“Tay Lâm Hoán bắt đầu ngứa rồi, cái nha đầu hỗn chướng này thật sự là ba ngày không đ-ánh là muốn dỡ nhà.”
Hơn nữa cách này căn bản không thực hiện được, chiều cao khí chất của hai người chênh lệch quá lớn, nàng thật sự coi như đang chơi trò đóng vai gia đình sao.
“Được rồi được rồi con mau ra đi, mấy cái ý kiến tồi này của con cái nào cũng không dùng được."
Lâm Hoán trực tiếp đứng dậy, Lâm Mặc đang ngồi xổm phía sau trực tiếp bại lộ trước mặt mọi người.
Khuôn mặt giống hệt nhau của hai cha con gây ra một trận tiếng thốt lên kinh ngạc.
“Trời đất ơi đây là tiết mục gì vậy!
Coi như là biểu diễn đẻ con sao!"
“Đẻ ra một đứa con giống hệt mình, Lâm Mặc giỏi quá đi!"
Người nhà họ Lâm phía sau:
“Phụt!"
Trí tưởng tượng của những người này cũng thật phong phú quá.
Lâm Mặc vẻ mặt đờ đẫn đứng dậy, sau đó nắm lấy tay áo lão cha trốn ở phía sau.
“Cha, bây giờ tính sao?"
Lâm Hoán nén nhịn xúc động muốn đ-ánh người, bắt đầu giới thiệu bản thân với khán giả.
Khi biết bọn họ là hai cha con, còn đặc biệt sắp xếp một tiết mục như vậy, khán giả đều cảm thấy rất mới mẻ.
Các thầy cô cũng chưa từng thấy tiết mục nào như thế này, hơn nữa hai cha con giống nhau quá:
“Tiết mục này mới lạ nha, chúng tôi còn tưởng người biểu diễn là Lâm Mặc cơ, không ngờ lại là ba của em ấy."
“Nếu Lâm Mặc không xuất hiện chúng tôi thật sự tưởng người biểu diễn là em ấy đấy, cuối cùng khi em ấy xuất hiện thật sự làm tôi kinh ngạc, trực tiếp là một màn đại biến hoạt nhân."
“Người ba đẹp trai quá đi, cảm giác bọn họ chẳng có khoảng cách tuổi tác nào cả."
Dựa theo phản ứng của khán giả mà nhìn, bọn họ hoàn toàn không coi đây là một sự cố, còn tưởng rằng cuối cùng hai người cùng lộ diện là do bọn họ cố ý thiết kế.
Lâm Mặc lập tức lại đắc ý hẳn lên, cả người hăng hái cầm micro bắt đầu c.h.é.m gió.
Chủ yếu là khoe khoang ba nhà mình tốt thế nào, Lâm Hoán đều bị nàng khen đến mức muốn đi xuống đài luôn cho rồi.
Tiết mục tiếp theo là tiết mục của Bạch Hiểu, chính là hát, nhưng hắn hát rất hay hơn nữa hắn cũng rất đẹp trai, nên hiệu quả tiết mục cũng không tệ.
Các lớp khác cũng có tiết mục, nhưng chuyện chấn động nhất tối nay vẫn là hai cha con này.
Lâm Hoán cũng lập tức trở nên nổi tiếng, lúc ra về còn có rất nhiều bạn học nhỏ muốn chụp ảnh chung với ông.
“Ba của Lâm Mặc, chú trông giống Lâm Mặc quá đi, nếu không phải cuối cùng Lâm Mặc xuất hiện thì cháu còn tưởng chú chính là cậu ấy cơ."
Lâm Hoán cố gắng nặn ra một nụ cười, ông làm sao không thấy đây là lời khen nhỉ.
Mặc dù bọn họ dài rất giống nhau, nhưng khí chất hoàn toàn khác nhau có được không.
Lâm Mặc ưỡn ng-ực đắc ý nói:
“Chứ còn gì nữa, người khác đều nói ba em và em tạc ra từ cùng một khuôn mẫu đấy."
Lâm Thích:
“Ngược rồi ngược rồi, phải nói là muội và cha tạc ra từ cùng một khuôn mẫu mới đúng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâm Hoán:
......
Hủy diệt đi thôi có một đứa con gái như thế này thật là tạo nghiệt.
Nói tóm lại đêm hội kỷ niệm trường hôm nay tổ chức rất thành công, Lâm Mặc chẳng làm gì cả nhưng vẫn nổi tiếng rồi.
Về đến nhà, mọi người mới biết chuyện cùng xuất hiện tối nay là một sự cố hiểu lầm.
“Con tiểu hỗn đản này vốn dĩ định tìm cơ hội đi xuống, kết quả nó âm thầm trốn sau lưng tôi cười hì hì giống như một con chuột, còn tựa vào lưng tôi c.h.é.m gió, c.h.é.m hăng quá rồi quên mất thời gian, tôi đã cố gắng hết sức kéo dài thời gian biểu diễn rồi, kết quả nó vẫn chưa xuống."
Nhắc đến chuyện này Lâm Hoán lại đau đầu, người chẳng làm gì cả còn muốn trốn phía sau c.h.é.m gió, chỉ có con tiểu hỗn đản này mới làm ra được thôi.
Lâm Mặc bất mãn nói:
“Con cũng không phải đang c.h.é.m gió có được không, con đang cổ vũ cho cha đấy."
Lâm Hoán hừ một tiếng không muốn để ý tới nàng nữa.
Thông qua đêm hội kỷ niệm trường lần này, Lâm Mặc trở thành tiểu danh nhân toàn trường, Lâm Hoán trở thành đại nam thần toàn trường.
Thậm chí ngay cả họp phụ huynh các thầy cô đều muốn Lâm Hoán tới họp.
“Ba của em trông giống em như vậy, nếu ba em tới họp phụ huynh cho em thì chắc chắn mọi người sẽ rất kinh ngạc, hơn nữa thành tích của em tốt như vậy, ba em chắc chắn sẽ rất tự hào vì có một đứa con gái như em."
Thầy chủ nhiệm bắt đầu tung chiêu tẩy não, dù sao ai mà chẳng thích ngắm đại soái ca chứ, hơn nữa còn là một lớn một nhỏ mang hai khuôn mặt soái ca giống nhau như đúc.
Lâm Mặc nhìn thành tích thi tháng của mình, thật sự có chút hoài nghi lời thầy nói liệu có thật hay không.
Thành tích của nàng thì không tệ, nhưng cái chữ viết này thì có hơi xấu, lão cha nhìn thấy chữ nàng thế này thật sự sẽ tự hào sao?
Sự thật chứng minh chuyện nàng lo lắng không sai, Lâm Hoán vừa tới đã mắng nàng một trận tơi bời.
“Con dùng b.út lông viết chữ xấu thì thôi đi, sao dùng b.út bi viết chữ mà vẫn viết xấu như vậy, thành tích tốt như thế mà có một bàn tay viết chữ xấu xí thế này con trong lòng có thấy c.ắ.n rứt không!"
“Nhà họ Lâm chúng ta chẳng có ai viết chữ xấu như vậy cả, Bạch Hiểu người ta học muộn hơn con mà viết chữ còn đẹp hơn con đấy."
Lâm Hoán cầm tờ đề vừa nói vừa dùng ngón tay chọc vào đầu Lâm Mặc, cái vẻ mặt hận sắt không thành thép đó thật sự là quá chân thực rồi.
Lâm Mặc thì kiểu lợn ch-ết không sợ nước sôi, dù sao chọc vào cũng không đau.
Hai cha con này hiện tại là điểm sáng nhất trong lớp, đặc biệt là hai khuôn mặt đặc biệt giống nhau bày ra cùng nhau tạo ra sự xung kích thật sự rất lớn.
Mẹ của một bạn học nào đó đầy vẻ mê trai nói:
“Quả nhiên tìm chồng vẫn phải tìm người đẹp trai, nhìn vào mới thấy đã mắt làm sao, sinh con ra cũng đẹp mắt, có một người chồng và đứa con đẹp như vậy thì thành tích của con không tốt tôi cũng cam lòng!"
Một bạn học nào đó:
......
Mẹ không chỉ ghét bỏ ba mẹ còn ghét bỏ cả con luôn.
Buổi họp phụ huynh này đã biến thành buổi gặp mặt ngôi sao, Lâm Hoán không chỉ được chào đón trong giới phụ huynh nữ mà còn rất được chào đón trong giới phụ huynh nam.
Phụ huynh nam đều đặc biệt tò mò ông bảo dưỡng như thế nào, dùng phương pháp thẩm mỹ gì, đến bệnh viện thẩm mỹ nào.
Lâm Hoán nghe thấy những câu hỏi này một cái cũng không trả lời được, phương pháp bảo dưỡng của ông đều là cổ pháp, hơn nữa phần lớn là vấn đề gen.
Dù sao ông nội ông cha ông cũng không mấy già đi, ông nội lúc mất hơn 90 tuổi trông vẫn còn rất trẻ, tóc chẳng bạc mấy răng cũng chẳng rụng cái nào.
Cha ông ở bên ngoài vân du khắp nơi, sau khi tâm thái buông lỏng thì lại càng trẻ hơn, trước khi xuyên không tới đây ông còn nghe nói cha ông còn theo chân thợ săn lên núi săn b-ắn đấy.