Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 272: Đám cưới Đệ Lục (tiếp theo)



Giữa đám đông náo nhiệt, Sai cùng Yakumo Kurama cũng xuất hiện trong bộ trang phục dự tiệc lộng lẫy. Thời gian trôi qua đã khiến họ thay đổi nhiều. Sai – kẻ từng bị gọi mãi là “gã mặt đơ” – nay cũng đã học được cách “thay đổi cơ mặt” một chút. Nhưng chỉ là một chút thôi, tổng thể vẫn giữ nguyên gương mặt cứng ngắc khó đoán.

Yakumo thì ngược lại, như biến thành một con người hoàn toàn khác. Cô gái hướng nội, ít nói năm nào nay đã trở thành một thiếu nữ vui tươi, hoạt bát, nụ cười rạng rỡ chẳng kém gì ánh đèn hoa trong lễ cưới. Cô líu lo trò chuyện cùng bạn bè, đôi mắt long lanh khi nhìn những dải hoa cưới trang trí khắp nơi.

“Đẹp quá… em cũng muốn một đám cưới như thế này. Thật nhiều, thật nhiều hoa.” – Yakumo khẽ thốt, giọng đầy ước mơ.

Sai quay sang nhìn cô, gương mặt chẳng biểu lộ gì ngoài nụ cười “thương hiệu” – đơ như khúc gỗ:
“Chắc chắn.”

Yakumo lập tức nổi cáu, nhéo mạnh vào hông anh một cái khiến Sai khẽ giật mình.
“Anh tập mãi mà vẫn không cười được cái điệu cười thân thiện à?!”

Sai vẫn giữ nguyên biểu cảm, chỉ hơi nghiêng đầu:
“Anh nghĩ… nụ cười này đủ rồi.”

Yakumo cắn môi, tức đến đỏ mặt, nhưng rồi cũng không nhịn được mà bật cười khanh khách. Hình ảnh một cô gái tươi tắn đứng cạnh một gã “mặt đơ” khét tiếng, lại trở thành một trong những khoảnh khắc thú vị nhất trong tiệc cưới hôm ấy, khiến bạn bè xung quanh đều cười lắc đầu.

Ở một góc sân tiệc, Kiba Inuzuka đang khổ sở vật lộn với Akamaru – con chó chiến hữu thân thiết giờ đã to lớn như một con gấu. Akamaru gầm gừ, mắt đỏ ngầu, mũi hít hít liên tục.

Nguyên nhân thì cũng chẳng xa lạ: Uchiha Izumi đến dự tiệc cùng Itachi, và trên vai cô còn mang theo “cục bông” đặc biệt – Nhẫn Miêu. Con mèo đó chẳng biết trời cao đất dày, vừa thấy Akamaru đã lập tức làm mặt xấu, cong đuôi, bĩu môi kiểu… “Đồ chó ngốc, lại đây cắn tao xem nào.”

Akamaru gầm lên một tiếng, suýt nữa lao ra nếu không bị Kiba níu chặt dây cương. Kiba mặt nhăn như khỉ, la lớn:
“Akamaru! Bình tĩnh! Đây là tiệc cưới, không phải đấu trường chó mèo!!!”

Dân làng xung quanh cười rũ rượi, người thì quay mặt đi che miệng, người thì vỗ đùi.

Trong khi đó, Shino lại đang… chẳng để tâm. Cậu ngồi im lặng, nâng ly nước hoa quả, ánh mắt xa xăm như đang mơ mộng về một đàn bọ mới mà mình muốn thuần hóa.

Và đúng cái khoảnh khắc “mơ mộng” ấy, Akamaru nổi điên giãy một cái cực mạnh, kéo theo Kiba mất thăng bằng, quăng thẳng cả chủ lẫn mình vào người Shino.

RẦMMM!!!

Ly nước hoa quả đổ ụp, văng tung tóe khắp bàn. Shino dính đầy nước, gương mặt vẫn không đổi sắc, chỉ lẩm bẩm lạnh lùng:
“Phiền phức.”

Trong khi đó, Akamaru vẫn tru gào, Kiba thì chật vật bò dậy, đầu bù tóc rối.

Còn trên vai Izumi, con Nhẫn Miêu vẫn ngồi yên, liếm móng vuốt, tỏ vẻ “ta vô tội, tất cả là do thằng chó kia tự quậy thôi.” Izumi đỏ mặt cúi đầu xin lỗi, nhưng Itachi chỉ nhàn nhạt nắm tay cô, dẫn đi dạo vòng quanh, hoàn toàn không để tâm.

Một bên khác, Shisui với Shizune ngồi thoải mái bên bàn, chỉ lặng lẽ nâng cốc uống nước. Shisui mỉm cười:
“Đúng là bạn bè của Naruto. Không bao giờ thiếu kịch hay.”

Shizune bật cười, gật đầu đồng tình.

Giữa lúc tiệc cưới đang rộn ràng, một tiếng ồn ào nổi bật hơn hẳn khiến nhiều người ngoái nhìn.

Ở giữa quảng trường, Hatake Kakashi – vẫn với bộ lễ phục chỉnh tề và chiếc mặt nạ quen thuộc – đang bị kẹp chặt giữa hai “bóng hồng” kiêu hãnh: Mizukage Mei Terumi và Nohara Rin.

Mei khoanh tay, gương mặt nghiêm nghị nhưng đôi mắt long lanh, giọng cao vút đầy chất vấn:
“Kakashi, anh tính chọn ai? Tôi hay là Rin?”

Rin thì đỏ mặt, tay siết vào váy, giọng lí nhí:
“Kakashi-kun… thật sự anh… đào hoa như vậy sao?”

Kakashi lập tức giãy nảy, hai mắt trợn trắng dã:
“Oan uổng! Hoàn toàn oan uổng! Ta chỉ thích đọc sách thôi!!!”

Tiếng cười bật ra từ khắp bàn tiệc.

Mei vẫn không chịu buông tha, hắng giọng một tiếng, mái tóc nâu đỏ khẽ tung bay:
“Ta vốn không thích… chia sẻ người đàn ông của mình. Nhưng vì anh, Kakashi… ta sẽ miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng chỉ một lần này thôi.”

Cả hội trường ồ lên, mắt trố ra nhìn.

Mei liếc sang Rin, đôi mắt sắc bén nhưng giọng mềm đi:
“Và người duy nhất ta chấp nhận là cô. Bởi cô là mối tình đầu của anh ấy.”

Rin giật mình, mặt đỏ như quả cà chua, nhưng… không hề từ chối.

Khoảnh khắc ấy, Kakashi đứng chết lặng, nước mắt bất giác dâng lên ướt viền mắt – không ai biết là vì cảm động hay vì quá hoảng loạn.

Phía xa xa, tiếng hô vang cắt ngang bầu không khí:

“YOSHHH!!!”

Mọi ánh mắt quay lại: Maito Gai và Rock Lee đã rủ nhau thi thể thuật ngay trong sân tiệc, nhưng lần này cố gắng… không đụng chạm đến quan khách. Kết quả là hai thầy trò xoay người, lộn vòng, đá gió, chạy quanh như hai cơn lốc xanh.

Khán giả dở khóc dở cười, chỉ biết ôm đầu trốn chạy, tránh không bị hai ông thần dở hơi này va phải.

Ở một góc khuất khác, cả hội trường xém chút nữa lại chấn động vì một cảnh tượng hiếm thấy: Orochimaru và Karin… thật sự bước ra khỏi phòng thí nghiệm!

Orochimaru vẫn khoác áo dài đen, ánh mắt rắn rết đảo quanh bàn tiệc, nhìn những món ăn bày biện chỉ để… phân tích thành phần chứ không phải để ăn. Karin thì khác, cô vừa ngồi vừa thở dài:
“Ôi trời, lần nào cũng vậy, ra tiệc cưới mà thầy cứ nhìn thức ăn như mẫu thí nghiệm thì có khác gì không ăn đâu…”

Orochimaru nhếch mép, giọng kéo dài rợn người:
“Hừm… nếu Ayame biết cho thêm một nhúm hóa chất đặc biệt vào mì ramen, có lẽ sẽ tạo ra hương vị mới… thú vị lắm nhỉ?”

Karin giật mình suýt sặc nước, vội xua tay:
“Xin ngài đừng biến tiệc cưới thành thí nghiệm tập thể!!”

Ở khu vực trung tâm, lại có một “chiến trường” khác vừa nổ ra. Uchiha Madara khoanh tay, nửa say nửa tỉnh, chỉ vào bình rượu, cười khẩy:
“Trên đời này không ai có tửu lượng hơn bản tọa.”

Tobirama lập tức đập bàn, mắt long sòng sọc:
“Ngươi nói gì?! Ta uống rượu từ khi ngươi còn đang tập đi! Đừng tưởng cái mặt già nua của ngươi uống hơn ta được!”

Cả hội trường im bặt, quay sang hóng.

Hashirama ngồi giữa hai người, ôm trán thở dài ngao ngán:
“Ôi trời…”

Và thế là, một “trận tửu chiến” nổ ra, khiến dàn shinobi ngồi gần đó vỗ tay cỗ vũ như đang xem võ đài.

Trong khi đó, Konohamaru cùng nhóm bạn ngày xưa – Moegi và Udon – thì ngồi một góc, cười đùa, nâng cốc chúc mừng “anh Naruto”. Konohamaru hăng hái đứng bật dậy, giơ tay hét to:
“Anh Naruto! Em hứa sẽ tiếp bước, một ngày nào đó cũng sẽ trở thành Hokage như anh!”

Câu nói khiến cả hội trường đồng loạt cười vang.

Ở khu vực phục vụ, Teuchi và con gái Ayame tất bật chạy bàn, mang ra những bát ramen nóng hổi. Mùi hương lan tỏa, ai cũng xuýt xoa.

Teuchi nheo mắt cười lớn với mọi người:
“Đến đây đến đây! Ramen nóng hổi thơm ngon, được công nhận bởi chính Hokage-sama đây!”

Ayame tươi rói, vừa bê khay vừa nhìn Naruto trên lễ đài, trong lòng trào dâng niềm vui:
“Thời gian trôi qua nhanh thật… mới ngày nào Naruto-kun chỉ là một cậu nhóc thấp lè tè, giờ đã cao lớn trưởng thành và trở thành Hokage.”

Quả thật, giữa hàng trăm món ăn thịnh soạn, bàn ramen vẫn đông nghịt. Ngay cả Dante cũng chen chân vào, tay cầm bát húp xì xụp, cười toe:
“Không uổng công ta đến Konoha! Cái này ngon hơn cả pizza đấy!”

Tiếng cười, tiếng hò reo, tiếng chén dĩa va chạm hòa lẫn, biến tiệc cưới Hokage thành bức tranh vừa ấm áp, vừa nhộn nhịp, mà mỗi nhân vật đều góp một nét chấm phá khó quên.

Không khí rộn ràng, tiếng cười vang vọng khắp nơi. Đám cưới Hokage Đệ Lục, từng phút giây đều trở thành một bức tranh vừa ấm áp vừa náo nhiệt, khiến tất cả khách mời nhớ mãi không quên.

Đám cưới Hokage Đệ Lục trở thành dấu mốc lịch sử: một lễ cưới không chỉ kết nối bốn người phụ nữ đặc biệt với Naruto, mà còn là biểu tượng cho sự hòa hợp giữa các làng, mở ra một kỷ nguyên mới của Nhẫn giới.

Khi tiếng trống lễ vang lên, Naruto trong bộ áo choàng trắng viền lửa vàng xuất hiện. Bước chân cậu vững chãi, gương mặt vừa tự tin vừa đỏ ửng. Bốn cô dâu tiến ra cùng lúc, tay khẽ nắm lấy tay Naruto. Cả quảng trường như vỡ òa.

Jiraiya huýt sáo trêu:
“Nhóc con nhà Minato đúng là có số hưởng. Một lúc bốn nàng, ta ngày xưa nằm mơ cũng không dám!”

Tsunade véo mạnh vào tai ông, khiến mọi người bật cười.

Giữa tiếng vỗ tay vang dội, Naruto dõng dạc tuyên bố lời thề ước với bốn người vợ. Hinata ngước nhìn chồng với ánh mắt ấm áp. Ino khẽ liếc nhìn người yêu - giờ thành trượng phu của mình, nở nụ cười kiêu hãnh. Temari mạnh mẽ nhưng không giấu nổi sự thẹn thùng. Yukikaze thì thầm nguyện ước trong lòng, đôi mắt xanh như nước khẽ long lanh.