Đích Nữ Thương Gia Không Dễ Chọc

Chương 4



Đợi đến khi hai người họ đi xa, ta vẫn ung dung tiếp tục thưởng ngoạn cảnh sắc núi non, mãi đến lúc hoàng hôn buông xuống, ta mới huýt một tiếng sáo vang, một tuấn mã liền từ nơi hoang dã phi đến.

Vuốt ve bờm ngựa bóng loáng, ta thầm than Lệ Hoa thật chẳng thông minh chút nào.

Nàng ta có lẽ không nhớ, ba cái mánh khóe nhỏ nhặt này, ngày trước nàng ta đã từng dùng qua rồi.

Năm mười lăm tuổi ấy, nàng ta cũng từng mời ta và Yến Trường Tức cùng đi chơi ngoại ô.

Nàng ta dùng đúng thủ đoạn cũ kỹ này, thả mất hai con ngựa, rồi ôm bụng kêu đau, cầu xin Yến Trường Tức đưa nàng ta đi trước.

Yến Trường Tức bế xốc nàng ta lên, chỉ buông lại cho ta một câu nói sẽ quay lại đón ta sau, rồi liền đưa nàng ta rời đi.

Năm đó lại đúng vào mùa đông giá rét, ta một thân một mình đứng giữa trời đông tuyết phủ trắng xóa, không có ngựa, lại chẳng biết đường.

Chẳng có một Yến Trường Tức nào quay lại đón ta, cũng chẳng có bất kỳ một đấng nam nhi nào từ trên trời rơi xuống cứu ta ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.

Ta ngất lịm giữa trời tuyết, được một nữ nhi hái t.h.u.ố.c tốt bụng cứu mạng, đưa ta về bên cạnh nhà ngoại.

Nhà ngoại ngàn ân vạn tạ, ban cho nữ nhi hái t.h.u.ố.c kia một số tiền lớn.

Nữ nhi hái t.h.u.ố.c trên đường đi đã nghe ta kể qua vài chuyện, do dự mãi, rốt cuộc vẫn nói với ta:

"Cô nương à, kịp thời dừng tổn thương lại đi."

Ta nhớ tới lời của mẫu thân, trong lòng vậy mà lại chẳng thấy đau buồn chút nào.

Phải rồi, hà tất gì phải vì một nam nhân không yêu mình mà đau lòng thắt ruột?

Hắn - Yến Trường Tức đã bỏ rơi ta, thì cũng đáng bị ta vứt bỏ.

Nhật Nguyệt

Chuyện này cũng vậy.

Hắn - Vệ Chiêu đã bị Lệ Hoa mê hoặc đến mức thần hồn điên đảo, ngay cả ân nghĩa phu thê cũng chẳng màng.

Vậy thì ta đối với hắn, cũng không nên giữ lại chút hy vọng hay mong đợi nào nữa.

….

Đêm đó, ta không quay về phủ, tự mình tìm một gian khách sạn trong thành nghỉ ngơi.

Đánh một giấc ngon lành, mãi đến trưa muộn ngày hôm sau, ta mới trong bộ dạng quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù mà trở về phủ.

Vệ Chiêu cũng vừa vặn lúc này mới về, nhìn thấy t.h.ả.m cảnh này của ta, trong lòng có phần chột dạ liền lên tiếng xin lỗi.

Ta quay lưng lại với hắn, chỉ biết ôm mặt khóc thút thít.

Hắn kiên nhẫn giải thích:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chuyện ngày hôm qua là có nguyên do, Lệ Hoa bị thương ở chân, đau đớn khôn cùng, ta bất đắc dĩ mới phải bỏ lại nàng trước. Nàng là tỷ tỷ, nghĩ đến chắc cũng có thể thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của ta?"

Ta vẫn im lặng không nói một lời, chỉ một mực khóc lóc.

Hắn lại thở dài bảo:

"Bản thân Lệ Hoa chịu đau đớn, vậy mà vẫn một lòng lo lắng cho nàng, thúc giục ta mau ch.óng quay lại xem sao. Đáng thương cho mắt cá chân của muội ấy đều bầm tím cả lên, cũng chẳng rõ đã được bôi t.h.u.ố.c t.ử tế chưa nữa."

Ta bèn quay lại hỏi hắn:

"Vệ Chiêu, ta là thê t.ử kết tóc của ngươi, Lệ Hoa là muội muội của thê t.ử ngươi. Ngươi bỏ mặc ta không màng, chỉ biết ở trước mặt muội muội ta ân cần cung phụng. Ngươi phải nhớ rõ, nàng ta là nữ nhi đã có phu quân."

Có lẽ câu nói cuối cùng đã chạm đúng chỗ hiểm của Vệ Chiêu, hắn đùng đùng nổi giận:

"Vạn Lệ Xu, nàng nghe xem mình vừa thốt ra những lời gì đi."

"Vệ Chiêu ta đối với Lệ Hoa, hoàn toàn là tình cảm huynh muội thuần khiết, không có nửa phần tà ý."

"Vậy mà qua cái miệng của nàng, lại trở nên dơ bẩn khó nghe như thế, tâm địa nàng để ở đâu hả?"

"Quả nhiên là hạng con gái nhà buôn thấp kém không lên nổi mặt bàn, dòng m.á.u chảy trong xương tủy đều là thứ hèn hạ."

Dứt lời, hắn giận dữ đập cửa bỏ đi.

Ta nở nụ cười lạnh lùng.

Mẫu thân ta thấp kém, vậy mẫu thân của Ôn Lệ Hoa nàng ta chẳng phải cũng chỉ là một ca kỹ sao, thì cao quý hơn ai ở chỗ nào?

Xem ra chuyện cao thấp quý tiện này, cũng là tùy người mà định đoạt.

Đêm đó, ta bị hư thai.

Mẹ chồng được người ta dìu vội vã chạy vào, nhìn thấy vệt m.á.u loang lổ nơi bắp đùi ta thì khóc lóc om sòm, gào trời trách đất.

Nha hoàn quỳ mọp dưới đất, khóc lóc thưa:

"Đều là do ngày hôm qua phu nhân phải đi bộ đường dài về thành, đêm xuống vừa lạnh vừa sợ hãi, lại thêm phần kiệt sức quá độ mà ra nông nỗi này. Lão phu nhân, đại phu nói cái t.h.a.i này vốn dĩ mạch tượng rất tốt, cực kỳ có khả năng là một tiểu công t.ử đấy ạ."

Mẹ chồng kinh hãi: "Đi bộ về thành? Chuyện này rốt cuộc là thế nào?"

Nha hoàn ấp úng kể lại toàn bộ sự tình, mẹ chồng tức đến mức muốn lập tức xông đến Yến gia để tìm Lệ Hoa hỏi cho ra lẽ.

"Con ả Ôn Lệ Hoa đó là cái thá gì, mà dám đến hại cháu trai của ta!"

"Ta phải đến tận cửa hỏi xem nhà chồng nó dạy dỗ thế nào, mà lại nuôi ra một thứ không tuân thủ phụ đạo, biết bao điều sỉ nhục như vậy."

"Đang yên đang lành lại đi bấu víu lấy tỷ phu, hại tỷ tỷ của mình phải hư thai, nó chính là đồ lăng loàn, là sao chổi xui xẻo!"