Không gian trong đại điện chìm vào tĩnh lặng sau khi Naruto rút Sharingan lại. Hàng loạt gương mặt thất thần, ánh mắt hoảng loạn, mồ hôi túa ra như vừa từ ác mộng tỉnh dậy.
Mei Terumi ngồi thẳng dậy, bàn tay khẽ run. Gaara thì cau mày sâu, đôi mắt xanh biếc ánh lên sự nặng nề. Các hộ vệ phía sau thì xì xào, gương mặt biến sắc.
Sự im lặng ấy bị phá vỡ bởi một tiếng gõ gậy khô khốc. Onoki chống gậy đứng bật dậy, đôi mắt hẹp lóe tia nghi ngờ.
“Ta không tin. Hokage Đệ Lục, những gì ngươi cho chúng ta thấy vừa rồi… hoàn toàn có thể là ảo thuật. Một loại huyễn thuật cấp cao, được ngươi dựng nên để thao túng ý chí của tất cả ở đây!”
Câu nói như sấm nổ trong phòng. Một số hộ vệ ồn ào hẳn lên, vài người gật gù, vài người bàng hoàng nhìn Naruto.
Mei hơi cau mày nhưng không phản đối. Gaara im lặng, chỉ nhìn Naruto. Mifune cũng giữ sự điềm tĩnh, không nói, nhưng đôi mắt sắc bén quan sát Naruto rất kỹ.
Naruto không phản bác, chỉ đứng lặng, ánh mắt bình thản như thể đã chuẩn bị cho tình huống này.
Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lẽo vang lên, cắt ngang bầu không khí.
“Thằng nhóc Onoki kia.”
Cả đại điện chấn động. Mọi ánh mắt dồn về phía Uchiha Madara, người nãy giờ vẫn ngồi khoanh tay, im lặng như một bóng ma. Giờ đây, đôi mắt Rinnegan xoáy sâu, khí thế khủng bố ép xuống cả căn phòng.
“Bản tọa cũng có thể coi là một nhân chứng.” – Madara nói chậm rãi, từng chữ như đinh đóng cột. – “Ngươi dám nói… rằng bản tọa đang nói dối sao?”
Onoki giật bắn người, toàn thân cứng đờ. Mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng trên thái dương.
Ông ta có thể ngang ngược trước mặt hậu bối, thậm chí cả Hokage đương nhiệm, nhưng… trước mặt Uchiha Madara – kẻ từng khiến cả Nhẫn giới run rẩy, kẻ mà ngay cả Hashirama cũng xem là đối thủ duy nhất – thì dù Onoki đã hơn tám mươi tuổi, cũng chẳng khác gì một đứa trẻ.
Trong đầu ông vang vọng ký ức ngày xưa, khi mới chỉ là một thiếu niên đứng run rẩy trước uy áp của Madara. Và giờ đây, cảm giác ấy quay lại, mạnh mẽ hơn gấp bội.
Khuôn mặt Onoki tái nhợt, miệng mấp máy nhưng không dám bật thêm lời nào. Cuối cùng, ông chỉ cúi gằm mặt, nuốt xuống những gì còn định nói.
Không khí trong phòng lại nặng nề thêm bội phần.
Lúc này, Mifune bước ra một bước, giọng trầm ổn, vang vọng khắp gian điện:
“Đủ rồi. Đây là hội nghị để bàn chuyện Nhẫn giới, không phải nơi để phân bua bằng nghi ngờ. Chúng ta đã được cảnh báo. Dù tin hay không, sự thật rồi sẽ phơi bày. Giờ thì, hãy nghe hết những gì Hokage muốn nói.”
Âm thanh chắc nịch của Mifune vang lên, cắt đứt mọi lời xì xào. Cả đại điện chìm vào im lặng, ánh mắt quay trở lại với Naruto.
Naruto hít sâu một hơi, đứng thẳng giữa trung tâm đại điện. Giọng cậu vang vọng, rõ ràng từng chữ một, không hề né tránh:
“Các vị Kage, Mifune-sama, và toàn bộ shinobi có mặt ở đây… kẻ thù mà ta muốn cảnh báo không phải là một làng, không phải một quốc gia, mà là một chủng tộc đến từ ngoài vũ trụ. Chúng tự xưng là Ōtsutsuki.”
Âm thanh trong phòng im bặt, mọi ánh mắt dồn cả vào cậu.
Naruto tiếp tục, giọng trầm xuống:
“Mục tiêu của chúng đơn giản nhưng kinh khủng. Chúng gieo xuống hành tinh những Thần Thụ. Thần Thụ sẽ hút cạn sinh lực, chakra, và linh hồn của mọi sinh vật trên hành tinh đó. Khi nó trưởng thành, nó kết thành Quả Thần Thụ — thứ mà chúng ăn để tăng sức mạnh của mình, rồi tiếp tục du hành, tìm kiếm hành tinh mới… và lặp lại chu trình hủy diệt.”
Một tiếng xì xào bùng nổ khắp đại điện. Nhiều hộ vệ tái mặt, Mei Terumi cau mày, Gaara nheo mắt im lặng, Onoki chấn động đến mức gõ gậy xuống đất đánh cộc một cái.
Naruto hít thêm một hơi, rồi nhìn thẳng vào các Kage, đôi mắt tràn đầy sự nghiêm nghị:
“Đó chưa phải tất cả… ta còn một bí mật khác. Lục Đạo Tiên Nhân, người sáng lập nền móng cho Nhẫn giới… mẫu thân của ngài chính là một Ōtsutsuki.”
Không khí như nổ tung.
“Cái gì?!” – nhiều người đồng loạt kêu lên.
Naruto vẫn bình tĩnh, kể lại:
“Hơn một ngàn năm trước, bà ta đã hạ phàm, gieo xuống Thần Thụ tại Nhẫn giới. Quả Thần Thụ hình thành từ sinh mạng của vô số người vô tội. Bà đã ăn quả ấy… và trở thành thủy tổ của Chakra. Người đó… chính là Ōtsutsuki Kaguya.”
Hàng loạt tiếng xôn xao vang dậy.
“Ngươi nói Chakra mà chúng ta sử dụng… bắt nguồn từ một kẻ thù?” – Ao của Làng Sương Mù thốt lên.
“Không thể nào…” – Kankurō thì thầm, mặt trắng bệch.
Naruto gật đầu, ánh mắt kiên định:
“Đúng vậy. Lục Đạo Tiên Nhân và em trai của ngài, khi biết được sự thật kinh khủng này, đã dốc hết sức, chiến đấu và cuối cùng phong ấn chính mẹ mình. Nhưng tộc Ōtsutsuki vẫn còn đó. Chúng sẽ không dừng lại cho đến khi thế giới này bị hút cạn.”
Trong đại điện, không ai còn ngồi yên. Onoki run run nắm chặt gậy, Mei cắn môi, Gaara siết bàn tay, Madara thì khẽ nhếch mép, ánh mắt Rinnegan xoáy dữ dội.
Mifune giơ tay, giọng đanh thép:
“Trật tự!”
Cả hội trường dần lắng lại, nhưng sự chấn động thì không thể che giấu. Những gì Naruto vừa công bố đã xé toang nhận thức của toàn Nhẫn giới — một bí mật kinh hoàng được chôn giấu suốt ngàn năm.
Mei Terumi đứng bật dậy, hai bàn tay đặt mạnh lên bàn gỗ. Giọng nàng run run, ánh mắt đầy căng thẳng:
“Hokage-sama… ngài nói… có chắc chắn đây là sự thật không? Chakra… nguồn gốc của nó… và Ōtsutsuki… có thật sự tồn tại?”
Naruto không né tránh. Cậu gật đầu, giọng vang vọng, dứt khoát:
“Ta, cùng với Đệ Nhất, Đệ Nhị, Madara, và nhiều người khác, đã trực tiếp gặp mặt Lục Đạo Tiên Nhân. Ngài ấy đã kể lại toàn bộ sự thật. Ngoài ra…” – ánh mắt Naruto sắc lại, bàn tay siết chặt – “nhóm ta đã từng trực tiếp chạm trán một tộc nhân Ōtsutsuki. Để giết được hắn, chúng ta phải dốc hết toàn lực, suýt mất mạng. Và đó… chỉ là một cá nhân.”
Không khí trong hội trường như đóng băng. Những ánh mắt hoài nghi giờ dần chuyển sang tin tưởng, vì không ai có lý do để Naruto bịa đặt chuyện động trời này, nhất là khi có nhiều nhân chứng sống như Hashirama và Madara đang ngồi ngay đây.
Naruto liếc nhìn từng người, rồi tiếp tục, lần này giọng trầm xuống, mang theo sức nặng ngàn cân:
“Nhưng… đó mới chỉ là khởi đầu.”
Cậu ngẩng cao đầu, ánh mắt Rinnegan lóe sáng, nhìn thẳng vào từng Kage:
“Trong tương lai không xa, sẽ có ba tộc nhân Ōtsutsuki cùng lúc đặt chân đến Nhẫn giới. Và sau đó… có thể sẽ còn nhiều hơn nữa. Bọn chúng sẽ gieo Thần Thụ, hút sạch sinh mạng, và hủy diệt tất cả. Nếu Nhẫn giới không chuẩn bị, không đoàn kết… chúng ta sẽ bị nuốt chửng.”
Tiếng ồn ào nổ tung khắp đại điện.
“Ba người?!” – Onoki tái mặt, chống gậy đứng không vững.
“Chỉ một tên mà các ngươi đã suýt bỏ mạng, vậy ba tên thì sao?!” – Ao của Làng Sương Mù hoảng hốt thốt lên.
Temari và Kankurō đưa mắt nhìn Gaara, gương mặt cả hai đều tái nhợt.
Gaara ngồi yên, nhưng bàn tay siết chặt, ánh mắt sâu thẳm:
“Nếu là thật… thì đây sẽ là trận chiến quyết định vận mệnh cả thế giới.”
Ngay cả những samurai Thiết Quốc đứng gác cũng không giấu nổi vẻ mặt kinh hoàng.
Naruto dằn mạnh tay xuống bàn, tiếng động vang vọng át đi mọi xì xào:
“Nhẫn giới… không còn nhiều thời gian. Chúng ta phải đoàn kết. Không còn Konoha, Làng Cát, Làng Đá, hay Làng Sương Mù nữa. Chỉ có một thế giới shinobi cùng tồn tại, hoặc cùng bị hủy diệt.”