Mọi người còn chưa kịp tiêu hóa hết thì Gaara – với đôi mắt xanh biếc bình thản nhưng sâu thẳm – chậm rãi lên tiếng:
“Trong ký ức mà cậu truyền cho tất cả chúng tớ… tớ đã thấy một đoạn.”
Cả hội trường lặng im, mọi ánh mắt dồn về phía Kazekage. Gaara ngừng lại một chút, giọng vẫn điềm đạm nhưng nặng trĩu:
“Đoạn đó nói về một thế giới khác. Một thế giới được gọi là… Quỷ Giới. Naruto, tớ cần được giải thích rõ hơn. Quỷ Giới đó là gì, và nó có liên quan thế nào đến những gì đang đe dọa Nhẫn giới?”
Lời nói khiến hàng loạt Kage và hộ vệ giật mình. Onoki nhíu mày, Mei Terumi khẽ nheo mắt, còn Mifune thì đưa tay chạm vào chuôi kiếm, như phản xạ bản năng khi nghe đến “thế giới khác”.
Naruto im lặng một thoáng. Cậu hít sâu, rồi nhìn khắp hội trường:
“Đúng vậy. Ngoài Ōtsutsuki, còn tồn tại một chiều không gian khác… nơi đó cũng có một hành tinh có con người sống. Và trên hành tinh đó tồn tại một giới gọi là Quỷ Giới.”
Tiếng xì xào lập tức bùng nổ, Naruto tiếp tục, giọng mang theo vẻ nghiêm trọng:
“Quỷ Giới là nơi cư ngụ của những sinh vật hắc ám với sức mạnh vượt xa hầu hết shinobi bình thường. Chúng tồn tại theo bản năng hủy diệt, và nếu bằng cách nào đó cánh cổng nối giữa Quỷ Giới và Nhẫn giới mở ra, hàng vạn, hàng triệu quỷ binh sẽ tràn vào, biến nơi này thành địa ngục thực sự.”
Khán giả chết lặng. Một vài hộ vệ Làng Sương Mù thì thầm: “Một mối đe dọa khác ngoài Ōtsutsuki sao…?”
Naruto gật đầu:
“Ở Rōran tại Phong Quốc, chính chúng ta đã đối mặt với một trong những Quỷ Vương – Beowulf. Để hạ gục hắn, cả đội đã phải hy sinh không ít. Nếu nhiều cánh cổng được mở ra, không một làng nào, không một quốc gia nào có thể đơn độc sống sót.”
Gaara vẫn điềm tĩnh, nhưng bàn tay khẽ siết lại, giọng trầm xuống:
“Tôi có thể cơ bản xác nhận trước đây không lâu, làng Cát có shinobi hy sinh trong sự kiện như vậy. Có thể nói, Nhẫn giới đang đối mặt… không chỉ một, mà là hai thế lực diệt vong từ ngoài thế giới này.”
Cả hội nghị rúng động, bầu không khí lại thêm một lần ngột ngạt. Những lời của Gaara khiến các Kage và đoàn tùy tùng đều chìm trong lo lắng. Nhưng Naruto vẫn chưa dừng lại.
Cậu siết chặt bàn tay, giọng vang vọng rõ ràng:
“Còn một điều nữa… điều này có thể còn đáng sợ hơn tất cả những gì ta vừa nói. Đến giờ, nó vẫn chỉ là một suy đoán của ta… nhưng ta không thể không nói ra.”
Ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về phía Naruto, căng thẳng đến mức gần như không ai thở.
Naruto ngẩng cao đầu, giọng trầm xuống:
“Ta nghi ngờ rằng… Quỷ Giới và tộc Ōtsutsuki có liên quan mật thiết đến nhau.”
Âm thanh trong phòng lập tức nổ tung.
“Cái gì?!” – Mei Terumi bật dậy, hai mắt mở lớn.
Onoki đập mạnh gậy xuống sàn, giọng run lên: “Ngươi… ngươi nói thật sao?!”
Các hộ vệ xì xào ầm ĩ, vài người thậm chí toát mồ hôi lạnh, mặt cắt không còn giọt máu.
Naruto giơ tay ra hiệu giữ im lặng, rồi tiếp tục:
“Ta chưa có bằng chứng tuyệt đối, nên ta nhấn mạnh: đây chỉ là suy đoán. Nhưng trong lúc nghiên cứu và qua những gì ta trải nghiệm… có những manh mối trùng khớp. Tin tình báo của bà Kaguya cùng với Sensei của ta đã có nhắc đến một kẻ tên Mundus của Quỷ tộc, và Otsutsuki Shibai - Thần tạo ra tộc Otsutsuki. Bọn hắn đều có một lịch sử trùng khớp đến đáng ngờ. Chính vì thế ta mới mạnh dạn đưa ra dự đoán này.”
Cả đại điện lại chìm vào im lặng. Không ai dám thốt lên nửa lời, vì điều này vượt quá mọi tưởng tượng.
Naruto hạ giọng, ánh mắt kiên nghị:
“Một lần nữa, đây chỉ là suy đoán. Nhưng nếu nó đúng… thì kẻ thù chúng ta phải đối mặt không chỉ đến từ một chiều không gian. Chúng có thể là những nhánh khác nhau của cùng một cội nguồn.”
Không khí trong đại điện dồn nén đến mức gần như vỡ tung. Lúc này, một giọng trầm hùng, lạnh lẽo vang lên, át đi toàn bộ tiếng xì xào.
“Bản tọa… mặc dù khinh thường tất cả các ngươi…”
Cả hội trường lập tức im phăng phắc. Uchiha Madara từ từ đứng dậy, áo choàng lay động trong luồng khí thế ngút trời. Đôi mắt Rinnegan xoáy sâu, ánh nhìn như xuyên thấu tất cả.
“Nhưng Nhẫn giới… vẫn là quê hương của bản tọa. Ta sẽ không đứng yên nhìn nó bị hút cạn, biến thành hoang mạc chết chóc dưới tay Ōtsutsuki hay lũ quỷ.”
Madara liếc qua từng Kage, khóe môi nhếch lên, giọng khinh khỉnh nhưng mang sức nặng như sấm dội:
“Vậy nên, muốn hay không… chúng ta chỉ có một con đường. Liên thủ. Cả Nhẫn giới này phải trở thành một khối, nếu không thì tất cả đều sẽ diệt vong.”
Câu nói ấy khiến ngay cả Onoki cũng phải cúi gằm mặt, không dám cãi. Gaara thì im lặng gật nhẹ, ánh mắt sâu thẳm. Mei cắn môi, còn Mifune khẽ nhíu mày.
Mifune tiến lên một bước, giọng nghiêm nghị nhưng rành rọt, cắt ngang dòng suy nghĩ của tất cả:
“Nếu Hokage-dono đã mang vấn đề này ra trước toàn Nhẫn giới, thì hiển nhiên ngài cũng đã có các bước chuẩn bị đối phó. Vậy thì…”
Mifune nhìn thẳng vào Naruto, ánh mắt như lưỡi đao sáng loáng.
“Xin hãy nói rõ. Kế hoạch của ngài là gì?”
Naruto hít sâu một hơi, đôi mắt xanh lam nhìn quanh đại điện. Giọng nói của cậu vang vọng, dội thẳng vào trái tim từng người:
“Kế hoạch của ta… chính là thành lập Liên minh Shinobi và Samurai.”
Cả hội trường sững sờ, hàng loạt ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn hồi hộp.
Naruto tiếp tục, giọng càng lúc càng chắc nịch:
“Liên minh lần thứ nhất ra đời để chống lại chiến tranh, để kết thúc sự thù hằn giữa các làng. Nhưng lần này… không chỉ là ngăn ngừa chiến tranh nữa. Liên minh Shinobi mới sẽ tồn tại vì một mục tiêu duy nhất: bảo vệ Nhẫn giới khỏi Ōtsutsuki và Quỷ Giới.”
Tiếng xì xào lại vang lên. Gaara gật gù, Mei nhíu mày suy nghĩ, Onoki chống gậy run lên nhưng ánh mắt lóe sáng.
Naruto chỉ tay về phía chính mình, rồi sang Vergil và Madara:
“Những kẻ mạnh nhất, bao gồm ta, các Hokage đời trước, Uchiha Madara, và những shinobi với samurai tinh anh nhất của các làng, sẽ là mũi nhọn, trực tiếp đối đầu với Ōtsutsuki và Quỷ Vương.”
Cậu đảo mắt nhìn quanh, rồi giọng trầm xuống, cứng rắn như thép:
“Còn lại, toàn bộ shinobi của các làng và lực lượng samurai Thiết Quốc sẽ hợp thành đại quân, để giao chiến với quân đoàn quỷ binh trong trường hợp chúng tràn vào Nhẫn giới với số lượng lớn. Mỗi người sẽ có vị trí của mình. Chúng ta không được phép để bất cứ thế lực nào lọt qua, dù chỉ một.”
Cả hội trường lặng đi. Những Kage lặng lẽ nhìn nhau, rồi ánh mắt quay về Naruto.
Mei khẽ thì thầm: “Một liên minh… không còn biên giới.”
Gaara khẽ gật: “Đây là lựa chọn duy nhất.”
Ngay cả Onoki, sau phút do dự, cũng thở dài, chống gậy gật đầu.
Madara lúc này khoanh tay, khóe môi nhếch lên, giọng trầm hùng:
“Hừm… cuối cùng thì cũng nói được câu ra hồn. Bản tọa sẽ tham gia. Nhưng hãy nhớ, đây không phải để bảo vệ các ngươi… mà là để bảo vệ mảnh đất này — quê hương của bản tọa.”
Naruto nhìn quanh đại điện, ánh mắt nghiêm nghị, giọng cậu vang vọng, từng chữ nặng như đá tảng:
“Có một bước nữa… cực kỳ quan trọng để chúng ta đủ sức đối đầu với Ōtsutsuki và Quỷ Giới.”
Cậu dừng lại, thở mạnh một hơi, rồi nói tiếp:
“Chúng ta cần thu thập lại chakra của các Vĩ Thú, sau đó dồn vào một người. Người đó… chính là Uchiha Madara. Khi đó, hắn có thể một lần nữa thức tỉnh Thập Vĩ.”
Cả đại điện nổ tung như bom.
“Ngươi điên rồi sao, Naruto?!” – Mei Terumi đứng bật dậy, hai tay đập mạnh xuống bàn.
“Trao toàn bộ sức mạnh Vĩ Thú cho Madara ư? Chúng ta còn chưa quên hắn từng làm gì với Nhẫn giới đâu!” – Kurotsuchi hét lên, gương mặt tái nhợt.
Onoki gõ mạnh gậy, giọng run lên: “Ta phản đối! Không thể để một kẻ như Madara nắm giữ sức mạnh ấy!”
Không khí hỗn loạn, tiếng bàn tán xôn xao vang vọng khắp hội trường. Ngay cả Gaara cũng cau mày sâu, chưa kịp lên tiếng.
Naruto giơ tay, khí thế tràn ra, lập tức ép cả gian điện im lặng. Đôi mắt của cậu lóe sáng, giọng bình thản nhưng kiên quyết:
“Ta hiểu. Đương nhiên các người sẽ phản đối. Ta cũng biết, trước mắt mà nói… cách làm này không hề công bằng.”
Cậu dừng lại, rồi nắm chặt nắm đấm, giọng vang dội hơn:
“Nhưng hãy nghe hết. Đây chỉ là kế hoạch tạm thời để vượt qua kiếp nạn đang ập đến. Ta hứa với các vị Kage: sau khi Nhẫn giới vượt qua được cơn sóng thần này, ta sẽ giúp từng làng… có được Thập Vĩ của riêng mình.”
Câu nói khiến cả hội trường sững sờ.
Kankurō trố mắt, thì thầm: “Mỗi làng… có một Thập Vĩ? Nghe còn kinh khủng hơn cả chiến tranh vĩ thú trước đây…”
Temari cau mày, vẫn nửa tin nửa ngờ.
Mei cắn môi, ánh mắt đầy toan tính. Gaara nhắm mắt lại, thở dài, gương mặt bình thản hơn.
Mifune tiến lên một bước, giọng như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ:
“Hokage-dono… nếu lời ngài nói là thật, thì kế hoạch này không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn, mà là tái lập trật tự của toàn Nhẫn giới.”
Naruto gật đầu, ánh mắt kiên định:
“Đúng vậy. Và ta sẵn sàng gánh vác trách nhiệm này. Nhưng trước hết… tất cả chúng ta phải sống sót.”
Trong đại điện, không ai lên tiếng phản đối nữa. Nhưng bầu không khí nặng trĩu, căng như sợi dây sắp đứt. Tất cả đều hiểu: Naruto vừa gieo một hạt giống mới — có thể là cứu rỗi, cũng có thể là khởi đầu cho một thời đại hỗn loạn chưa từng có.
Không khí trong đại điện bùng nổ. Mifune giơ cao thanh kiếm, giọng vang vọng:
“Vậy thì từ hôm nay, không còn phân biệt làng nào, quốc gia nào. Chỉ còn một danh xưng duy nhất — Liên minh Shinobi và Samurai!”
Tiếng hô vang dậy khắp gian điện, dội ra ngoài trời tuyết, lan khắp Thiết Quốc. Một lần nữa, Nhẫn giới đã có một liên minh. Nhưng lần này, kẻ thù không phải là con người… mà là những thực thể đến từ tận cùng vũ trụ và địa ngục.