GIỚI THIỆU:
Ta là đích nữ của phủ Hầu gia sống uất ức nhất kinh thành.
Người người đều nói, hai vị tiểu thư của Vân Dương Hầu phủ, một người như vầng trăng sáng trên trời, kẻ còn lại chẳng khác nào bùn nhơ dưới đất.
Từ nhỏ đã bị bỏ mặc trong phủ, tự sinh tự diệt, ta sớm đã chuẩn bị tâm thế cô độc cả đời.
Không ngờ, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bị chỉ hôn cho Đại tướng quân Hoắc Chiêu, người đang quyền thế hiển hách nhất bấy giờ.
Phụ mẫu ta liền một không làm, hai không nghỉ, quyết định hạ d.ư.ợ.c mê ta, để muội muội dung mạo tương tự thay ta bước lên kiệu hoa xuất giá.
Đêm động phòng, đại môn Hầu phủ bị người phá tan.
Người ấy tay cầm trường đao, giọng nói lạnh thấu xương:
“Người ta muốn cưới… dường như không phải vị này thì phải…”
01
Trong yến tiệc mùa xuân, muội muội Thẩm Thanh Dao dẫn ta len qua đám công t.ử tiểu thư.
Những lời xì xào lập tức dâng lên như sóng.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đó chính là trưởng nữ phủ Vân Dương Hầu sao? Vết sẹo trên mặt kia… thật đáng sợ.”
“Suỵt, nói nhỏ thôi. Nghe nói sáu năm trước bị sơn tặc bắt đi, ở trong sào huyệt bọn chúng suốt ba tháng.”
“Ba tháng? Vậy phải bẩn thỉu đến mức nào?”
“Ai mà biết, chỉ nghe nói sau khi trở về thì đầu óc hỏng rồi, vừa si vừa ngốc.”
“Haiz, trưởng tỷ như thế còn dẫn ra ngoài làm gì, chẳng phải mất mặt sao?”
Muội muội dường như chẳng nghe thấy gì, cầm lấy món bánh ta thích nhất, đưa cho ta:
“Tỷ tỷ, món tỷ thích đây.”
Nàng vận áo nhu quần màu nguyệt bạch, cài trâm ngọc lan trắng, cả người như được phủ một tầng ánh sáng.
Ta mỉm cười nhận lấy bánh, xung quanh lại bắt đầu xôn xao.
“Thẩm Thanh Dao thật có tấm lòng Bồ Tát, gặp phải người tỷ tỷ như vậy mà vẫn tận tâm chăm sóc.”
“Đúng thế, nàng không biết là vầng trăng trong lòng bao nhiêu vương công quý tộc. Nếu không vì có trưởng tỷ này, e rằng đã sớm gả vào danh môn rồi.”
Thẩm Thanh Dao khẽ cười, bước vào giữa đám người:
“Nghe nói hôm nay lấy hoa xuân làm đề, có thể cho ta thử một phen không?”
“Chúng ta chờ cô đó! Đệ nhất tài nữ kinh thành, mau cho chúng ta mở rộng tầm mắt!”
Thẩm Thanh Dao được mọi người vây quanh, ngồi xuống trước án, cầm b.út chấm mực, thoáng suy nghĩ rồi hạ b.út thành thơ.
Xung quanh lập tức vang lên vô số lời tán thưởng, ngưỡng mộ.
Không lâu sau, vài tiếng hét ch.ói tai bỗng vang lên.
“Á! Con mèo hoang ở đâu ra vậy!”
Vài vị tiểu thư bị một con mèo đen cào rách vạt váy, trong lúc giằng co trở nên nhếch nhác vô cùng.
Tiếng cười ồ lên khắp nơi.
Ta — kẻ bị mọi người lãng quên — nhân cơ hội lấy thêm mấy miếng điểm tâm, trốn ra sau giả sơn.
Bánh đậu xanh, bánh táo, phù dung cao… chủng loại cũng khá đầy đủ.
Ta cầm một miếng phù dung cao, ăn từng miếng rất chăm chú.
Con mèo đen kia nhảy qua giả sơn, nằm phục dưới chân ta, cuộn mình lại, nheo mắt.
Ta ngậm miếng bánh, vừa ăn vừa vuốt đầu nó:
“Tiểu Hắc ngoan.”
Đầu óc ta tuy có chút không ổn, nhưng lại cực kỳ thù dai.
Ngay lúc đó, ta bỗng cảm thấy có một ánh mắt đang dõi theo mình.
02
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một nam t.ử xa lạ, chưa từng gặp qua, đang tựa vào tảng đá bên hồ uống rượu.
Áo gấm màu huyền, dung mạo lạnh lùng nghiêm nghị.
Dù đứng từ xa, vẫn có thể cảm nhận được một luồng hàn ý.
Hắn cầm hồ rượu, nhưng ánh mắt lại vượt qua cả vườn công t.ử quý nữ, thẳng tắp rơi trên người ta.
Ta ngậm đầy miệng bánh, sững sờ.
Người này là ai? Sao lại nhìn ta như vậy?
Ánh mắt hắn khiến lòng ta phát lạnh, ta vội ôm Tiểu Hắc vào lòng giấu đi.
Chẳng lẽ hắn phát hiện ra trò nhỏ ban nãy của ta, nên đến cảnh cáo?
Đợi ta ngẩng đầu nhìn lại, góc kia đã trống không.
Chỉ còn lại một bầu rượu đặt trên tảng đá.
Ta thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ hắn là ai.
Có lẽ cũng chỉ là một kẻ rảnh rỗi, hiếu kỳ về chuyện năm xưa của ta mà thôi.
—
Đêm đó, không hiểu vì sao, cơn ác mộng đã lâu không gặp lại tìm đến.
Lửa núi lan tràn, khắp nơi đỏ rực.
Ta bị biển lửa nuốt chửng, nhưng thế nào cũng không thoát ra được…
Nghe nói sáu năm trước, khi ta ra ngoài du ngoạn thì bị sơn tặc bắt đi.
Ba tháng sau mới xuất hiện trước cửa Hầu phủ, y phục không chỉnh tề.
Từ đó, đêm đêm bị ác mộng quấn lấy, đầu óc cũng mê loạn, hoàn toàn không nhớ nổi chuyện bị bắt.
Tin đồn đích nữ Hầu phủ bị sơn tặc làm nhục suốt ba tháng, trở thành kẻ ngốc lan khắp kinh thành.
Phụ mẫu đau lòng không thôi, dần dần trở nên lạnh nhạt, chẳng còn quan tâm đến ta.
Chỉ có muội muội thỉnh thoảng đến thăm.
Nàng tự tay làm những món điểm tâm ta thích, lại còn đích thân sắc t.h.u.ố.c, thường xuyên tới trò chuyện cùng ta.
Đời này của ta, cứ thế mà sống qua ngày trong Hầu phủ, ăn không chờ c.h.ế.t, cô độc đến già cũng được.
Nhưng muội muội… nhất định phải gả vào một nơi tốt lành.
03
Bảy ngày sau, một đạo thánh chỉ giáng xuống Hầu phủ.
Hoàng thượng ban hôn cho Đại tướng quân Hoắc Chiêu — người vừa khải hoàn hồi kinh, chiến công hiển hách.
Người được ban hôn… lại chính là đích trưởng nữ phủ Vân Dương Hầu — Thẩm Thanh Ly.
Khi nghe tin này, ta đang ở hậu viện cho mèo ăn, miếng cá khô trong tay rơi thẳng xuống đất.
Hoắc Chiêu?
Chẳng phải chính là kẻ g.i.ế.c người như cỏ rác, khiến đám man di ngoài biên cảnh ba năm không dám xâm phạm — Hoắc tướng quân đó sao?
Gả cho loại người ấy… một kẻ ngốc như ta, còn đường sống sao?
Ta sững sờ hồi lâu, cúi đầu nhìn Tiểu Hắc.
Nó cúi đầu c.ắ.n xé cá khô, hiển nhiên không phải đối thủ của loại “Diêm Vương sống” kia.
Ba ngày liền ta ăn không ngon, ngủ không yên. Hậu viện ngày một đông người, tất bật chuẩn bị đại hôn cho ta.
Ta ngồi xổm ở góc tường, ngậm điểm tâm, cùng Tiểu Hắc cũng đang ngậm cá khô, nhìn người qua kẻ lại.
Chạy trốn! Nhất định phải trốn hôn!
Ăn không chờ c.h.ế.t, cô độc đến già — đó mới là lựa chọn tốt nhất cho một kẻ ngốc như ta.
Ta lập tức thu dọn hành lý, nhân lúc đêm tối gió cao, ôm Tiểu Hắc trèo tường.