Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 271: Đám cưới Đệ Lục



Một năm thấm thoắt trôi qua kể từ ngày liên quân Nhẫn giới thành lập. Konoha không còn là ngôi làng nhỏ bé, mà trở thành trung tâm thật sự của thời đại mới. Và hôm nay – sự kiện long trọng nhất từ trước tới nay đang diễn ra: Đám cưới của Hokage Đệ Lục – Namikaze Naruto.

Mặt trời Konoha hôm nay sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Từng dải cờ hoa tung bay trên những con phố đông đúc. Người dân kéo nhau về trung tâm làng, ai nấy đều háo hức bởi đây không chỉ là một đám cưới – mà là sự kiện lớn nhất của Nhẫn giới.

Trên lễ đài dựng tại quảng trường lớn, bốn thiếu nữ trong y phục cưới truyền thống đang chuẩn bị bước ra: Hyuga Hinata với bộ kimono trắng thêu hoa tử đằng, ánh mắt dịu dàng; Yamanaka Ino rạng rỡ trong bộ kimono xanh ngọc, tóc vàng xõa nhẹ; Temari uy nghi trong bộ lễ phục phong quốc, tay vẫn cầm chiếc quạt sắt như một phần bản sắc; và Yukikaze – nữ vương Tuyết Quốc – trong y phục trắng tinh khiết phủ lông hồ ly, toát lên vẻ thanh nhã băng giá.

Người chủ trì hôn lễ không ai khác ngoài Đệ Ngũ Hokage Senju Tsunade nhưng nàng không đứng một mình. Trên lễ đài, hai bóng người được cả Konoha kính trọng cũng xuất hiện: Namikaze Minato – Đệ Tứ Hokage, và vợ anh, Uzumaki Kushina.

Minato trong bộ lễ phục trang trọng, dáng đứng vẫn uy nghiêm như ngày nào, ánh mắt dịu dàng hướng về cậu con trai mà anh từng không có cơ hội nuôi dưỡng. Kushina thì khoác lên mình bộ kimono đỏ rực rỡ, mái tóc dài tung bay trong gió, nụ cười hiền từ nhưng xen lẫn đôi chút nghẹn ngào.

Khoảnh khắc họ xuất hiện, cả quảng trường Konoha vang lên tiếng reo hò. Người dân làng Lá chưa từng nghĩ sẽ có ngày họ được chứng kiến cả năm Hokage, cùng đứng chung trong một ngày trọng đại như thế này.

Minato khẽ gật đầu với con trai, ánh mắt tự hào lấp lánh. Kushina thì không giấu nổi sự xúc động, hai bàn tay chắp trước ngực, thì thầm:

“Cuối cùng, con trai của mẹ… đã trưởng thành rồi.”

Bên cạnh họ, Tsunade mỉm cười hiền hòa, giọng trầm nhưng vang vọng:

“Hôm nay, với sự chứng giám của Hokage tiền nhiệm, của ta, và của cả Konoha… hôn lễ này chính thức được cử hành.”

Ở phía sau Tsunade là trượng phu của nàng - Jiraiya - trong bộ y phục trang trọng hiếm thấy, cùng hai cậu con trai sinh đôi Senju Nawaki và Senju Credo.

Tên gọi của hai cậu bé cũng mang trong mình ý nghĩa đặc biệt. Nawaki chính là tên người em trai đã mất của Tsunade nhiều năm trước, một vết thương lòng mà nàng chưa bao giờ nguôi ngoai. Khi sinh con, nàng quyết định đặt lại cái tên này như một sự tưởng nhớ, như thể em trai đã một lần nữa trở về. Còn Credo – đó là tên của người anh trai quá cố của Kyrie. Trong thời kỳ mang thai, Kyrie đã chăm sóc Tsunade vô cùng tận tình, tình cảm giữa hai người phụ nữ trở nên gắn bó khăng khít. Vì thế, Tsunade muốn tri ân Kyrie bằng cách đặt tên một trong hai con mình là Credo, và Kyrie đã mỉm cười đồng ý. Hai cái tên, hai ký ức, hai mảnh linh hồn từ những người đã mất… nay cùng hòa làm một phần trong thế hệ mới của Senju.

Phía dưới khán đài, Sarutobi Asuma khoác tay vợ mình Kurenai, trên tay cô là bé Sarutobi Mirai đang say ngủ, gương mặt an nhiên. Asuma bật cười, phả ra khói thuốc quen thuộc, thầm nghĩ bản thân đã may mắn được chứng kiến thời khắc này.

Đại diện các làng đều có mặt. Từ Làng Cát, Kazekage Gaara cùng Kankuro dẫn đoàn, đôi mắt Gaara ánh lên niềm tự hào khi thấy người chị mình – Temari – bước lên lễ đài. Làng Đá cử Tsuchikage Onoki cùng cháu gái Kurotsuchi tới dự, ông già khó tính vẫn khẽ lầm bầm nhưng không giấu nổi nụ cười. Riêng Làng Mây – giờ đây đã trở thành làng phụ thuộc – phái đoàn do Samui đứng khiêm nhường phía sau, không còn sự kiêu hãnh ngang tàng như trước.

Phía hàng ghế khách mời đặc biệt, Vergil khoanh tay ngồi im lặng, ánh mắt lạnh nhạt nhưng sâu bên trong vẫn ánh lên sự hài lòng khi nhìn Naruto. Dante thì ngồi vắt chân, miệng nhai bánh bao mà Nico vừa dúi cho, vừa huýt sáo trêu chọc. Trish và Lady cũng khoác lễ phục, nhưng vẫn cười khúc khích trước bộ dạng “bất cần” quen thuộc của Dante ngay trong đại lễ.

Ở dãy ghế khách mời, Nero và Kyrie cũng góp mặt trong bộ lễ phục lộng lẫy. Kyrie mặc váy trắng đơn giản nhưng tinh khôi, khí chất nhẹ nhàng khiến nhiều người không thể rời mắt. Nero thì diện bộ vest đen trang trọng, nhưng gương mặt nhăn nhó, như thể muốn xé toạc cái áo chật chội này ra ngay lập tức.

Kyrie khẽ nắm tay cậu, ánh mắt mơ màng nhìn lên lễ đài, nơi Naruto và bốn cô dâu sánh bước trong tiếng vỗ tay không dứt.
“Nero… nếu một ngày nào đó chúng ta cũng có thể tổ chức một lễ cưới như thế này… thì tuyệt biết mấy.”

Nero thoáng cau mày, định buông một câu cằn nhằn, nhưng khi thấy nụ cười mong ước của Kyrie, cậu chỉ khẽ thở ra, rồi mỉm cười gật đầu.
“Ừ… một ngày nào đó.”

Kyrie đỏ mặt, siết chặt tay cậu hơn, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc.

Một góc khác của quảng trường, Sasuke và Sakura đứng lặng lẽ bên nhau. Naruto đã “đặc cách” thả họ ra khỏi sự giam giữ, bởi đơn giản là lúc này Sasuke cùng Sakura không gây thêm được sóng gió gì trong khi có rất nhiều tồn tại khủng bố mạnh mẽ hơn cả hai người này đang ở trong Konoha.

Sakura mặc bộ kimono giản dị màu hồng nhạt, tay nắm chặt tay Sasuke. Sasuke lặng lẽ ngẩng nhìn Naruto, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên muôn vàn cảm xúc phức tạp. Trước ánh sáng rực rỡ của lễ đài, hắn khẽ nhắm mắt, trong lòng thở dài cay đắng:

“Ta đã thua rồi… Naruto. Thua triệt để.”

Không những thua trong chiến đấu, mà là thua trong cuộc đời này. Người đồng đội từng đi bên cạnh hắn, sau này từ bạn bè mà trở mặt thành thù, giờ đây đã trở thành Hokage, có được sự tin yêu của toàn Nhẫn giới, và giờ đây cưới bốn cô vợ tài năng và xinh đẹp.

Sakura nghiêng đầu dựa nhẹ vào vai Sasuke, không nói gì, chỉ lặng lẽ cùng hắn nhìn về phía lễ đài. Trong khoảnh khắc ấy, họ vừa giống như những kẻ ngoài cuộc, vừa giống như những chứng nhân bất đắc dĩ của một kỷ nguyên mới.

Trong đám đông quan khách, hai gương mặt lại chẳng mấy rạng rỡ: Inoichi và Hiashi.

Inoichi nhìn con gái xinh đẹp của mình trong bộ lễ phục, tay đã nắm chặt lấy Naruto, khóe mắt giật giật, tim như có ai đang dùng dao khứa. Hiashi cũng chẳng khá khẩm gì hơn, nhìn Hinata với ánh mắt phức tạp, miệng lẩm bẩm:

“Đóa hoa của gia tộc Hyūga… cuối cùng cũng bị thằng nhóc kia…”

Hai ông bố vợ quay sang nhìn nhau, chẳng cần nói thêm lời nào, liền ôm nhau bật khóc. Dòng nước mắt nóng hổi lăn dài. Nhưng trớ trêu thay, người ngoài nhìn vào lại tưởng cả hai vì hạnh phúc quá mức mà xúc động, nên càng cười rộ lên chúc mừng. Cảnh tượng này làm nhiều người cười đến đau bụng.

Ở phía gia đình nhà gái, Hanabi tíu tít vẫy tay gọi chị, đôi mắt long lanh tràn đầy sự vui mừng. Neji khoanh tay, nụ cười hiếm hoi nở trên môi, gật đầu chúc phúc cho Naruto và Hinata.

Trong hàng ghế bạn bè, Chōji thì hoàn toàn không quan tâm tới nghi lễ, ánh mắt đã dán chặt vào bàn tiệc dài thượt đầy những món ăn thơm phức. Nước miếng cậu nhỏ giọt, tay thì dắt theo một cô gái xinh đẹp đang cười vui vẻ. Cô gái ân cần nói:

“Sau này em sẽ nấu cho anh thật nhiều món ngon như thế này.”

Nghe xong, Chōji như được mở tiệc trong lòng, cười đến nỗi hai mắt híp lại thành một đường chỉ.

Shikamaru đứng gần đó, ánh mắt hờ hững nhưng khi nhìn Naruto sánh bước cùng Hinata và Ino, trong lòng lại vang lên một tiếng thở dài:

“Phiền phức thật… nhưng có lẽ… mình cũng nên tìm một người vợ thôi.”

Vừa dứt suy nghĩ, một giọng nói vang lên bên cạnh. Shiho, cô gái nhân viên của Viện nghiên cứu Konoha, tay ôm chồng sách, khẽ đỏ mặt nhưng dồn hết can đảm bước lại gần:

“Shikamaru-san… nếu có thể… hôm nào anh rảnh, chúng ta cùng đi dạo được chứ?”

Shikamaru tròn mắt, bất ngờ đến mức há miệng không nói nên lời. Nhưng rồi, một luồng động lực kỳ lạ khiến cậu khẽ gãi đầu, nở nụ cười hiền hiếm hoi:

“Ừm… cũng được thôi.”

Cả hai đứng đó trò chuyện, nụ cười xuất hiện trên gương mặt Shikamaru – một điều hiếm thấy đến mức Chōji phải quay lại nhìn, suýt sặc cả miếng thịt đang ăn dở.