Đích Nữ Hầu Phủ Bị Thế Gả

Chương 4



Giọng phụ thân vang lên từ phía sau:

 

“Hoắc tướng quân, Thanh Ly chỉ là được chúng ta nuông chiều quá mức, chuyện này đâu đến lượt nó muốn hay không, ngài nói có phải không…”

 

“Con không đi!”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta không chút do dự cắt ngang lời ông.

 

Tất cả mọi người đều nhìn ta với ánh mắt không thể tin nổi.

 

Ta tránh đi ánh mắt đột nhiên trầm xuống của Hoắc Chiêu, ôm c.h.ặ.t con mèo trong lòng, lùi lại một bước.

 

“Ta không gả! Các người ép ta gả, ta sẽ chạy. Bắt về rồi, ta vẫn chạy tiếp!”

 

 

Phụ thân tức đến suýt ngất:

 

“Đứa con bất hiếu! Ngươi không cần mạng thì chúng ta còn cần!”

 

Mẫu thân cũng khóc đến tê tâm liệt phế:

 

“Ngươi không gả thì còn quay về làm gì? Từ nhỏ đến lớn, ngươi có chỗ nào giống tiểu thư danh môn! Thật khiến Hầu phủ mất hết thể diện!”

 

Ta siết c.h.ặ.t vạt váy:

 

“Tiểu Hắc… nó sắp c.h.ế.t rồi… phụ thân, mẫu thân, có thể… cứu nó trước được không?”

 

Phụ thân nghiến răng:

 

“Con mèo này sống hay c.h.ế.t liên quan gì đến chúng ta? Ngươi không chỉ ngốc mà còn ngu! Ngu đến tận cùng! Ngay cả cha mẹ cũng không màng, lại đi quan tâm một con mèo c.h.ế.t?”

 

Mẫu thân quát lớn đám gia nhân đang đứng im:

 

“Còn đứng đó làm gì? Mau vứt con mèo c.h.ế.t kia đi! Xui xẻo!”

 

“Đừng! Đừng vứt Tiểu Hắc!”

 

Ta vội vàng nép ra sau lưng muội muội.

 

“Thanh Dao, muội cứu Tiểu Hắc đi… muội cũng từng cho nó ăn, muội cũng rất thích nó mà…”

 

Nhưng Thẩm Thanh Dao không nói một lời.

 

Ta định kéo tay áo nàng, nàng lại lùi ra một bước.

 

Gia nhân lập tức xông lên.

 

Ta nhìn nàng đầy khó hiểu, nhưng nàng lại tránh ánh mắt ta, cúi đầu im lặng.

 

Muội muội… ghét ta rồi sao?

 

Là vì Hoắc Chiêu không cưới nàng mà lại cưới ta?

 

Phải làm sao…

 

Ta c.ắ.n răng, bước đến trước mặt Hoắc Chiêu — người đang lạnh lùng nhìn ta cầu xin khắp nơi.

 

“Hoắc tướng quân… xin ngài cứu Tiểu Hắc. Nếu nó sống… ta… ta sẽ gả.”

 

Hoắc Chiêu liếc nhìn Tiểu Hắc đầy ẩn ý, rồi bỗng bật cười.

 

“Được thôi.”

 

Ta kéo tay áo hắn:

 

“Nhất định phải cứu sống.”

 

Hoắc Chiêu cúi mắt, không hiểu sao thần sắc lại trở nên dịu lại:

 

“Ừm, ta cũng không muốn nó c.h.ế.t.”

 

Rồi hắn trở tay nắm c.h.ặ.t t.a.y ta — bàn tay đang giữ vạt áo hắn.

 

Siết rất c.h.ặ.t.

 

“Vậy thì… về nhà thôi, phu nhân.”

 

Ai… ai là phu nhân của ngươi?!

 

10

 

Trước khi rời đi, ta quay đầu nhìn Thẩm Thanh Dao.

 

Nàng không nhìn ta, mà đang chăm chú nhìn Hoắc Chiêu, ánh mắt như đang suy tính điều gì.

 

Một mỹ nhân khiến người gặp đều thương xót như vậy… Hoắc Chiêu bỏ qua nàng, lại chọn ta — một kẻ ngốc — làm gì?

 

Không phải đ.á.n.h trận nhiều quá, đầu óc cũng hỏng rồi chứ?

 

Ta c.ắ.n răng, lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn Hoắc Chiêu:

 

“Thanh Dao tốt hơn ta trăm ngàn lần… ta nghĩ tướng quân cưới nàng sẽ thích hợp hơn.”

 

Ngừng một chút, ta lại nói:

 

“Đợi Tiểu Hắc khỏi rồi, ta sẽ rời đi. Đi sạch sẽ, tuyệt không làm phiền hai người, ta đảm bảo!”

 

Hoắc Chiêu đột ngột dừng bước, ta suýt chút loạng choạng.

 

Hắn cắm phập thanh đao xuống đất, cách ta chưa đến một tấc, chống lên chuôi đao, cúi người sát lại.

 

Sắc mặt tối sầm đáng sợ.

 

“Hoàng thượng ban hôn là cho nàng. Gả hay không… không phải do nàng quyết.”

 

Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt ta:

 

“Hiểu chưa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ánh mắt ấy… như thể chỉ cần ta nói “không hiểu”, hắn sẽ lập tức kề đao lên cổ ta.

 

“Hiểu… ta hiểu.”

 

Ta cười gượng, cúi đầu xuống.

 

Bàn tay bị hắn nắm c.h.ặ.t… lại siết thêm vài phần.

 

Dường như sợ rằng chỉ cần buông lỏng một chút… ta sẽ lại chạy mất.

 

Đợi Tiểu Hắc khỏi rồi… ta còn ở lại làm gì?

 

Ta nhất định sẽ biểu hiện thật tốt ở phủ tướng quân, để hắn sớm nhận ra — cưới ta… chính là một sai lầm lớn nhất đời hắn.

 

11

 

Tiểu Hắc được hạ nhân phủ tướng quân đưa đi tìm thú y.

 

Còn ta thì bị dẫn vào một gian phòng đỏ rực khắp nơi.

 

Xong rồi… chẳng lẽ trực tiếp tiến vào động phòng sao?

 

“Ta biết đêm nay nàng mệt, nhưng có vài việc không thể không làm.”

 

Hoắc Chiêu đóng cửa phòng, nghiêng người đặt đao xuống.

 

Ta nhìn chằm chằm hắn, tay siết c.h.ặ.t vạt váy.

 

Hoắc Chiêu nhướng mày:

 

“Biểu tình đó là sao? Hận ta?”

 

“Hoắc tướng quân, tuy ta đã không còn là xử nữ, nhưng cũng không phải để người tùy tiện chà đạp.”

 

Hoắc Chiêu sững lại:

 

“Ta nói sẽ chà đạp nàng khi nào?”

 

Vừa nói, vừa cởi ngoại bào.

 

Ta lập tức lách người, chộp lấy con đao trên bàn, kề lên cổ hắn:

 

“Không được cởi! Mặc vào!”

 

Hoắc Chiêu khựng lại, khóe môi chậm rãi cong lên:

 

“Ra là phu nhân nói chuyện này.”

 

“Ai… ai là phu nhân của ngươi!”

 

Dao còn chưa kịp nóng tay đã bị hắn đoạt mất, ngược lại kề lên cổ ta.

 

“Suýt quên, việc này đúng là cũng không thể không làm.”

 

“Không phải… vậy lúc nãy ngươi nói ‘không thể không làm’ là việc gì?”

 

“Chuyện ban nãy không quan trọng, bây giờ mới quan trọng.”

 

Ánh đao lạnh lẽo phản chiếu gương mặt hắn đang áp sát.

 

Hơi thở nóng rực gần trong gang tấc.

 

Ta không hiểu sao mặt mình nóng lên, nhưng thân thể lại phản ứng nhanh hơn—

 

Một gối thúc mạnh vào chỗ hiểm của hắn:

 

“Đồ lưu manh!”

 

Rồi nhắm mắt chờ c.h.ế.t.

 

“Ưm—” Hoắc Chiêu khẽ rên.

 

“Nếu đã ra tay thì dùng lực mạnh hơn chút… nhẹ thế này, nàng định lấy mạng ta sao?”

 

Thế mà gọi là mạnh à?

 

Chê ta yếu, vậy ta lại bổ thêm một gối!

 

Ta vừa nhấc gối định ra đòn lần nữa, đã bị hắn nhanh tay giữ lấy bắp chân.

 

Hắn tiện tay ném đao sang một bên.

 

“Thẩm Thanh Ly, nàng còn trêu chọc nữa… ta thật sự không dám đảm bảo sẽ làm gì với nàng đâu…”

 

Ánh mắt hắn ta không hiểu nổi, nhưng bàn tay giữ chân ta… lại càng lúc càng nóng.

 

Không đạp hắn nữa thì hắn sẽ làm gì ta?

 

Ta giãy một cái, định ra đòn lần ba—

 

Không ngờ lại đập đầu vào trán hắn.

 

Cú va này khiến cả hai cùng ngã xuống đất.

 

Bàn tay hắn đỡ dưới đầu ta, thân thể chống phía trên.

 

“Thẩm Thanh Ly, nàng thật là…”

 

Nhưng chân ta lại bị thứ gì đó cứng cứng cấn vào.

 

“Ngươi… trên người ngươi có cái gì mà cứng thế…”

 

Hơi thở Hoắc Chiêu khựng lại.

 

Ngay lúc đó, cửa phòng bỗng bị đẩy tung.

 

“Đại nhân! Thuộc hạ đã mời đến tất cả danh y nổi tiếng nhất kinh thành!”