“Ông mặc dù cũng có bảo dưỡng, nhưng ông cũng cảm thấy gen chiếm một phần rất lớn.”
Hơn nữa phương pháp bảo dưỡng của ông đối với hiện đại mà nói không thực tế cho lắm, nguyên liệu khó tìm, hơn nữa rất nhiều thứ bây giờ đều là giả.
Ông bỏ tiền ra mua thì mua được rồi, nhưng ông không biết nó có thêm chất hóa học hay không.
Nên cái này không thể đảm bảo đồ có dùng được hay không, dù sao ông bây giờ đều bỏ ra một khoản tiền lớn để đảm bảo đồ đều là thật, sau đó mới chế thành các loại cao thu-ốc kem bôi mặt.
Khó khăn lắm mới bước ra khỏi cổng trường, Lâm Hoán đột nhiên phát hiện ai đó biến mất rồi.
Quay đầu lại mới thấy cái tên kia giống như một vị lãnh đạo đang bắt tay với mọi người, cái nụ cười trên mặt nha, tươi rói luôn!
“Không vội không vội từng người một thôi, muốn chữ ký sao em cũng có thể ký cho mọi người!"
“Đi vào giới giải trí phát triển á, tạm thời vẫn chưa có ý định đó, đợi khi nào em có ý định đó rồi thì những chữ ký này sẽ đáng giá lắm đấy."
“Mọi người nói mọi người ủng hộ em á, ha ha ha, vậy thì thật sự cảm ơn mọi người nhiều lắm, nhưng em mà thật sự có ý định đi vào giới giải trí phát triển em nhất định sẽ thông báo cho mọi người!"
Bạch Hiểu đứng bên cạnh vẻ mặt bất lực, hắn hiện tại thật sự cảm thấy Lâm Mặc càng ngày càng bay bổng rồi.
【Mặc Mặc, chuyện phát triển ở giới giải trí thì cô cứ dẹp đi, chúng ta chỉ có thể ở đây vài tháng nữa thôi, cho dù có đi vào giới giải trí phát triển thì cũng là cái c-ơ th-ể này đi, bản thân chúng ta đều phải đi rồi.】
【Phải xem bản lưu có thể lưu lại được cái ý định đi vào giới giải trí phát triển của cô hay không đã.】
Người này mà đi vào giới giải trí phát triển hắn cũng không dám tưởng tượng giới giải trí sẽ biến thành cái dạng gì nữa, cái tên xã giao thiên tài này, sau này giới giải trí sẽ là thiên hạ của nàng mất thôi.
Lâm Mặc:
【Ái chà, tôi chỉ nói thế thôi mà, tôi chẳng muốn đi vào giới giải trí phát triển đâu, nhất cử nhất động đều bị mọi người soi mói, vậy khó chịu biết bao.】
【Tôi vẫn rất khiêm tốn đấy, tôi không muốn đ-ánh một cái rắm cũng bị mọi người vây xem rồi lên hot search đâu, vậy ngại ch-ết đi được.】
Bạch Hiểu, Lâm Hoán:
......
Khiêm tốn?
Cái từ khiêm tốn này có liên quan gì đến con sao?
Con khiêm tốn đến mức cả kinh thành đều quen mặt con, con mà cao điệu thì còn ra cái hệ thống gì nữa, chắc là cả thế giới đều biết đến con mất.
“Mau qua đây, còn lề mề làm cái gì nữa, về nhà ăn cơm thôi", Lâm Hoán thuận tay túm lấy cổ áo Lâm Mặc rồi xách nàng đi.
Vẫn là thao tác quen thuộc bầu không khí quen thuộc, Lâm Mặc bị xách đi vẫn không quên vẫy tay với các bạn học.
“Bye bye hẹn gặp lại, ngày mai đi học gặp lại nha!"
Các bạn học:
......
Bạn học Lâm Mặc thật sự là cởi mở quá đi.
Lâm Hoán cũng rất may mắn tố chất của c-ơ th-ể này giống hệt với c-ơ th-ể của ông ở cổ đại.
C-ơ th-ể ông ở cổ đại đó là hàng ngày dùng thạch tỏa rèn luyện ra được, trước đây sắp bế không nổi con tiểu hỗn đản này nên hàng ngày ông đều tăng lượng tập luyện, cuối cùng cũng luyện được cái sức lực này lên.
“Sau này ba chẳng muốn đi họp phụ huynh cho con nữa đâu, ngại quá đi mất, ba thấy con có thể tự họp phụ huynh cho mình luôn được đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giỏi giao lưu như vậy sao không tự mình đi giao lưu đi, còn phí hoài một nhân lực.
Bạch Hiểu và Lâm Mặc nhìn nhau một cái hai người cười trộm.
Bạch Hiểu:
【Tôi biết cô mà, cô chính là cố ý kéo cha đi khoe khoang phải không, tôi còn lạ gì cái suy nghĩ của cô nữa.】
Lâm Mặc:
【Quả nhiên hiểu tôi nhất vẫn là cậu, người cha đẹp trai như vậy sao tôi lại không kéo ra ngoài khoe khoang một chút chứ, cả một phòng học phụ huynh, chỉ có cha tôi là đẹp trai nhất, cảm giác so với những phụ huynh đó thì bối phận khác hẳn luôn, cậu biết trong lòng tôi đắc ý thế nào không, đắc ý lắm nha ~】
Lâm Hoán thở dài một tiếng, trong mắt thoáng qua một tia ý cười, cái đứa tiểu hỗn đản này nha, ngày nào cũng nghĩ ra một trò.
Mấy tháng thời gian nói qua là qua rồi, lúc sắp đi Lâm Mặc vẫn hơi có chút không nỡ nha.
Dù sao cũng là xã hội hiện đại làm cái gì cũng thuận tiện, mặc dù nàng thích thế giới cổ đại của mình hơn nhưng xã hội hiện đại vẫn thuận tiện hơn thế giới cổ đại một chút.
Hơn nữa nàng nhớ bạn bè của mình rồi, Hoa công t.ử và Mỹ nhân ngốc hai người kia cũng không biết thế nào rồi.
Chương 340 Phần ngoại truyện:
Tranh giành hoàng gia
Mấy tháng bọn họ rời đi này, ở thế giới này cũng chỉ là chuyện của ba ngày thôi.
Ba ngày này vừa khéo là lúc bọn họ nghỉ ngơi không phải lên triều, hơn nữa Lâm Mặc còn có phép cưới, nên mặc dù bọn họ đã rời đi mấy tháng nhưng đối với người trong kinh thành mà nói thì thật sự chẳng có cảm giác gì.
Hoa công t.ử và Mỹ nhân ngốc hai người bị ép phải đọc sách nha, hai người tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa cũng có thể tham gia khoa cử rồi.
Hơn nữa hai người này cũng không ngốc, các loại văn tài cũng khá tốt, chỉ là tính cách có chút quá mức đơn thuần thôi.
Lâm Mặc lúc trở về có cảm giác như cách cả một đời, nhìn căn phòng của mình nhìn cỏ cây quen thuộc này, nàng suýt chút nữa thì khóc ra tiếng.
“Tôi cuối cùng cũng trở về rồi, cuối cùng không cần phải tiếp tục đọc sách nữa rồi!"
Mấy tháng này nàng ghét nhất là mỗi ngày phải đi đọc sách, cha nương anh trai chị gái bọn họ còn có thể đi chơi khắp nơi, nàng hoàn toàn chẳng có thời gian đi chơi, sáng sớm đi học tối mịt mới về.
Hơn nữa rõ ràng đã có chồng rồi mà vẫn không thể thân mật với chồng được, vì học sinh cấp ba làm như vậy là vi phạm pháp luật, ở thế giới đó bọn họ vẫn chưa thành niên.
Bạch Hiểu cũng quen thuộc với thế giới này hơn, sau khi trở về cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mấy người khác thì luôn có chút thẫn thờ, thật ra bọn họ khá thích thế giới đó, làm cái gì cũng rất tiện lợi hơn nữa còn không phải quản chuyện đại sự quốc gia.
So với việc quản chuyện đại sự quốc gia, xử lý mấy chuyện ở công ty thật sự là đơn giản hơn nhiều.
“Haiz, thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi như vậy, trở về thì trở về thôi, cứ coi như là mơ một giấc mơ vậy."
Lâm Thượng thư vuốt ve mái tóc dài quen thuộc của mình vẫn còn khá là nhớ nhung, ông mặc dù khá thích thế giới đó nhưng vẫn thích trang phục hiện tại của mình hơn.
Những người khác đều còn đang thẫn thờ, Lâm Mặc và Bạch Hiểu là hai người hồi phục nhanh nhất.
Cầm tiền liền ra ngoài đ-ánh một bữa thịnh soạn, sau đó liền đi tìm hai người bạn nhỏ chơi đùa.
Đối với chuyện hai người bọn họ thành thân, Hoa công t.ử và Mỹ nhân ngốc vẫn có chút không tiếp nhận nổi.
Mặc dù cả kinh thành đều biết bọn họ là một đôi, nhưng cái chuyện thành thân đột ngột này quả thực đã làm cho hai người họ trở tay không kịp.
“Tôi nói này hai người sao lại thành thân nhanh như vậy chứ, vẫn còn chưa chơi đủ mà, hai người vừa thành thân là hai chúng tôi phải bắt đầu đọc sách rồi, hai người nói xem tại sao hai người không kiên trì lâu thêm một chút nữa chứ."