Năm ta gả cho Vệ Chiêu, đã hai mươi tuổi.
Chỉ vì lời hứa hôn từ trong bụng mẹ với thanh mai trúc mã, mà hắn lại đem lòng yêu muội muội của ta, nên hôn sự cứ dùng dằng mãi không quyết, kéo dài từ năm này qua năm khác.
Cuối cùng, hắn vẫn dứt khoát hủy hôn, quay sang cưới muội muội ta làm thê t.ử.
Ta cứ như thế mà bị lỡ dở, lỡ dở mãi, trở thành bà cô già cho cả kinh thành chê cười.
Nhưng Vệ Chiêu không chê bai ta.
Hắn là con trai độc nhất của Bá tước, gia thế đời đời làm quan, hiển hách vô cùng, dù là Huyện chủ hay Hương chủ hắn đều có thể cưới được.
Vậy mà vào lúc ta khốn đốn nhất, hắn lại mang lễ vật hậu hĩnh đến cửa cầu thân.