Dị Ứng Hôn Nhân

Chương 4



Tôi vội vã chạy đến nhà trẻ, vừa bước vào văn phòng đã nhìn thấy hai đứa nhóc bầm dập.

Khóe miệng Khương T.ử Mặc bị rách, trán Hoắc Dư An thì xanh tím một mảng.

Hai đứa đều ngồi phụng phịu, không ai thèm để ý ai.

Hoắc Vân Đình đã ở đó, đang cầm túi đá chườm lạnh cho Hoắc Dư An.

Thấy tôi bước vào, anh chỉ nhạt nhẽo liếc tôi một cái, không nói gì.

“Sao thế này?” Tôi đi tới chỗ Khương T.ử Mặc, ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương của thằng bé, “Sao lại đ.á.n.h nhau nữa?”

Khương T.ử Mặc bĩu môi, mắt đỏ hoe, dáng vẻ tủi thân tột độ.

“Cậu ấy nói xấu mẹ!” Thằng bé chỉ vào Hoắc Dư An, lớn tiếng nói.

“Tớ không có!” Hoắc Dư An không phục cãi lại, “Tớ chỉ nói là ba tớ bảo mẹ cậu là đồ ngốc nghếch, ngay cả nấu cơm cũng không biết, lại còn luôn không nghe lời!”

Tôi: “…”

Hoắc Vân Đình, anh giỏi lắm! Anh rất giỏi!

Sau lưng tôi lại đi bịa đặt về tôi như vậy sao?!

Tôi ngẩng phắt đầu lên, phẫn nộ trừng mắt nhìn kẻ đầu sỏ.

Nét mặt Hoắc Vân Đình cứng lại trong một chớp mắt, ánh mắt né tránh, không dám nhìn tôi.

“Ba tớ còn nói,” Hoắc Dư An tiếp tục đ.â.m thêm một nhát d.a.o, “Sẽ bắt mẹ cậu về, nhốt trong ngôi nhà lớn, ngày nào cũng nấu đồ ăn ngon cho cô ấy, để cô ấy không bao giờ chạy thoát được nữa!”

Cả văn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Cô giáo bối rối ho húng hắng hai tiếng, cố làm ra vẻ mình không nghe thấy gì cả.

Mặt tôi đã đỏ rực như ráng chiều.

Khương T.ử Mặc nghe xong, không chịu để yên.

“Cậu nói bậy! Mẹ tớ không phải là đồ ngốc! Mẹ tớ lợi hại nhất!” Thằng bé nhảy khỏi ghế, lao tới định lý luận với Hoắc Dư An.

“Ba tớ nói là đúng! Mẹ cậu là đồ ngốc!”

“Mẹ tớ không phải!”

“Chính là thế!”

Nhìn hai đứa lại sắp sửa lao vào đ.á.n.h nhau, tôi vội giữ con trai lại.

Hoắc Vân Đình cũng giữ Hoắc Dư An lại.

“Được rồi, đừng ầm ĩ nữa.” Hoắc Vân Đình trầm giọng nói.

Hai đứa nhỏ lúc này mới im lặng, nhưng vẫn trợn mắt lườm nhau.

“Hoắc Dư An, xin lỗi Mặc Mặc đi.” Hoắc Vân Đình ra lệnh.

Hoắc Dư An trông vô cùng miễn cưỡng, nhưng vẫn nhỏ giọng nói một câu: “Tớ xin lỗi.”

“Khương T.ử Mặc,” tôi nhìn con trai mình, “Con cũng xin lỗi đi.”

Khương T.ử Mặc cứng cổ, không chịu nói.

“Khương T.ử Mặc!” Tôi nhấn mạnh giọng.

Thằng bé nhìn tôi, rồi lại nhìn Hoắc Vân Đình đối diện, bỗng “oán” một tiếng khóc nức nở.

Vừa khóc, thằng bé vừa đưa tay nhỏ về phía Hoắc Vân Đình.

“Ba… bế…”

Hoắc Vân Đình sửng sốt một chút, ngay lập tức buông Hoắc Dư An ra, bước qua ôm Khương T.ử Mặc vào lòng.

“Được rồi được rồi, không khóc không khóc.” Anh lóng ngóng vỗ lưng Khương T.ử Mặc, dịu dàng an ủi, “Có ba ở đây.”

Khương T.ử Mặc vùi mặt vào vai Hoắc Vân Đình, khóc đến đứt ruột gan.

“Mẹ… mẹ muốn… muốn đưa con đi… con không đi đâu… con muốn ở với ba cơ…”

Lời kể lể đứt quãng của thằng bé như một quả b.o.m nổ tung trong văn phòng chật hẹp.

Tôi hoàn toàn hóa đá.

Tôi nhìn đứa con trai đang ôm c.h.ặ.t lấy cổ Hoắc Vân Đình khóc xé ruột xé gan, cảm thấy tim mình bị khoét đi một mảng.

Đây là con trai tôi.

Đứa con tôi m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, cực khổ nuôi nấng suốt năm năm.

Nhưng bây giờ, nó lại khóc lóc trong vòng tay của một người đàn ông khác, nói rằng không cần tôi, muốn có ba.

Còn có gì đau lòng hơn thế này không?

Hoắc Vân Đình ôm Khương T.ử Mặc, ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.

Trong ánh mắt đó có sự đắc ý của kẻ chiến thắng, cũng có một tia xót xa.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại.

Rất lâu sau, tôi mới mở mắt ra, giọng khàn khàn cất lên.

“Hoắc Vân Đình, anh thắng rồi.”

“Tôi chuyển.”

04

Quyết định chuyển nhà đưa ra rất gian nan, nhưng việc thực thi lại diễn ra nhanh đến kinh ngạc.

Tôi vừa dứt lời, Hoắc Vân Đình liền lấy điện thoại ra gọi một cuộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nửa giờ sau, một chiếc xe tải của công ty chuyển nhà trông rất xịn xò đã đỗ ngay dưới sảnh khu chung cư của tôi.

Mấy nhân viên mặc đồng phục gọn gàng, đeo găng tay trắng, tác phong chuyên nghiệp lao lên lầu.

Tôi nhìn họ cẩn thận dùng màng xốp bọc từng lớp từng lớp đống đồ đạc sứt sẹo của tôi như thể đang nâng niu bảo vật quý hiếm, rồi cho vào những thùng carton in logo khổng lồ, cả người vẫn còn đang đờ đẫn.

“Cái đó… chiếc sofa cũ này không cần đâu, bong tróc hết da rồi.” Tôi chỉ vào chiếc sofa đã gắn bó với tôi năm năm, hơi ngượng ngùng nói.

“Cần chứ.” Hoắc Vân Đình bước đến, ôm lấy vai tôi, giọng điệu không cho phép từ chối, “Đồ em đã dùng, đều mang ý nghĩa kỷ niệm.”

Tôi: “…”

Anh trai à, nó là bong tróc da chứ không phải đồ cổ lên nước đâu!

Chưa đầy hai tiếng, căn hộ nhỏ nhét đầy đồ đạc của tôi đã bị dọn sạch bách.

Trống hoác, giống hệt như tâm trạng của tôi lúc này.

Khương T.ử Mặc và Hoắc Dư An hai nhóc tì đã bị Hoắc Vân Đình đuổi xuống xe chơi đồ chơi mới từ đời nào rồi, khuất mắt cho rảnh nợ.

Tôi đứng giữa phòng khách trống không, đưa mắt nhìn lần cuối nơi mình đã ở năm năm nay, trong lòng tư vị khó tả.

“Đi thôi.” Hoắc Vân Đình nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay anh rất ấm, khô ráo và đầy sức mạnh, “Đến nhà mới của chúng ta.”

“Nhà mới của chúng ta”…

Mấy chữ này khiến tim tôi khẽ run lên.

Biệt thự của Hoắc Vân Đình nằm trong khu nhà giàu bậc nhất phía Đông thành phố.

Lúc xe chạy vào, tôi nhìn qua cửa sổ thấy từng tòa kiến trúc chẳng khác nào lâu đài, có cảm giác mình như người nhà quê lên tỉnh.

Nhà anh, hay đúng hơn là “nhà tương lai của chúng ta”, nằm sâu tận cùng trong khu biệt thự, diện tích lớn đến mức thái quá.

Xe vừa dừng lại ở cửa, một ông lão mặc đồng phục quản gia, tóc hoa râm nhưng tinh thần minh mẫn ngay lập tức tiến tới đón.

“Cậu chủ, cậu về rồi.” Quản gia cung kính cúi chào, sau đó ánh mắt dừng lại trên người tôi, nở một nụ cười hiền từ, “Vị này chắc hẳn là cô Khương phải không?”

“Chú Lý, đây là Thời Vũ.” Hoắc Vân Đình giới thiệu, “Từ nay về sau, cô ấy chính là nữ chủ nhân của ngôi nhà này.”

Tôi loạng choạng một bước, suýt thì ngã nhào.

Nữ… nữ chủ nhân?

Tình tiết của kịch bản này tiến triển có phải quá nhanh rồi không?

“Chào bà chủ!” Dàn người làm đứng sau chú Lý đồng loạt cúi gập người chào tôi.

Đội hình đó dọa tôi suýt nữa thì thăng thiên tại chỗ.

“Đừng… đừng như vậy, tôi…” Tôi căng thẳng đến mức nói năng lộn xộn.

“Sau này từ từ sẽ quen thôi.” Hoắc Vân Đình thì thầm bên tai tôi, rồi quay sang nói với chú Lý, “Đưa các thiếu gia lên phòng trẻ con, bảo thím Trương chuẩn bị chút điểm tâm cho chúng.”

“Vâng, thưa ngài.”

Chú Lý dẫn hai đứa trẻ đang hưng phấn tột độ vào nhà.

Hoắc Vân Đình thì nắm tay tôi, từng bước đi lên bậc thềm.

“Hoắc Vân Đình, câu anh vừa nói là có ý gì? Nữ chủ nhân gì cơ?” Tôi hạ giọng hỏi anh.

“Nghĩa đen.” Anh quay sang nhìn tôi, cười hệt như một con cáo, “Đã dọn vào sống rồi, không cho em một danh phận thì chẳng phải là làm ấm ức cho em sao?”

“Tôi không cần danh phận gì hết! Chúng ta đã nói rồi, tôi chỉ vì con trai mới chuyển đến thôi!” Tôi cuống lên.

“Anh biết.” Anh an ủi bóp nhẹ tay tôi, “Vì vậy, đây là danh phận anh đơn phương trao cho em, em có thể không nhận, nhưng không thể ngăn cản anh cho.”

Tôi: “…”

Lý lẽ kiểu lưu manh gì đây!

Vào đến huyền quan, tôi mới thực sự hiểu thế nào là “cuộc sống của người có tiền”.

Đại sảnh thông tầng cao mười mấy mét, đèn chùm pha lê rực rỡ ch.ói lọi, sàn đá cẩm thạch sáng bóng như gương, trên tường treo những bức tranh tôi xem không hiểu nhưng cảm giác rất đắt tiền.

Đây đâu phải là nhà, đây rõ ràng là hoàng cung!

“Phòng của em ở tầng hai, ngay sát phòng anh.” Hoắc Vân Đình dẫn tôi lên lầu.

Phòng của tôi… rộng như một căn hộ loại lớn.

Phòng ngủ, phòng thay đồ, phòng tắm độc lập, lại còn có cả ban công với cửa sổ sát đất.

Trong phòng thay đồ đã treo kín những bộ trang phục nữ mẫu mới nhất của mùa này, từ đồ dạo phố đến lễ phục, không thiếu thứ gì. Trên bàn trang điểm bày la liệt nguyên bộ mỹ phẩm dưỡng da và đồ trang điểm hàng đầu.

Tất cả đều là những thương hiệu tôi chỉ từng thấy trên tạp chí.

“Những thứ này… đều cho tôi sao?” Tôi chỉ vào đống đồ, giọng nói hơi run rẩy.

“Ừ.” Hoắc Vân Đình tựa người vào khung cửa, thong thả nhìn tôi, “Không thích à?”

“Quá… đắt quá rồi.” Tôi cảm thấy mình sắp tắt thở đến nơi, “Hoắc Vân Đình, anh đang làm gì vậy? Lấy tiền đập tôi sao? Tôi nói cho anh biết, tôi không phải loại người…”

“Anh biết em không phải.” Anh ngắt lời tôi, bước đến trước mặt tôi, nâng khuôn mặt tôi lên, ánh mắt đầy nghiêm túc, “Khương Thời Vũ, anh không lấy tiền đập em, anh đang bù đắp cho em.”

“Bù đắp cho năm năm qua, em một mình vất vả nuôi nấng Mặc Mặc.”

“Bù đắp cho năm năm qua, sự vắng mặt của anh trong vai trò là một người chồng và một người cha.”

Người chồng?

Tôi nhạy bén bắt trúng từ này.

“Chúng ta chưa kết hôn!” Tôi nhắc nhở anh.

“Sắp rồi.” Anh mỉm cười, rồi rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhung, mở ra trước mặt tôi.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương màu hồng kích thước cực lớn.

Viên kim cương đó dưới ánh đèn tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ lóa mắt, suýt chút nữa làm mù cả mắt tôi.