Temari thì giương quạt, đôi cánh trắng sau lưng khẽ đập. Ngay tức khắc, một cơn gió xoáy bùng lên, cát đá cuộn thành lốc, gió rít như dao cắt.
“Phong thuật của mình… trở nên nhanh và mạnh hơn hẳn.” – Temari nhoẻn cười, đôi mắt ánh lên niềm tin mới.
Hinata vỗ tay, mỉm cười rạng rỡ:
“Ino-chan, Temari-san… hai người tuyệt quá!”
—---------------------------------
Kankurō cùng các ninja Làng Cát lặng lẽ thu dọn tàn cục, gom di vật và tấm băng trán của những người đã ngã xuống. Không khí trầm lặng, nặng nề.
Trong khi ấy, Temari vẫn chưa thôi quan sát vết máu đen còn sót lại từ lũ quái, rồi lên tiếng, giọng mang vẻ tò mò xen lẫn nghi hoặc:
“Naruto-kun… rốt cuộc bọn quỷ ghê tởm đó là gì? Tại sao chúng lại xuất hiện ở Nhẫn giới?”
Dante đang lau Devil Sword Dante, nghe vậy thì nhún vai, giọng nửa cợt nửa nghiêm:
“Chúng đến từ một dị không gian. Bọn tôi gọi nó là Quỷ giới. Còn việc tại sao lũ pháo hôi đó mò được tới đây… thì thú thật, ngay cả tôi cũng chưa biết.”
Kankurō cau mày, khẽ liếc Naruto:
“Thế mục đích của các cậu khi mò đến Long Mạch này là gì?”
Naruto lúc này đã thu lại hình thái Lục Đạo, trở về dáng vẻ bình thường. Cậu mỉm cười, ánh mắt lấp lánh nhưng cũng trĩu nặng:
“Đơn giản thôi… mục đích của tớ chính là sức mạnh của Long Mạch.”
Lời nói ấy khiến tất cả — từ shinobi Làng Cát đến cả Temari, Ino, Kankurō — đồng loạt sững người, kinh ngạc. Chỉ có Itachi, Shisui, Kakashi và Hinata giữ im lặng, ánh mắt không chút ngạc nhiên, vì họ đã biết trước.
Naruto hít một hơi, rồi nói tiếp, giọng nghiêm túc, không vòng vo:
“Hiện tại… tớ chính là Jinchūriki của Thập Vĩ. Con Vĩ Thú kinh khủng nhất, sinh ra từ sự hợp nhất của cả chín Vĩ Thú.”
“C… cái gì cơ?!” – Temari gần như thốt lên. Kankurō và các ninja Làng Cát thì há hốc miệng, kinh hãi đến mức không thốt thành lời. Ino cũng đứng chết lặng, gương mặt trắng bệch.
Naruto gật đầu, đôi mắt trở nên kiên nghị:
“Nhẫn giới đang phải đối mặt với một nguy cơ khủng khiếp trong tương lai gần. Một trong những bước chuẩn bị để chống lại nó… chính là việc tớ phải dùng Thập Vĩ, để cho nó hấp thụ sạch Long Mạch. Chỉ như vậy, chúng ta mới có cơ hội đứng vững.”
Trong hang động, không khí nặng nề đến mức có thể cắt ra bằng dao.
Naruto khẽ thở dài, rồi trấn an:
“Chi tiết tớ sẽ giải thích rõ hơn… tại Hội nghị Tứ Kage sẽ diễn ra vài tháng tới. Giờ thì, chỉ cần tin vào tớ.”
Sau khi nghe Naruto nói rõ mục đích, Temari và Kankurō trầm mặc một lúc. Cuối cùng, cả hai gật đầu.
“Chúng em đã hiểu.” – Temari nói, giọng chắc nịch. – “Chỉ cần đảm bảo sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra, bọn em sẽ về báo cáo lại cho Kazekage.”
Kankurō cũng siết chặt nắm tay, ánh mắt nghiêm túc:
“Phải để Gaara biết. Làng Cát sẽ sẵn sàng nếu nguy cơ đó thực sự đến.”
Cả nhóm ninja Làng Cát sửa soạn rời đi. Nhưng trước khi quay lưng, Temari bất ngờ dừng lại, tiến thẳng đến trước mặt Naruto.
Không ai kịp phản ứng, cô nắm lấy cổ áo cậu, nhón chân… hôn nhẹ lên môi.
“Coi như lời chào tạm biệt, Naruto.” – Temari nở nụ cười, ánh mắt tinh nghịch xen lẫn dịu dàng, rồi quay người sải bước đi.
Naruto đứng chết trân, hai má đỏ lựng như tôm luộc.
“Ơ… ơ… cái… cái gì vừa xảy ra thế này?!”
Hinata và Ino đồng loạt há hốc mồm.
Ino nghiến răng, bàn tay siết chặt:
“Lại… lại còn phát cơm chó cho cả lũ ngay trước mặt nữa chứ! Đúng là cái đồ…”
Hinata thì mặt đỏ như gấc, vừa lắp bắp vừa cúi gằm mặt, tim đập loạn xạ.
Kakashi thì đứng phía sau, con mắt lộ ra chớp nhẹ, giọng thì thầm như tự nói với chính mình:
“Nếu Rin mà… cũng hôn mình thế này thì sao nhỉ…”
Gai thì phá lên cười, nắm đấm giơ cao, giọng rền vang:
“Yoshhh!!! Thanh xuân thật là đẹp đẽ biết bao! Một nụ hôn của tuổi trẻ có thể làm rung chuyển cả thế giới!!!”
Cả hang động chấn động theo đúng nghĩa đen vì tiếng hét của Gai.
Trong khi đó, Dante và Nero thì đứng đực ra, mắt trợn tròn, miệng há hốc.
Dante cười khùng khục, vỗ vai Naruto:
“Haha, nhóc vàng, trông cậu đỏ mặt như tôm luộc ấy. Nhưng mà, này… cậu có bao nhiêu cô gái xung quanh rồi? Tính cạnh tranh còn cao hơn ở thế giới bọn tôi nữa.”
Shikamaru khoanh tay, quay mặt đi, giọng than thở nhưng trong lòng hơi… ghen tị:
“Phiền phức thật… nhưng mà, lần đầu tiên trong đời mình thấy… chắc cũng nên kiếm một cô bạn gái thì hơn.”
Cậu khẽ liếc Naruto rồi lắc đầu, nhưng khoé môi lại hơi nhếch cười — cảm giác có một tia kỳ lạ trong lòng bỗng vọt lên.
Ở phía kia, Nero xoa cằm, ánh mắt chợt xa xăm. Trong đầu cậu lóe lên hình ảnh của Kyrie đang mỉm cười hiền hậu.
“Chết tiệt… bao lâu rồi mình chưa hôn Kyrie nhỉ?”
Một thoáng đỏ mặt vụt qua gương mặt lạnh lùng của Nero. Cậu khẽ thở dài, lẩm bẩm:
“Khi nào quay lại thế… việc đầu tiên phải làm là tìm cô ấy.”
Dante nhìn thấy biểu cảm của Nero, liền phá ra cười:
“Haha! Nhóc, đừng bảo là cháu đang so đo với anh chàng Hokage đỏ mặt kia nhé? Thôi thì tranh thủ học hỏi đi, tình trường cũng cần luyện tập chứ không chỉ mỗi đấu kiếm đâu.”
Nero liếc xéo ông chú, gắt gỏng:
“Im đi. Chú thì biết cái gì.”
Cả nhóm bật cười, tiếng cười xen lẫn sự nhẹ nhõm sau một cuộc chiến khốc liệt.
“Được rồi… quay lại công việc chính.”
Naruto bắt đầu phân công:
Dante, Kakashi, Maito Gai thì cảnh giới xung quanh, ngăn bất kỳ mối nguy nào còn sót lại.
Ino và Hinata ở cạnh để hỗ trợ nếu cần.
Itachi, Shisui, Shikamaru, Nero thì làm lực lượng tiếp ứng, sẵn sàng lao vào nếu có biến.
Cả nhóm gật đầu, nhanh chóng tản ra chiếm lĩnh các vị trí.
Naruto bước đến chính giữa, nơi lõi Long Mạch tỏa ra ánh sáng xanh lam huyền ảo. Cậu giơ tay ra, đầu ngón tay run lên một chút khi chạm vào luồng chakra tự nhiên khủng khiếp ấy.
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, một dòng năng lượng ào ạt như thác lũ lao qua cánh tay, xuyên thẳng vào thân thể cậu. Toàn bộ hang động rùng mình, đất đá rung chuyển.
Trong tâm trí, tiếng Thập Vĩ vang lên, ầm vang như sấm dậy. Nó gào rống trong khoái lạc, điên cuồng hấp thụ, nuốt trọn từng dòng chakra tuôn chảy.
Cơ thể Naruto sáng rực, những đường ấn Lục Đạo phát sáng dọc theo tay, ngực và trán. Mái tóc vàng tung bay, áo choàng chakra lay động dữ dội. Làn sóng chakra khổng lồ chảy từ Long Mạch qua tay cậu, tuôn vào sâu bên trong cơ thể, hòa thẳng vào Thập Vĩ.
Ánh sáng xanh lam từ Long Mạch và ánh vàng từ Naruto hòa quyện, khiến cả hang động sáng rực như ban ngày.
Mồ hôi rịn trên trán Naruto, nhưng ánh mắt cậu không hề lung lay.
“Cứ hấp thụ đi… Thập Vĩ. Đây là bước đầu tiên… để bảo vệ Nhẫn giới.”
Ngay khi Thập Vĩ bắt đầu điên cuồng hấp thu chakra từ Long Mạch, một luồng sức mạnh khổng lồ trào ra từ cơ thể Naruto.
ẦMMM!
Chakra đen xen lẫn vàng nổ tung thành từng vòng xung kích, quét sạch bụi đá trong hang, ép cả không gian rung chuyển.
Kakashi lập tức nheo mắt, Sharingan rít lên vì căng thẳng.
“Áp lực này… không thể tin được… như thể đứng trước một con quái thú khổng lồ…”
Maito Gai siết chặt nắm đấm, trán rịn mồ hôi.
“Chà chà… đúng là sức mạnh vượt ngoài tưởng tượng… nhưng thanh xuân này sẽ không run sợ!” – dù nói vậy, đôi chân anh cũng khẽ chùn xuống vì trọng lực chakra ép nặng.
Shikamaru thì lùi hẳn lại vài bước, gương mặt nhăn nhó:
“Phiền phức thật… chỉ đứng gần thôi đã cảm giác như bị nghiền nát rồi. Đây mà còn tăng thêm chút nữa… chắc cả bọn mình sẽ bị chakra đè chết mất.”
Ino run rẩy, nhưng vẫn cố bám lấy Naruto qua liên kết tâm linh, giọng run lên:
“Naruto… anh… anh có kiểm soát được không?”
Hinata thì căng mắt với Byakugan, nhưng rồi cũng phải thở gấp, lòng bàn tay run run:
“Chakra… to lớn đến mức cơ thể mình suýt vỡ tung khi quan sát… Naruto-kun…”
Ngay cả Itachi và Shisui, hai người sở hữu Mangekyō Sharingan, cũng đồng loạt giãn đồng tử, máu rịn ra từ khóe mắt.
Nero và Dante thì nhìn nhau, ánh mắt nửa cảnh giác, nửa phấn khích.
Nero vuốt cằm:
“Thứ này… mạnh gấp trăm lần quỷ vương ở thế giới chúng ta…”
Dante cười khùng khục, nhưng bàn tay siết chặt chuôi kiếm:
“Haha… không sai. Nhóc tóc vàng này mà mất kiểm soát… cả bọn mình sẽ tan thành tro bụi trong nháy mắt.”
Lúc này, Naruto đang run rẩy, toàn thân bao phủ trong lớp chakra hỗn loạn, những đường ấn Lục Đạo tỏa sáng chói mắt. Đằng sau lưng, Cửu Cầu Đạo Ngọc xoay vòng điên cuồng, biến dạng như muốn nổ tung.
Trong tâm trí, giọng cười điên loạn của Thập Vĩ vang vọng, át cả suy nghĩ của Naruto:
“HAHAHA! Chakra này! Đây mới là sức mạnh xứng đáng cho ta! Ta sẽ nuốt sạch tất cả, ta sẽ trở thành chân thần!!!”
Naruto nghiến răng, hét lớn:
“Câm miệng! Ngươi là sức mạnh của ta, không phải kẻ kiểm soát ta!”
Một cuộc chiến ý chí bùng nổ trong tâm trí cậu, trong khi bên ngoài, toàn đội phải gồng mình chống đỡ áp lực chakra khủng khiếp đang bùng phát dữ dội, khiến lòng hang rung lắc như sắp sụp đổ.
Áp lực chakra từ cơ thể bùng nổ dữ dội đến mức Naruto gần như ngạt thở. Trong nháy mắt, tầm nhìn của cậu tối sầm lại — và khi mở mắt ra lần nữa, Naruto đã đứng giữa một không gian tâm trí vô tận, bầu trời đen ngòm, mặt đất rực đỏ như dung nham.
Trước mặt cậu, Thập Vĩ hiện nguyên hình: một con quái vật khổng lồ, mười đuôi quẫy mạnh, đôi mắt tròn trắng dã mở to, miệng nhe ra hàng ngàn răng nanh. Nó gào vang, âm thanh như sấm dội:
“Ngươi không thể khống chế ta, Namikaze Naruto! Ta là hiện thân của hủy diệt, ngươi chỉ là vật chứa!”
Naruto nghiến răng, nắm chặt nắm đấm.
“Không… ta là Hokage! Ta không bao giờ để ngươi làm hại bạn bè ta!”
Đúng lúc Thập Vĩ lao đến, một luồng chakra vàng rực vụt sáng. Kurama xuất hiện, cao lớn và uy nghi, chặn ngay trước mặt Naruto. Đôi mắt cáo đỏ rực nhìn thẳng vào quái thú mười đuôi, giọng trầm đầy uy lực:
“Im đi, con thú khốn kiếp. Ngươi không phải thần, ngươi chỉ là một con vật nhỏ phải chịu kiểm soát.”
Kurama quay sang Naruto, giọng nghiêm nghị nhưng ấm áp:
“Nghe này, nhóc. Thập Vĩ mạnh hơn ta rất nhiều, nhưng nó chỉ là một con thú điên loạn. Ngươi đã khống chế được ta ngày trước, thì bây giờ cũng có thể ghìm chặt nó. Chỉ cần ý chí của ngươi không lung lay.”
Naruto siết chặt tay, hít một hơi sâu.
“Kurama… chúng ta cùng nhau.”
Kurama nhe răng cười dữ dội, rồi cả thân thể khổng lồ phát sáng, chakra chảy tràn sang Naruto. Cả hai hợp lực, sóng chakra vàng bùng ra, quấn lấy Thập Vĩ.
“RAAAA!!!” – Naruto hét lớn, đôi mắt lóe sáng Rinnegan xen lẫn đồng tử màu xanh lam quen thuộc. Những xích chakra vàng khổng lồ bắn ra, quấn chặt thân thể Thập Vĩ.
Trong không gian tâm trí đỏ rực, Thập Vĩ vẫn giãy giụa điên cuồng, mười chiếc đuôi quật loạn, mắt trắng dã rực sáng. Nhưng những sợi xích chakra vàng của Kurama cùng với Naruto đã ghìm chặt nó xuống mặt đất như một con thú bị khuất phục.
Naruto nhắm mắt, đôi mắt Rinnegan từ từ mở ra, hoa văn đồng tâm xoay vòng.
“Kurama… chúng ta phải làm sạch nó. Nếu không, nó sẽ mãi mãi là một con quái thú điên loạn.”
Kurama gầm vang, đôi mắt đỏ dữ tợn lại ánh lên sự đồng ý.
“Được. Ta sẽ giữ chặt nó, còn ngươi thì dùng sức mạnh của Rinnegan để thu lại phần ý niệm tàn ác đang cắn xé bên trong nó.”
Ngay lập tức, Naruto chắp tay lại, chakra vàng bùng lên hòa cùng ánh tím của Rinnegan. Từ cơ thể cậu, vô số sợi dây chakra đen trồi ra, quấn quanh Thập Vĩ. Những sợi dây ấy bắt đầu kéo ra từng mảng ý niệm tối tăm: những hình bóng mờ ảo, quái dị, những tiếng gào thét căm hận, những ý niệm diệt vong đã ăn sâu trong linh hồn Thập Vĩ qua hàng nghìn năm.
“AAAAAA!!!” – Thập Vĩ gào thét, thân thể rung lắc dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu muốn nổ tung.
Kurama gầm lên, siết chặt thêm xích vàng:
“Ngươi càng vùng vẫy thì càng để lộ ra bản chất yếu đuối của mình, quái vật!”
Naruto dồn lực, đôi mắt Rinnegan lóe sáng:
“Chibaku Tensei: Seijō (Địa Bộc Thiên Tinh: Thiên Chấn Sinh Tịnh)!”
Một quả cầu hấp lực hình thành, hút toàn bộ ý niệm tàn ác của Thập Vĩ vào trong. Từng mảng bóng đen bị xé khỏi cơ thể nó, gào thét vang dội trước khi bị hút vào, nén chặt lại thành một khối cầu đen nhỏ, treo lơ lửng trên bầu trời tâm trí.
Khi mảng cuối cùng bị kéo ra, tiếng gầm của Thập Vĩ dần dịu lại. Đôi mắt trắng dã co rút, trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn hơi thở nặng nề.
Naruto thở dốc, nhưng ánh mắt sáng lên niềm tin:
“Được rồi… mày không còn là con quái thú điên loạn nữa. Từ giờ trở đi, mày là một phần của ta.”
Kurama đứng bên, khoanh tay cười gằn:
“Hừ, rốt cuộc cũng xong. Nhóc, ngươi đã làm điều mà ngay cả lũ Sage năm xưa cũng chẳng từng thử.”
Thập Vĩ nằm yên, ánh mắt đỏ nhạt đi, không còn gào rống như trước — như thể cuối cùng nó đã bị ghìm chặt trong ý chí của Naruto.
Trong không gian tâm trí đen đỏ, quả cầu ác niệm xoay tròn dữ dội trên bầu trời, phát ra những tiếng gào rú ma quái. Nó chính là kết tinh của sự căm hận và điên loạn mà Thập Vĩ tích tụ qua ngàn năm.
Naruto ngẩng đầu, Rinnegan trên mắt trái lóe sáng, tay kết ấn.
“Rinnegan: Jigokudō (Địa Ngục Đạo).”
Mặt đất tâm trí nứt toác, từ dưới sâu trồi lên một cái miệng khổng lồ đỏ rực — Địa Ngục Vương. Hàm răng khép mở, đôi mắt trừng trừng dữ tợn, vươn cao về phía quả cầu đen.
Quả cầu ác niệm gào thét, vùng vẫy tuyệt vọng, nhưng sức hút từ Địa Ngục Vương khủng khiếp không gì cưỡng lại. Nó bị kéo thẳng xuống, thân thể vặn vẹo, những tiếng la hét cuối cùng vang vọng, rồi ẦM! — bị nuốt trọn, tan biến vào hư vô.
Trong khoảnh khắc đó, bầu trời trong không gian tâm trí sáng hơn, sự ngột ngạt biến mất.
Thập Vĩ, giờ đã mất đi toàn bộ ý niệm tàn ác, quỳ rạp xuống, đôi mắt đỏ dịu lại, cúi đầu về phía Naruto.
Naruto thở dốc, nhưng ánh mắt kiên định.
“Không còn ác niệm nào trói buộc ngươi nữa. Từ giờ trở đi, ngươi sẽ là sức mạnh của ta — và ngươi sẽ phục tùng ta hoàn toàn.”
Thập Vĩ gầm lên một tiếng trầm thấp, không còn điên cuồng, mà như một lời thừa nhận. Đôi mắt khép lại, thân thể khổng lồ tan thành chakra, hòa tan vào Naruto.
Kurama khoanh tay, cười khùng khục:
“Hừm… cuối cùng ngươi cũng làm được điều mà không ai từng nghĩ tới. Giờ thì, Thập Vĩ chỉ còn là con thú trung thành dưới trướng ngươi.”
Naruto khẽ gật đầu, trong lòng tràn ngập sự nhẹ nhõm.
Trở lại thực tại, cơ thể Naruto sáng rực ánh vàng, chakra khổng lồ của Thập Vĩ đã hoàn toàn ổn định. Long Mạch vẫn chảy, nhưng không còn gào thét dữ dội như trước.
Những người đứng xung quanh cảm nhận rõ áp lực đã tan biến. Không còn cảm giác bị nghiền nát, thay vào đó là một nguồn sức mạnh hiền hòa, tĩnh lặng.
“Phù… cuối cùng cũng yên rồi.” – Kakashi đưa tay kéo lại băng che mắt, giọng đầy mệt mỏi.
“Thanh xuân vẫn còn tiếp diễn!” – Gai đấm mạnh vào lòng bàn tay, nhưng mồ hôi vẫn chảy ròng ròng sau lưng.
Naruto chậm rãi mở mắt, ánh vàng trong đồng tử lóe lên. Cậu hít sâu một hơi, rồi đặt tay trở lại Long Mạch. Ngay lập tức, chakra lại bùng lên, nhưng lần này không còn hỗn loạn mà chảy thành dòng thác vô tận, liên tục rót thẳng vào Thập Vĩ trong cơ thể.
ẦMMMM…
Chakra xanh lam từ Long Mạch trào lên, xuyên qua cánh tay Naruto, cuộn vào ngực cậu. Trong cơ thể, Thập Vĩ gầm vang sung sướng, nuốt trọn từng tia chakra, như một dã thú được no nê lần đầu tiên sau ngàn năm.
Quá trình ấy không phải một khoảnh khắc ngắn ngủi. Nó kéo dài suốt bảy ngày liền.
Trong bảy ngày đó, Naruto ngồi bất động giữa lõi Long Mạch, áo choàng chakra vàng luôn tỏa sáng, tóc tung bay, đôi mắt nhắm nghiền. Chakra từ Long Mạch chảy qua cơ thể cậu không ngừng nghỉ, phát sáng như ngọn hải đăng trong hang tối.
Cả đội chia phiên canh gác, chiến đấu với lũ quái vật nhỏ còn sót lại từ Quỷ giới thỉnh thoảng trồi lên từ những khe nứt.
Dante nhiều lần gãi đầu chán chường, ngáp ngắn ngáp dài:
“Không biết bao giờ mới xong… dài thế này thì phải tính tiền công tăng ca chứ nhỉ.”
Nero thì ngồi cạnh Dante, nhớ về Kyrie không có ở đây, đôi lúc mắt dán vào Naruto để đề phòng, thi thoảng cau mày:
“Ông em tóc vàng này nuốt kiểu gì mà lâu thế.”
Shikamaru thì suốt ngày lẩm bẩm:
“Đúng là phiền phức… ngồi đây bảy ngày, chả khác nào bị phạt.”
Ino, Hinata thay phiên nhau tiếp sức, giúp Naruto lau mồ hôi lấm tấm nhưng không một lời than vãn.
Ngày thứ bảy, ánh sáng từ Long Mạch yếu dần, chakra cuồn cuộn chảy vào Naruto cũng ngừng lại.
Cả hang động rung lên lần cuối, rồi yên ắng. Naruto mở mắt, ánh vàng rực sáng lóe lên. Thập Vĩ trong cơ thể hắn đã được nuôi dưỡng no đủ, chakra ổn định, sức mạnh của nó giờ trở thành một phần của Hokage.