12
Ta đỏ mặt, bị một đám lang trung vây kín.
Còn Hoắc Chiêu thì cúi đầu day trán, sắc mặt đen kịt.
“Ai trong các ngươi chữa được bệnh cũ của phu nhân, bản tướng quân thưởng thêm một nghìn lượng.”
Ánh mắt đám lang trung sáng rực, còn ta… như cá nằm trên thớt.
Ta: “……”
Ta kéo tay áo hắn:
“Ta không cần chữa đâu, bệnh cũ này cũng không ảnh hưởng gì… một nghìn lượng đó cho ta được không?”
Đám lang trung suýt hộc m.á.u, ai nấy như muốn khóc.
Hoắc Chiêu cúi mắt:
“Đợi nàng khỏi bệnh, cả phủ tướng quân đều là của nàng.”
Hắn nửa quỳ xuống, chỉnh lại mái tóc rối của ta:
“Bao gồm cả ta.”
Tim ta khẽ rung lên.
Tên này… sao lại mê hoặc hơn cả hồ ly tinh trong thoại bản vậy?
Chẳng trách muội muội lại thích hắn đến thế.
Đám lang trung khám cho ta hồi lâu, rồi gọi Hoắc Chiêu ra ngoài, sắc mặt nặng nề.
Khi hắn quay lại, đáy mắt sâu thẳm, không nhìn ra cảm xúc.
Hắn bước đến trước mặt ta, nửa quỳ xuống.
Nắm lấy tay ta:
“Có phải nàng thường xuyên uống t.h.u.ố.c? Là ai sắc cho nàng?”
Tim ta khẽ giật, cảnh giác nhìn hắn:
“…Hạ nhân sắc.”
Hắn nhìn ta chăm chú:
“Nàng có biết không? Thuốc nàng uống hằng ngày đều là d.ư.ợ.c liệu thượng hạng, cực kỳ hiếm.”
Ta thở phào:
“Thật sao? Vậy chắc t.h.u.ố.c không có vấn đề, ta đã uống lâu như vậy rồi.”
Nhưng trong mắt hắn… lại lóe lên một tia lạnh lẽo sắc bén.
“Nhưng kết hợp với hương trên người nàng… thứ t.h.u.ố.c đó chính là độc.”
13
Ta hoàn toàn sững sờ.
Không thể nào… t.h.u.ố.c là do muội muội sắc, hương cũng là nàng tặng ta.
Nàng là người duy nhất đối tốt với ta.
Không phải là nàng.
Cũng… không thể là nàng.
Hoắc Chiêu nhìn biểu tình của ta, ánh mắt càng thêm sâu thẳm:
“Loại độc này nếu dùng lâu dài sẽ khiến người ta thần trí mê muội, ký ức suy giảm. Nếu dùng một lần với lượng lớn… có thể đoạt mạng ngay lập tức.”
Hắn trầm giọng:
“Nói cho ta biết… là ai?”
Ta siết c.h.ặ.t hai tay đang run rẩy:
“Mỗi lần đều là hạ nhân khác nhau đưa t.h.u.ố.c, ta… ta không biết.”
Khóe môi hắn cong lên một nụ cười khổ:
“Vậy còn Tiểu Hắc? Không tìm ra kẻ hạ độc để lấy giải d.ư.ợ.c… nó sẽ không thể cứu.”
Ta mím c.h.ặ.t môi:
“Ta… không biết… là kẻ nào.”
Hoắc Chiêu nhìn ta thật sâu.
“Nghĩ kỹ lại. Nếu nàng còn muốn cứu nó.”
Ta muốn cứu Tiểu Hắc… nhưng cũng không muốn vô cớ hại muội muội.
Ta đề nghị quay về Hầu phủ, nhưng bị Hoắc Chiêu thẳng thừng bác bỏ.
Hắn dường như rất bận, chỉ phái hai thị vệ canh giữ ta, bản thân lại hiếm khi xuất hiện.
Mỗi ngày chỉ có hạ nhân mang đồ ăn mặc đến.
Ta giống như bị hắn lãng quên… hệt như khi còn ở Hầu phủ.
Đám hạ nhân bắt đầu xì xào sau lưng, nói ta là thứ tàn hoa bại liễu, đại tướng quân chắc chắn không thèm động vào, cưới về cũng chẳng biết để làm gì.
Ta ngồi bên cửa sổ, nghe những lời đàm tiếu ấy, không hề phản bác.
Hoắc Chiêu quả thực không hề chạm đến ta nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chắc là mấy cú thúc gối hôm đó khiến hắn đau, biết sợ rồi.
Không ngờ vị Diêm Vương sống ấy lại còn nhát gan, đến mức không dám trái thánh chỉ.
Bỏ qua muội muội xinh đẹp, lại cam chịu lấy ta — kẻ vừa không dịu dàng, không thông minh, lại chẳng xinh đẹp.
Đợi Tiểu Hắc khỏi bệnh, ta nhất định sẽ để muội muội được như ý.
—
Mỗi ngày rảnh rỗi, ta chỉ có thể trò chuyện với vị lang trung đến thăm khám.
Ông ta thứ gì cũng không nhiều, chỉ có t.h.u.ố.c là nhiều.
Không hiểu vì sao, từ khi đến phủ tướng quân, ác mộng càng ngày càng thường xuyên tìm đến ta.
Ta xin lang trung rất nhiều t.h.u.ố.c an thần.
Nhưng vẫn đêm đêm tỉnh giấc.
Mỗi lần giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lạnh ướt đẫm, lại mơ hồ nghe thấy tiếng sáo trong trẻo như ánh trăng.
Cũng không biết là kẻ nào nửa đêm không ngủ, lại ra ngoài thổi sáo.
Nhưng có tiếng sáo… cũng tốt.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ít ra vẫn còn chút hơi người, không đến mức quá cô đơn.
—
Ta ngày ngày ôm Tiểu Hắc đang yếu ớt.
Nó dường như khá hơn một chút, đã có thể ăn.
Nhưng lang trung nói… đó chỉ là hồi quang phản chiếu, thời gian không còn nhiều.
Nhất định phải tìm ra kẻ hạ độc để lấy giải d.ư.ợ.c… mới cứu được nó sao?
Ta nhìn bức tường cao bao quanh viện.
Bỗng ôm bụng, lăn lộn dưới đất:
“Cứu mạng! Ta sắp c.h.ế.t rồi!”
Thị vệ xông vào, hoảng hốt.
Một người vội chạy đi gọi lang trung.
Ta nhân lúc sơ hở, thúc gối vào tên thị vệ còn lại đang tiến đến kiểm tra.
Hắn đau đớn ngã xuống, ta lập tức chộp lấy một nắm bột t.h.u.ố.c.
Rắc thẳng vào mặt hắn.
Chẳng bao lâu, thị vệ đã ngất đi.
Ta lập tức lao ra ngoài, leo tường phủ tướng quân.
Không ngờ vừa đứng vững, một bóng đen từ trên rơi xuống.
14
“Tiểu Hắc? Chẳng phải ngươi sắp c.h.ế.t rồi sao?”
“Sao còn nhảy nhót nhanh nhẹn thế này?!”
Chẳng lẽ… đây chính là sức lực cuối cùng trước khi c.h.ế.t?
Không biết lượng t.h.u.ố.c an thần gấp bảy lần kia… có thể khiến tên thị vệ kia mê man bao lâu.
Ta dùng ngoại bào che mặt, men theo đường nhỏ chạy về phía Hầu phủ.
Trên đường, vừa hay gặp một quầy kẹo hồ lô mới bày ra.
Đó là món muội muội thích nhất.
Ta cúi đầu chạy tới, nhanh ch.óng mua một xiên.
Vừa cất kỹ chuẩn bị quay đi, phía sau đầu bỗng đau nhói.
Trước mắt tối sầm…
—
Khi tỉnh lại, tay chân ta đều bị trói c.h.ặ.t.
Bên cạnh có một kẻ bịt mặt đang gật gù ngủ.
Đầu đau từng cơn, ta bực bội quát:
“Ngươi trói ta làm gì? Ta quen biết ngươi sao?!”
Tên kia ngáp dài, giọng đầy thiếu kiên nhẫn:
“Diễn cũng giỏi thật đấy, không mệt à?”
“Diễn cái đầu ngươi! Ngươi bắt ta làm gì thì nói thẳng đi!”
Ta bắt đầu giãy giụa dữ dội, suýt nữa ngã sấp mặt.
Tên bịt mặt hoảng hốt:
“Ê ê ê! Hoắc Chiêu còn chưa tới chuộc ngươi, đừng có làm loạn!”
Cái tên hơn mười ngày không lộ mặt, thậm chí còn chẳng buồn bước vào phòng ta… lại tới chuộc ta?
Ta cười nhạt:
“Huynh đệ bắt cóc à, ngươi tìm nhầm người rồi. Ngươi nên đến Hầu phủ, may ra còn kiếm được ít bạc.”