Trên bầu trời Konoha, ánh sáng lam ngọc và đỏ tía đan xen, tạo thành những cơn bão năng lượng nuốt trọn mây trời. Cuộc chiến giữa Hinata và Momoshiki đã đạt đến cảnh giới vượt ngoài tầm hiểu của con người.
Áo choàng chakra Tenseigan bao phủ toàn thân Hinata, từng vạt sáng lam ngọc uốn lượn như sóng biển. Sau lưng cô, chín viên Cầu Đạo Ngọc xoay tròn, phát sáng rực rỡ. Mái tóc bạc óng ánh tung bay, đôi mắt lam ngọc trong suốt soi chiếu cả bầu trời.
Momoshiki đứng đối diện, ánh mắt hắn lạnh băng và kiêu ngạo. Trên trán, chiếc sừng biểu tượng Ōtsutsuki khẽ rực sáng, luồng năng lượng nguyên thủy tỏa ra khiến không gian rung chuyển. Không có ấn, không có ấn quyết – hắn không cần nhẫn thuật, chỉ cần bản năng và sức mạnh tuyệt đối.
“Ngươi… một sinh vật hạ đẳng mà dám sánh với thần tộc sao?”
Momoshiki nâng tay, luồng chakra đỏ thẫm tụ lại giữa lòng bàn tay, rồi bùng nổ thành cột sáng xuyên thủng bầu trời.
Hinata nghiêng người, chakra lam ngọc dâng lên quanh người, cô kết ấn nhẹ, giọng trong trẻo vang vọng:
“Shinkū Kōdan! (Hư Không Quang Đạn)”
Từ trong lòng bàn tay cô, hàng trăm luồng sáng lam phóng ra, đối đầu cột năng lượng đỏ. Khi hai lực chạm nhau, bầu trời nổ tung, mây bị xé toạc, luồng sáng tỏa ra chói lòa.
Momoshiki thoáng giật mình — hắn không ngờ sức mạnh “hạ đẳng” ấy lại có thể đối kháng với năng lượng nguyên thủy của Ōtsutsuki.
“Khá lắm… nhưng vẫn là phàm nhân mà thôi!”
Hắn mở rộng hai tay, chakra đỏ trong người sôi sục, rồi phát nổ thành hàng loạt luồng năng lượng hỗn loạn như mưa thiên thạch. Những khối năng lượng này không theo quy luật nào, chỉ toàn bản năng hủy diệt, bay loạn khắp nơi, mỗi khối rơi xuống là một vụ nổ khổng lồ.
Hinata bay lên cao, mắt Tenseigan lóe sáng. Từng luồng sáng lam lan ra từ lòng bàn tay, chạm đến đâu là triệt tiêu đến đó.
Cô khẽ thở ra, đôi mắt dần chuyển sắc sáng hơn, giọng nhẹ mà lạnh như thép:
“Ta từng là người yếu đuối. Nhưng giờ đây, ta không còn chiến đấu vì bản thân nữa… mà vì thế giới này.”
Momoshiki gầm lên, lao thẳng tới, tốc độ khiến không gian méo mó. Hai người chạm nhau giữa tầng không, một lam – một đỏ, mỗi cú va chạm là một tiếng sấm rền vang.
Momoshiki tung quyền, Hinata xoay người né, lòng bàn tay phủ chakra lam, chém mạnh vào ngực hắn. Âm thanh “BOOOM” vang lên, Momoshiki bị hất ngược, nhưng vẫn kịp xoay người, cánh tay hắn biến dạng thành một lưỡi năng lượng đỏ chém ngược lại.
Hinata chắn đòn, song chưởng lam ngọc va chạm với năng lượng đỏ thẫm, ánh sáng bùng lên như một mặt trời thứ hai giữa bầu trời Konoha.
Trên không trung, Hinata và Momoshiki vẫn lao vào nhau như hai vì tinh tú va chạm. Sóng xung kích từ mỗi đòn đánh khiến mây trời tan biến, ánh sáng lam ngọc và đỏ thẫm quấn chặt nhau thành cơn bão xoáy khổng lồ bao phủ toàn Konoha.
Momoshiki gầm lên, vung tay tạo thành hàng chục luồng năng lượng đỏ như cột sấm, nhưng Hinata đã biến mất khỏi tầm mắt hắn. Khi hắn vừa quay đầu lại —
“Hakke Sanjūni Shō! (Bát Quái Tam Thập Nhị Chưởng)!”
Âm thanh rít gió vang lên dồn dập. Hinata di chuyển nhanh đến mức không gian quanh cô cong lại. Từng chưởng đánh thẳng vào huyệt đạo Momoshiki, mỗi đòn là một tiếng bùm vang vọng như sấm dội.
“Hai! Ba! Bốn!...” — tốc độ tăng dần, âm thanh chồng chất liên hồi.
Momoshiki chưa kịp phản ứng, Hinata đã nâng cấp tốc độ ra đòn:
“Hakke Rokujūyon Shō! (Bát Quái Lục Thập Tứ Chưởng)!”
“Hakke Hyakunijūhachi Shō! (Bát Quái Bách Nhị Thập Bát Chưởng)!”
Một cơn mưa chưởng lam ngọc ập xuống, từng luồng chakra đâm xuyên qua lớp phòng thủ của Momoshiki. Cơ thể hắn bị đánh bay lảo đảo giữa không trung, lớp áo trắng rách tả tơi, khuôn mặt biến dạng vì phẫn nộ.
Bị ép đến bước đường cùng, Momoshiki gào lên điên loạn, chakra đỏ đậm tuôn ra ào ạt, khiến không khí xung quanh méo mó.
“Đủ rồi! Hạ đẳng nhân loại! Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sức mạnh thực sự của Ōtsutsuki!”
Hắn dồn toàn bộ chakra vào hai tay, nén lại thành một quả cầu năng lượng đỏ thẫm xoay tròn dữ dội. Bầu trời trở nên u ám, tiếng rít của năng lượng vang lên như tiếng gầm của ma quỷ.
Hinata đứng giữa không trung, mồ hôi rịn trán. Đôi mắt Tenseigan lóe sáng, cô nhận ra mức năng lượng này — nếu phát nổ, toàn bộ Konoha sẽ bị xóa sổ.
Cô có thể né, nhưng nếu làm vậy, hàng ngàn người phía dưới sẽ chết.
Cô nghiến răng, chakra lam ngọc tụ quanh người, chuẩn bị đón đòn.
Momoshiki bật cười điên dại, tiếng cười vang vọng khắp bầu trời.
“Ha ha ha ha! Tất cả sẽ hóa tro bụi cùng ngươi, nữ nhân ngu xuẩn!”
Nhưng — ngay khoảnh khắc hắn định phóng quả cầu năng lượng, không gian đột ngột biến sắc.
Toàn bộ cảnh vật xung quanh chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Ánh sáng biến mất. Âm thanh biến mất. Chakra cũng không thể cảm nhận được nữa.
Mọi thứ chỉ còn lại bóng đen đặc quánh và hơi thở dồn dập.
Momoshiki đột ngột khựng lại, hoảng loạn hét lên:
“Cái gì… đây là…?”
Hắn vung tay, nhưng không thấy gì ngoài màn đêm vô tận. Quả cầu năng lượng trong tay mất kiểm soát, dao động dữ dội, phát ra tiếng rít nguy hiểm như sắp nổ tung.
Một giọng nói mạnh mẽ đầy uy lực vang lên từ hư không:
“Genmu: Kokuangyō no Jutsu. (Ảo Thuật – Hắc Ám Hành Chi Thuật).”
“Đối thủ như ngươi, đừng mơ động vào dân làng của ta.”
Từ xa, Tobirama Senju đã tới, đôi mắt sắc lạnh, tay vẫn giữ ấn kết hợp hoàn hảo. Làn khí xám bạc quanh ông khẽ dao động, biểu hiện của tốc độ và chakra cực cao đang hoạt động đồng thời.
Hinata nhận ra âm thanh của Tobirama.
“Đệ Nhị đại nhân…”
Hắc Ám Dạ Hành của Tobirama bao phủ toàn bộ khu vực, khiến cả chakra lẫn ánh sáng đều bị nuốt trọn. Tiếng thở gấp của Momoshiki vang lên khàn đục, đầy hoảng loạn và phẫn nộ.
“Ngươi… ngươi dám làm mù ta sao, hạ đẳng nhân loại!?” – hắn gầm lên, vung tay điên loạn trong khoảng không vô định. Quả cầu năng lượng đỏ thẫm trong tay hắn dao động dữ dội, sắp vỡ tung.
Giữa bóng tối ấy, Tobirama khẽ nhíu mày. Bàn tay ông kết ấn, chakra tràn ra như gió lạnh.
“Kai! (Giải)”
Chỉ trong khoảnh khắc, ấn quyết thay đổi — vùng không gian xung quanh Hinata đột nhiên sáng bừng trở lại. Màn hắc ám bị bóc tách khỏi cô, còn Momoshiki vẫn bị giam trong đêm đen đặc quánh.
Tobirama khẽ nói, giọng sắc lạnh:
“Ta đã mở lối, mau kết thúc hắn đi.”
Đôi mắt lam ngọc của Hinata lóe sáng dữ dội. Cô gật đầu, chakra Tenseigan bùng phát, ba Cầu Đạo Ngọc sau lưng cô tách ra, xoay tròn với tốc độ khủng khiếp. Từng viên ngọc lam ngọc dần chuyển sang màu bạc ánh kim, phát ra tiếng rít như lưỡi gươm chém xuyên không gian.
Cô giơ tay, giọng trầm vang lên giữa không trung:
“Tenseigan: Gingin no Chōsei Baku! (Tenseigan – Ngân Luân Chuyển Sinh Bạo)!”
Ba viên cầu hợp nhất thành một cơn lốc xoáy bạc khổng lồ, nuốt trọn lấy Momoshiki. Bên trong, tiếng rít xé không khí vang lên như tiếng thiên thể sụp đổ. Quả cầu năng lượng đỏ trong tay Momoshiki bị hút vào tâm lốc, vỡ vụn thành vô số tia sáng đỏ rồi tan biến hoàn toàn.
“GAAAAHHHHHHH!!!”
Tiếng thét điên loạn của Momoshiki vang vọng, vang xa hàng dặm. Làn da trắng bệch của hắn rạn nứt, dòng chakra đỏ trào ra như máu sôi. Cả cơ thể hắn bị thổi tung trong cơn bão bạc, ném văng ra xa.
Khi ánh sáng bạc tan dần, Momoshiki xuất hiện trở lại — toàn thân rách nát, máu tím vương khắp người. Hắn nghiến răng, ánh mắt tràn đầy thù hận.
“Các ngươi… sẽ phải trả giá… Thần tộc Ōtsutsuki sẽ không tha thứ cho sự sỉ nhục này!”
Nói dứt lời, hắn nén lại chút chakra còn sót, toàn thân bốc sáng, rồi biến mất khỏi không trung, chỉ còn dư âm không gian vặn xoắn lại như bị xé toạc.
Khói bụi tan đi. Hinata hạ thấp người, thở gấp, mái tóc trắng bạc khẽ bay trong gió. Tobirama xuất hiện bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng nhìn về khoảng không trống rỗng.
Ông khẽ thở dài, vai hơi thả lỏng, miệng lẩm bẩm:
“Hắn chạy nhanh thật… Phi Lôi Thần của ta cũng chẳng đuổi kịp.”
Tobirama lắc đầu bất lực, ánh mắt vẫn dõi về xa xăm, rồi khẽ nói với giọng nửa bực nửa ngạc nhiên:
“Đúng là một con quái vật.”
Hinata khẽ mỉm cười, dù kiệt sức nhưng ánh mắt cô vẫn sáng rực lam ngọc.
“Ít nhất… hắn đã rút lui. Konoha vẫn an toàn.”