Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 282: Bắt Kinshiki



Kinshiki bị đánh bay xuống đất, thân thể cắm sâu vào lòng núi, đá vụn và bụi mù phủ kín. Mặt đất rung lên như có quái thú khổng lồ đang gào thét trong lòng nó.

Một khắc sau, từ dưới đống đổ nát vang lên tiếng gầm trầm đục, dữ dội đến mức không khí cũng rung lên.

“GRRRRAAAAAAHHHH!!!”

Chakra đỏ sậm bùng phát dữ dội. Sóng năng lượng quét sạch xung quanh, đất đá bị thổi tung bay tứ phía, tạo thành một hố sâu khổng lồ. Cơ thể Kinshiki dần lộ ra từ giữa quầng sáng rực rỡ, gân cốt nổi cuồn cuộn, đường vân chakra đỏ khắc sâu vào da thịt, ánh mắt bừng cháy như ngọn lửa của cơn cuồng nộ nguyên thủy.

Madara đứng lơ lửng giữa không trung, Susanoo toàn thể phía sau như ngọn núi sừng sững, cặp đồng tử Rinnegan xoay tròn, hắn nheo mắt, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh:

“Hay lắm… cuối cùng ngươi cũng chịu nghiêm túc rồi.”

Không cần thêm lời, hai luồng khí thế khổng lồ lại bùng lên, đan xen giữa bầu trời như hai cơn bão va chạm. Kinshiki đạp mạnh, thân hình biến mất trong chớp mắt – tốc độ của hắn giờ đã vượt xa lúc trước.

BÙM!

Cú đấm của Kinshiki giáng thẳng vào Susanoo, khiến lớp giáp xanh lam nứt rạn. Madara phản ứng kịp thời, Susanoo vung kiếm quét ngang, nhưng Kinshiki đã xoay người né gọn, đấm ngược lại vào ngực Susanoo khiến khung giáp chấn động.

Madara lập tức kết ấn, chakra tràn ra mãnh liệt.

“Ranton: Reiza Shunko! (Lôi Độn: Lôi Vân Loạn Kích)”.

Lôi điện xanh lam bao phủ toàn thân Susanoo, tạo thành lớp giáp sấm sét khuếch đại tốc độ và phản xạ. Madara lao lên, tay nắm chặt thanh kiếm Susanoo, chém liên hoàn.

Kinshiki đáp trả bằng hai rìu chakra, tốc độ của cả hai giờ đây gần như vượt quá giới hạn mắt thường. Mỗi lần va chạm là một tiếng nổ, một cơn địa chấn, không gian méo mó, bầu trời nứt rạn như kính vỡ.

Một cú phản công hiểm hóc, rìu của Kinshiki quét ngang, chém trúng Susanoo, sức mạnh thấu qua lớp giáp đánh bật Madara khỏi vị trí. Máu trào ra từ khóe miệng, nhưng ánh mắt hắn lại sáng lên đầy phấn khích.

“Rất tốt… đó mới là thứ bản tọa muốn thấy!”

Madara cười, giọng vừa lạnh vừa hưng phấn. Chakra trên người hắn lại dâng lên ngùn ngụt, những Cầu Đạo Ngọc phía sau xoay tròn với tốc độ khủng khiếp, chuẩn bị cho một tuyệt kỹ khác.

Madara hít sâu, ánh mắt chuyển sang sắc lạnh – đã đến lúc kết thúc màn chiến đấu này.

Hắn hạ ấn quyết, chakra xoáy chuyển dữ dội quanh lòng bàn tay.
“Banshō Ten’in! (Vạn Tượng Thiên Dẫn)”

Một luồng hấp lực khủng khiếp bộc phát, không gian như bị kéo vặn. Kinshiki đang giữa không trung lập tức bị lực hút nghiền nát lý trí, cơ thể hắn bị kéo giật mạnh về phía Madara.

Ngay khoảnh khắc ấy, Madara lại kết ấn, khẽ ấn tay xuống mặt đất.
“Doton: Doryūheki! (Thổ Độn: Thổ Lưu Bích)”

Từ dưới chân Madara, tường đất khổng lồ dựng lên cao ngất, cứng rắn như thép. Kinshiki bị kéo thẳng vào bức tường với tốc độ siêu âm — ẦM! — cả ngọn núi rung chuyển. Làn bụi đất bắn tung trời, đá vụn vỡ vụn theo cú va chạm.

Kinshiki choáng váng, rìu chakra trên tay rơi xuống, ánh mắt mờ đi trong khoảnh khắc. Nhưng Madara không cho hắn kịp hồi phục. Rinnegan trong mắt hắn xoay tròn, chakra hội tụ thành một điểm sáng kinh hoàng.

“Chibaku Tensei! (Địa Bộc Thiên Tinh)”

Không gian chấn động. Một khối cầu trọng lực đen kịt bùng nổ trên cao, hút mọi thứ quanh nó. Đất đá, cây cối, núi rừng bị kéo lên không trung, tụ lại thành một quả cầu khổng lồ.

Kinshiki bị dòng hấp lực cuốn lấy, gầm lên điên loạn, nhưng chakra của Madara như trói chặt hắn trong gông xiềng vô hình. Hắn cố gào thét, nhưng vô ích. Lớp đất đá cuộn trào, dồn nén, vùi lấp Kinshiki vào giữa tâm điểm của Địa Bộc Thiên Tinh.

Cả bầu trời như ngưng đọng. Một quả cầu đất đá khổng lồ lơ lửng giữa không trung, tỏa ra áp lực khiến mặt đất dưới chân nứt toác.

Madara giơ tay, chakra xanh lam hội tụ thành những chuỗi pháp khí xoắn lại, ánh sáng lóe lên như tia chớp.

“Yasaka no Magatama! (Bát Xích Câu Ngọc)”

Susanoo toàn thể khổng lồ giơ cao kiếm pháp khí, chém mạnh xuống. Một đường sáng xé ngang bầu trời, cắt thẳng vào khối thiên thể đang trôi lơ lửng. Khoảnh khắc lưỡi kiếm va chạm, thiên địa bùng nổ.

Tiếng nổ khủng khiếp vang dội, sóng xung kích lan ra như sóng thần, cuốn sạch mọi thứ trong phạm vi hàng chục dặm. Đất đá bay tán loạn, khói bụi mịt mù phủ kín bầu trời.

Khi bụi tan, mặt đất hiện ra đầy những khe nứt sâu hoắm. Giữa trung tâm vụ nổ, Kinshiki quỳ gục, toàn thân bốc khói, lớp áo trắng của hắn rách tả tơi, cháy sém từng mảng. Cơ thể đầy vết thương, máu tím rỉ ra từ khóe môi, ánh mắt đờ đẫn – hắn đã hoàn toàn bị đánh bại.

Madara hạ thấp độ cao, bước chậm rãi về phía kẻ thù. Mỗi bước chân của hắn vang vọng, lạnh lẽo và kiêu ngạo.
Hắn nhìn Kinshiki đang thoi thóp, khóe môi cong lên một nụ cười khinh bỉ.

“Thế mà cũng tự xưng là chiến binh của tộc Ōtsutsuki à?”

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy —

Một tiếng rít trầm khàn vang lên. Kinshiki đột nhiên mở trừng mắt, đồng tử co rút, chakra đỏ bạo phát dữ dội! Với tất cả sức lực còn lại, hắn gào lên, toàn thân tỏa ra ánh sáng chói lòa, lao thẳng về phía Madara như tia chớp.

Khoảng cách chỉ còn vài mét, ánh mắt Madara mở to kinh ngạc – hắn không ngờ kẻ đó vẫn còn hơi tàn! Trong khoảnh khắc ấy, phản xạ của hắn không kịp bắt kịp tốc độ của Kinshiki, và nếu cú đấm đó trúng, dù là Lục Đạo thân thể cũng không chết thì trọng thương.

Nhưng…

Một giọng nói quen thuộc vang lên:

“Mokuton: Jukai Kōtan! (Mộc Độn: Thụ Giới Hàng Đản)!”

Mặt đất nứt ra, rễ cây khổng lồ trồi lên như rồng cuộn, quấn chặt lấy Kinshiki trong nháy mắt. Hàng trăm thân mộc đan xen, trói chặt cơ thể khổng lồ ấy, siết chặt đến khi tiếng xương gãy vang lên răng rắc.

Kinshiki rít gào trong tuyệt vọng, nhưng sức mạnh Mộc Độn quá lớn – rễ cây tiếp tục siết chặt cho đến khi hắn bị cây gỗ bao phủ hoàn toàn, biến thành một quả cầu gỗ cao hơn 2 mét.

Madara khẽ nhắm mắt, đôi môi nhếch thành một nụ cười nhạt.
“Lúc nào cũng đến đúng lúc nhỉ… Hashirama.”

Một thân hình cao lớn bước ra – áo giáp đỏ sậm, mái tóc dài tung bay, đôi mắt hiền hậu mà vẫn ẩn chứa uy nghiêm. Hashirama vuốt trán, ánh nhìn vừa trách móc vừa vui mừng:

“Vẫn là Madara ngày xưa. Lúc nào cũng đánh đến mức suýt chết mới chịu dừng.”

Madara bật cười khẽ, đôi mắt Rinnegan khép hờ. “Nếu không đánh đến giới hạn, sao gọi là chiến đấu được?”

Hashirama cũng cười, quay sang quả cầu gỗ và hỏi:
“Giờ thì làm gì với kẻ này?”

Madara khẽ nheo mắt, rồi cười lạnh:
“Cứ giữ hắn lại… sau này sẽ phục vụ cho kế hoạch lớn của chúng ta.”

Hashirama nhìn bạn mình, gật đầu và không hỏi thêm.