Đích Nữ Hầu Phủ Bị Thế Gả

Chương 2



Chân vừa gác lên…

 

Thẩm Thanh Dao bỗng từ trong phòng bước ra, đi vào phòng của cha mẹ.

 

Không được… phải từ biệt muội muội trước đã.

 

04

 

Nương ta lo đến nỗi nếp nhăn càng hằn sâu.

 

“Lão gia, chuyện này phải làm sao đây? Hoắc Chiêu là hạng người nào? Là sát tinh g.i.ế.c người không chớp mắt! Thanh Ly với bộ dạng đó mà gả qua, đừng nói lấy lòng hắn, chỉ sợ đêm động phòng, Hoắc Chiêu nhìn thấy dáng vẻ vừa ngốc vừa xấu kia, e là có ý c.h.é.m cả Hầu phủ cũng nên!”

 

Phụ thân liên tục thở dài:

 

“Cũng không biết Hoàng thượng là ban hôn cho Hoắc Chiêu, hay là ban cho hắn một phen phiền toái, sao lại chỉ định đến con bé ngốc Thanh Ly kia.”

 

Thẩm Thanh Dao chần chừ muốn nói lại thôi.

 

“Phụ thân, mẫu thân… tỷ tỷ gả đi, Thanh Dao thực sự lo lắng. Với tình trạng hiện tại của tỷ, e rằng chỉ bị người ta ức h.i.ế.p.”

 

Nương ta hừ lạnh:

 

“Nó bị ức h.i.ế.p thì thôi, còn liên lụy đến chúng ta, thật chẳng đáng!”

 

Phụ thân đang nhíu mày bỗng ánh mắt sáng lên:

 

“Phu nhân vội gì chứ? Chẳng phải chúng ta còn một đứa con gái sao?”

 

“Ý lão gia là… Thanh Dao?”

 

“Thanh Dao và Thanh Ly vốn có tám chín phần giống nhau, mấy năm nay người trong kinh từng gặp Thanh Ly cũng chẳng nhiều. Để Thanh Dao thay gả, ai mà nhận ra được?”

 

“Nhưng ai cũng biết trên mặt Thanh Ly có vết sẹo, Thanh Dao thì không.”

 

“Phu nhân, bà tưởng Hoắc Chiêu là kẻ mù sao? Chẳng lẽ hắn bỏ qua đệ nhất tài nữ kinh thành không sẹo, lại đi thích một kẻ ngốc mặt đầy vết sẹo? Chúng ta đây chẳng phải đang cho hắn một bậc thang để xuống sao, hắn cầu còn không được.”

 

“Nếu Thanh Ly làm loạn thì sao?”

 

“…Cho nó uống chút t.h.u.ố.c, để nó ngủ qua mấy ngày. Đợi bên Thanh Dao gạo đã nấu thành cơm, Hoắc Chiêu còn có thể trả hàng hay sao?”

 

“Chỉ là… ủy khuất cho Thanh Dao. Liệu có xảy ra sơ suất gì không?”

 

Phụ thân nhìn sâu vào Thẩm Thanh Dao:

 

“Thanh Dao, hôm xuân yến ta nhớ Hoắc Chiêu cũng có mặt. Con thấy hắn thế nào?”

 

Nương ta nắm tay nàng:

 

“Thanh Dao, đừng sợ. Cha mẹ không ép con. Nếu con thực sự không muốn, thì không cần gả. Với tài tình dung mạo của con, sau này biết đâu còn gả được người tốt hơn. Yên tâm, trời có sập xuống cũng có cha mẹ chống đỡ cho con.”

 

Đứng ngoài cửa sổ, nhìn ánh mắt ôn nhu của họ, trong lòng ta dâng lên một luồng chua xót.

 

Kể từ khi ta trở về sáu năm trước… họ chưa từng nhìn ta như vậy.

 

Muội muội khẽ sững lại, hai má ửng hồng:

 

“Thanh Dao quả thực từng gặp Hoắc tướng quân. Hôm ấy, hắn khí độ hiên ngang, khác hẳn người thường, rất nhiều quý nữ đều khen ngợi. Chỉ là… có phần lạnh nhạt xa cách.”

 

Ta ngồi xổm dưới chân cửa sổ, thầm nghĩ:

Hóa ra vị Hoắc tướng quân kia cũng từng đến xuân yến…

 

Sao ta lại không nhìn thấy?

 

Thôi, không thấy càng tốt.

 

Hơn nữa… muội muội dường như có ý với vị Diêm Vương sống ấy.

 

Đúng là đang buồn ngủ lại có người đưa gối.

 

Không cần trốn hôn nữa cũng được.

 

Bên ngoài ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, nào bằng ở trong phủ an nhàn.

 

Ta ôm hành lý lẻn về viện của mình, nôn nóng chờ bát t.h.u.ố.c được mang tới.

 

Tiểu Hắc nằm sấp trên bụng ta, mặc ta xoa đầu nó.

 

“Ngoan nào, đợi ngày mai ta ngủ một giấc, sẽ không cần gả nữa. Ngươi cũng không phải theo ta đi đối mặt với Diêm Vương sống kia. Chúng ta cứ tiếp tục ăn uống, phơi nắng trong phủ, chẳng phải rất tốt sao?”

 

Tiểu Hắc “meo” một tiếng, dựng đuôi hướng về phía cửa.

 

Cùng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo một làn hương t.h.u.ố.c thoang thoảng bay vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

05

 

Ta đã chờ đến nóng ruột từ lâu. Vừa thấy Thẩm Thanh Dao bước vào, lập tức bật dậy khỏi giường.

 

Vươn tay muốn giành lấy bát t.h.u.ố.c:

“Mau đưa ta.”

 

Nhưng nàng lại lùi về sau, thần sắc có chút không tự nhiên.

 

“Tỷ tỷ… muội có lời muốn nói với tỷ…”

 

Nàng bưng bát t.h.u.ố.c, đứng cách ta một khoảng, không chịu tiến lại gần.

 

“Thực ra… có đôi khi, muội thật sự rất ngưỡng mộ tỷ.”

 

“Hồi nhỏ, tỷ không câu nệ lễ nghi, trèo tường leo mái, trộm gà chọc ch.ó, sống tự do tự tại. Không giống muội, chưa từng dám vượt quy củ, làm điều mình muốn.”

 

Viền mắt nàng dần đỏ lên.

 

“Sau này… xảy ra chuyện đó, tỷ cũng chưa từng tự oán tự trách, vẫn sống ung dung tự tại.”

 

Ta khẽ cười nhạt:

 

“Đâu có, chỉ là đầu óc hồ đồ, không nhớ nổi thôi. Nào có được phong quang tự tại như muội.”

 

Nghĩ đến ngày mai muội muội sẽ thay ta xuất giá, sau này e rằng khó còn gặp lại.

 

Hốc mắt ta cũng nóng lên.

 

“Thanh Dao, muội xinh đẹp lại thông minh như vậy, nhất định sẽ sống tốt hơn ta.”

 

Thẩm Thanh Dao nhìn ta chằm chằm, bát t.h.u.ố.c trong tay khẽ run lên.

 

Trong lòng ta giật thót, chỉ sợ nàng áy náy quá mà đổi ý, không cho ta uống t.h.u.ố.c nữa.

 

Ta vội đưa tay giành lấy, nàng hoảng hốt lùi lại mấy bước.

 

Trong lúc giằng co, “choang” một tiếng — bát t.h.u.ố.c rơi xuống đất, vỡ tan.

 

Nước t.h.u.ố.c nâu đỏ văng tung tóe khắp nơi.

 

Ta ngây người.

 

Nàng… cũng sững sờ.

 

06

 

Sắc mặt nàng trong nháy mắt trắng bệch, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào mảnh vỡ trên đất.

 

Đôi môi run rẩy không ngừng:

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Tỷ tỷ… muội… muội đi sắc lại một bát khác cho tỷ.”

 

Nói xong liền quay người bỏ đi, vạt váy suýt vấp bậc cửa, loạng choạng một cái.

 

Ta chưa từng thấy nàng thất thố đến vậy.

 

Muội muội của ta — người luôn tri thư đạt lễ, ôn nhu hiền thục — cớ sao lại hoảng loạn như thế?

 

Nhưng ta không kịp nghĩ nhiều, trong lòng chỉ thấy xót xa…

 

Thuốc của ta mất rồi, vậy ta làm sao trốn hôn?

 

Mắt thấy giờ nghênh thân đã không còn bao lâu.

 

Cũng không biết bát t.h.u.ố.c mới sắc kia bao lâu mới có hiệu quả, có kịp khiến ta ngủ đi hay không…

 

Ta ngồi xổm dưới đất, chỉ hận không thể moi lại từng giọt t.h.u.ố.c đã thấm vào kẽ đất.

 

Ta lo đến mức muốn giật trụi tóc mình, thì Tiểu Hắc lại tiến lại gần.

 

Nó cúi đầu ngửi nước t.h.u.ố.c trên đất, rồi… l.i.ế.m lấy.

 

Ta định ôm nó ra, t.h.u.ố.c đắng như vậy, nó l.i.ế.m làm gì?

 

Nhưng còn chưa kịp ra tay, nó đã ngã lăn ra.

 

Tứ chi co giật, miệng sùi bọt trắng, mắt trợn ngược.

 

Ta lập tức c.h.ế.t lặng.