“Khương Thời Vũ, gả cho anh nhé.”
Tôi: “???”
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Giây trước còn đang nói chuyện bù đắp, giây sau đã trực tiếp cầu hôn rồi sao?
Mạch suy nghĩ của người đàn ông này có phải nhảy vọt quá nhanh rồi không!
“Anh điên rồi!” Tôi đẩy mạnh anh ra, liên tục lùi về sau, “Hoắc Vân Đình, anh đừng có quá đáng! Tôi mới dọn vào đây thôi!”
“Anh biết.” Anh cất chiếc nhẫn đi, trên mặt không có chút thất vọng nào vì bị từ chối, “Anh chỉ muốn thông báo trước một tiếng, để em chuẩn bị tâm lý thôi.”
“Tôi không cần chuẩn bị tâm lý gì hết! Tôi sẽ không gả cho anh đâu!”
“Chuyện đó không do em quyết định được.” Anh từng bước ép sát, mãi cho đến khi dồn tôi ngã tựa vào bàn trang điểm, “Em quên rồi sao? Bệnh dị ứng của em, cần phải chữa.”
“Và hôn nhân, chính là một vị t.h.u.ố.c quan trọng nhất trong phương t.h.u.ố.c này.”
Hơi thở của anh bao trùm lấy tôi, tôi nhìn vào đôi mắt anh ở cự ly gần trong gang tấc, bên trong là những luồng sóng ngầm cuộn trào mà tôi không sao hiểu thấu.
Tôi bỗng nhận ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Hình như tôi… đã rước sói vào nhà rồi.
Tôi cứ ngỡ dọn vào đây chỉ đơn giản là đổi chỗ ở.
Nhưng bây giờ xem ra, Hoắc Vân Đình căn bản là muốn nuốt trọn tôi, cả người lẫn trái tim.
Buổi tối lúc dùng bữa, tôi đã được mở mang tầm mắt thế nào gọi là “mãn hán toàn tịch”.
Trên chiếc bàn ăn dài dằng dặc bày kín các loại món ăn, đồ Tây đồ Tàu, chim bay trên trời thú chạy dưới đất cá bơi dưới nước, không thiếu món gì.
Và trên bàn ăn, chỉ có bốn người chúng tôi.
Hai đứa nhóc ăn một cách say sưa, còn tôi và Hoắc Vân Đình thì tương đối im lặng.
“Ăn nhiều cái này đi.” Anh gắp cho tôi một đũa yến sào, “Bồi bổ cơ thể.”
Tôi lặng lẽ ăn hết, không nói gì.
“Thử cái này nữa đi.” Anh lại gắp cho tôi một miếng tôm hùm Úc.
Tôi tiếp tục lặng lẽ ăn.
“Không thích à?” Anh nhíu mày.
“Không phải.” Tôi bỏ đũa xuống, “Hoắc Vân Đình, chúng ta nói chuyện một chút được không?”
“Lúc ăn không nói, lúc ngủ không làm ồn.” Anh múc cho tôi một bát súp, “Ăn xong rồi nói.”
Được.
Tôi nhịn.
Mãi mới nhịn qua được bữa tối, hai đứa nhóc được bảo mẫu đưa đi tắm.
Tôi lập tức túm lấy Hoắc Vân Đình: “Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện được rồi chứ?”
“Được.” Anh lau miệng, tư thế tao nhã, “Em muốn nói gì?”
“Chúng ta có thể giao ước ba điều không?” Tôi hít một hơi thật sâu, bày ra tư thế đàm phán, “Thứ nhất, anh có thể đối xử tốt với Mặc Mặc, nhưng không được dùng tiền mua chuộc thằng bé!”
“Anh không mua chuộc nó, anh chỉ đang làm tròn trách nhiệm của một người cha.”
“Thế cũng không được! Trẻ con không được quá vật chất!”
“Được.” Anh bất ngờ đồng ý một cách sảng khoái, “Sau này anh sẽ chú ý.”
Tôi sững lại một chút, không ngờ anh lại dễ nói chuyện như vậy.
“Thứ hai,” tôi nói tiếp, “Không được nhắc đến vụ nữ chủ nhân gì nữa, cũng cấm nhắc đến chuyện kết hôn! Chúng ta chỉ là cha mẹ của đứa trẻ, là bạn cùng phòng thôi!”
“Chuyện này thì e là không được.” Anh lắc đầu, “Danh phận nhất định phải có.”
“Tại sao!”
“Vì muốn tốt cho em.” Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, “Anh không muốn em sống ở đây, lại bị người khác coi là người tình giấu giếm không thể thấy ánh sáng.”
Tim tôi thắt lại.
“Thứ ba,” tôi nhảy qua chủ đề đó, trực tiếp nói điểm cuối cùng, “Cũng là điểm quan trọng nhất! Anh không được đụng vào tôi! Chúng ta phải ngủ riêng, duy trì khoảng cách an toàn!”
Tôi nói xong, căng thẳng nhìn anh.
Hoắc Vân Đình im lặng một lát, sau đó, anh mỉm cười.
Anh đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt tôi, cúi người xuống, hai tay chống lên tay vịn ghế của tôi.
“Hai điều trước, anh có thể xem xét.”
“Còn về điều thứ ba này…”
Anh ghé sát tai tôi, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe thấy, gằn từng chữ:
“Không được.”
“Bệnh dị ứng của anh, cũng đến lúc phải chữa rồi.”
“Và em, là liều t.h.u.ố.c giải duy nhất.”
05
Tôi hoàn toàn hóa đá.
Bệnh dị ứng của anh?
Anh thì dị ứng với cái gì?
Chẳng lẽ là… dị ứng với phụ nữ?
Không đúng, nếu anh dị ứng với phụ nữ, vậy Khương T.ử Mặc và Hoắc Dư An chui từ đâu ra? Từ tưởng tượng nặn ra chắc?
“Anh… anh có ý gì?” Tôi lắp bắp hỏi, tim đập thình thịch.
Hoắc Vân Đình đứng thẳng dậy, nhìn tôi từ trên cao xuống, trên môi vương một nụ cười đầy ẩn ý.
“Có ý là, năm năm nay, anh chưa từng chạm vào bất kỳ người phụ nữ nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đùng—
Não tôi lại một lần nữa chập mạch.
Năm năm… không chạm vào bất kỳ người phụ nữ nào?
Sao… sao có thể thế được?
Anh là Hoắc Vân Đình cơ mà! Người đàn ông mà mọi phụ nữ ở Dung Thành đều khao khát được gả cho! Quanh anh có thể thiếu phụ nữ sao?
“Anh gạt tôi!” Tôi phản bác theo bản năng.
“Anh có gạt em hay không, sau này em sẽ biết.” Anh vươn tay, đầu ngón tay khẽ mơn trớn qua gò má tôi, mang theo một trận run rẩy tê dại, “Khương Thời Vũ, anh chỉ không dị ứng với mỗi mình em thôi.”
Giọng anh trầm khàn, mang theo sự cám dỗ c.h.ế.t người.
Tôi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi đó như có một vòng xoáy muốn hút lấy tôi vào trong.
Tôi thừa nhận, tôi rung động rồi.
Không, là rối bời thì đúng hơn.
Một người đàn ông, vì bạn mà giữ thân như ngọc suốt năm năm trời.
Thế này thì ai mà chịu cho thấu?
“Vậy nên,” anh cúi sát, hơi thở ấm nóng phả lên môi tôi, “Ngủ riêng, không thể nào. Còn về khoảng cách an toàn…”
Anh đã dùng hành động để nói cho tôi biết đáp án.
Một nụ hôn dịu dàng và triền miên buông xuống.
Khác với nụ hôn chuồn chuồn lướt nước trên má lúc trước, nụ hôn lần này mang theo tính công kích và khao khát chiếm hữu mãnh liệt, không cho tôi chút cơ hội nào để phản kháng hay trốn tránh.
Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ có thể bị động hứng chịu.
Kỹ năng hôn của anh… hình như còn tốt hơn năm năm trước.
Không biết qua bao lâu, anh mới luyến tiếc buông tôi ra.
Tôi tựa lưng vào ghế, thở dốc từng ngụm lớn, mặt đỏ đến sắp rỉ m.á.u.
“Bây giờ, em còn thấy cần giữ khoảng cách an toàn nữa không?” Anh dùng ngón tay vuốt ve đôi môi đã bị hôn đến hơi sưng đỏ của tôi, khàn giọng hỏi.
Tôi trừng mắt nhìn anh, tức giận đến không thốt nên lời.
Người này căn bản là một kẻ lưu manh! Vô sỉ!
“Hoắc Vân Đình, đồ khốn!” Tôi kìm nén nửa ngày, cuối cùng chỉ mắng được một câu.
“Ừ, anh là đồ khốn.” Anh thản nhiên thừa nhận, rồi bất ngờ bế bổng tôi lên.
“A! Anh làm gì vậy! Thả tôi xuống!” Tôi hoảng hốt kêu lên, tay theo phản xạ ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.
“Ngủ thôi.” Anh bế tôi, sải bước đều đặn đi lên lầu, “Trễ rồi, tới giờ nghỉ ngơi.”
“Tôi về phòng tôi ngủ!”
“Phòng của em cũng chính là phòng của anh.” Anh bế tôi, đi thẳng vào phòng ngủ chính của anh.
Phòng ngủ của anh rộng hơn cả phòng dành cho khách của tôi, phong cách thiết kế theo tông màu đen trắng xám tối giản, cũng giống hệt như con người anh, lạnh lùng và cấm d.ụ.c.
Nhưng những gì anh đang làm bây giờ, lại chẳng liên quan nửa cắc đến hai chữ “cấm d.ụ.c”.
Anh nhẹ nhàng đặt tôi xuống chiếc giường siêu lớn, rồi áp sát xuống.
“Hoắc Vân Đình! Anh đừng có làm bậy! Tôi… tôi chưa chuẩn bị xong đâu!” Tôi căng thẳng đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c anh ra.
Vòm n.g.ự.c anh rất cứng, tựa như khối sắt nung, nóng ran làm tê rần cả lòng bàn tay tôi.
“Anh biết.” Anh bắt lấy tay tôi, đưa lên môi hôn một cái, ánh mắt ánh lên những cảm xúc đang cố gắng kiềm chế, “Yên tâm đi, trước khi em gật đầu, anh sẽ không làm gì em cả.”
“Tối nay, chỉ đơn thuần là… đắp chăn bông nói chuyện trong sáng thôi.”
Tôi bán tín bán nghi nhìn anh.
Anh thật sự ngoan ngoãn vậy sao?
Thực tế đã chứng minh, tôi vẫn còn quá ngây thơ.
Hoắc Vân Đình quả thật không làm chuyện gì vượt quá giới hạn với tôi, anh chỉ đơn giản xem tôi như một cái gối ôm cỡ bự, ôm rịt lấy tôi vào lòng.
Cằm anh tì lên đỉnh đầu tôi, hơi thở ấm nóng phả vào những lọn tóc, tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực, từng nhịp, từng nhịp, truyền rõ ràng vào tai tôi.
Toàn thân tôi cứng đờ, không dám nhúc nhích.
“Thả lỏng chút đi.” Hình như anh nhận ra tôi đang căng thẳng, bèn siết nhẹ vòng tay, “Anh cũng có ăn thịt em đâu.”
Anh bây giờ thế này thì có khác gì ăn thịt tôi đâu chứ!
Tôi thầm gào thét trong lòng.
“Hoắc Vân Đình,” tôi rầu rĩ cất tiếng, “Tại sao anh… lại làm thế này?”
Tại sao nhất định phải là tôi?
Rõ ràng có bao nhiêu cô gái tốt hơn, xinh đẹp hơn, dịu dàng hơn tôi.
Anh chìm vào im lặng trong chốc lát.
“Anh cũng không biết nữa.” Anh thở dài, giọng nói xen lẫn sự bất lực, “Có lẽ vì đêm đó năm năm trước, em đã bỏ bùa anh rồi.”
“Kể từ đó, anh không còn hứng thú với bất kỳ người phụ nữ nào khác.”
“Bác sĩ nói, đây là vấn đề tâm lý. Tâm bệnh, cần tâm d.ư.ợ.c.”
“Và em, chính là tâm d.ư.ợ.c của anh.”
Những lời anh nói, tựa như một viên đá ném vào mặt hồ vốn đang yên ả trong lòng tôi, tạo ra cả ngàn lớp sóng.
Hóa ra, chuyện tôi “dị ứng với tiền” là giả.
Còn chuyện anh “dị ứng với phụ nữ” lại là thật.
Và tôi, chính là liều t.h.u.ố.c giải của anh.
Nhận thức này mang lại cho tôi một thứ cảm giác rất kỳ diệu.
Vừa có chút tự đắc, vừa thấy xót xa, và cả… không biết phải làm sao.
“Vậy… vậy anh định thế nào?” Tôi hỏi khẽ.