Ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua khe hở của lớp giấy dán cửa sổ đã ố vàng, rọi xuống nền gạch nứt nẻ lạnh lẽo trong sài phòng (phòng chứa củi) xập xệ nơi góc khuất nhất của hậu viện Diệp phủ.
Diệp Mạn tựa lưng vào đống rơm rạ ẩm mốc, khẽ day day thái dương đang giật liên hồi. Cơn đau xé rách đại não cuối cùng cũng dịu xuống, mang theo toàn bộ ký ức của cỗ thân thể này dung hợp hoàn hảo vào linh hồn nàng. Khóe môi tái nhợt của Diệp Mạn từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười trào phúng, lạnh lẽo đến thấu xương.
Nàng, một nữ tổng tài bá đạo hô mưa gọi gió ở thế kỷ hai mươi mốt, thế mà lại xuyên không. Hơn nữa, lại xuyên vào một thân xác chịu chung cái tên Diệp Mạn, mang danh là Tam tiểu thư, đích nữ do chính thất sinh ra của Diệp phủ tại Đại Sở Vương Triều, nhưng lại sống một cuộc đời không bằng một con ch.ó.
Diệp phủ, bề ngoài là một gia tộc quan lại trọng thi lễ, nhưng bên trong từ lâu đã mục nát đến tận gốc rễ. Phụ thân của nàng, Diệp Quốc Minh, là một kẻ đạo mạo, sĩ diện hão nhưng bất tài, chức quan nhỏ nhoi nhiều năm không thăng tiến. Mẫu thân nàng, Mao Xảo Vân, lại là một điển hình của sự ngu muội, trọng nam khinh nữ đến mức cực đoan. Trong mắt đôi phu thê ấy, ba đứa con gái đầu lòng chỉ là những món hàng bồi tiền, còn đứa con trai út Diệp Bảo Hoa mới là hòn ngọc quý, là hương hỏa, là mạng sống của bọn họ.
Và bây giờ, để gom đủ bạc đút lót mua một chức quan béo bở cho đứa con trai mười sáu tuổi vô dụng, lười biếng, rặt một thói ăn chơi trác táng, Diệp Quốc Minh và Mao Xảo Vân đã quyết định bán đứt đứa con gái duy nhất còn lại trong phủ là Diệp Mạn.
Đổi hôn!
Một từ ngữ nghe qua tưởng chừng chỉ là một cuộc giao dịch hôn nhân bình thường, nhưng thực chất lại là một bản án t.ử hình. Kẻ mà bọn họ ép nàng gả đi, chính là Cốc Kiến Thành – Nhị công t.ử của Cốc phủ, một gia tộc giàu nứt đố đổ vách tại kinh thành. Nếu Cốc Kiến Thành là một người bình thường thì đã đành. Đằng này, gã là một kẻ tàn tật phải ngồi xe lăn, tâm lý méo mó, tính tình bạo ngược. Đáng sợ hơn, nguyên chủ trước khi bị nhốt vào đây đã vô tình nghe được bí mật động trời: Cốc Kiến Thành là một kẻ sát nhân. Thê t.ử trước của gã, Bạch Dung Dung, không phải bạo bệnh qua đời như lời đồn, mà là bị chính tay gã hành hạ đến c.h.ế.t.
Nguyên chủ biết được sự thật, khóc lóc van xin, dập đầu đến mức trán rỉ m.á.u trước mặt phụ thân và mẫu thân, cầu xin họ đừng đẩy nàng vào hố lửa. Nhưng đổi lại là gì? Là cái tát nổ đom đóm mắt của Diệp Quốc Minh, là lời mắng nhiếc rủa xả cay độc của Mao Xảo Vân, và cuối cùng là bị giam lỏng tại sài phòng này suốt ba ngày ba đêm không cho ăn uống, ép phải ngoan ngoãn nhận mệnh. Nguyên chủ thân thể vốn yếu ớt, lại chịu đả kích tinh thần quá lớn, đã uất ức mà tắt thở ngay trong đêm lạnh giá.
"Thật là một đôi phu thê tốt, một gia đình tốt..." Diệp Mạn khẽ lẩm bẩm, âm thanh rất nhẹ nhưng lại mang theo sát khí khiến không khí xung quanh như đóng băng.
Ở thế giới hiện đại, nàng vươn lên từ hai bàn tay trắng, giẫm đạp lên vô số âm mưu quỷ kế chốn thương trường để đứng trên đỉnh cao. Nàng ghét nhất là những kẻ đạo đức giả, và càng căm thù những kẻ dùng thứ tình thân thối nát để thao túng, bòn rút m.á.u thịt người khác. Bọn họ muốn dùng mạng của nàng để lót đường cho Diệp Bảo Hoa? Nằm mơ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cạch!"
Tiếng ổ khóa sắt va đập vang lên khô khốc cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. Cánh cửa gỗ ọp ẹp bị đẩy mạnh ra, ánh sáng ch.ói lòa ùa vào khiến Diệp Mạn phải hơi nheo mắt lại.
Bước vào là một phu nhân trung niên, trên đầu cắm đầy trâm vàng ngọc thúy, khoác áo lụa gấm vóc đỏ rực, gương mặt khắc khổ nhưng lại cố làm ra vẻ uy quyền, cao quý. Đó chính là Mao Xảo Vân – mẫu thân ruột thịt của cỗ thân thể này. Theo sau bà ta là hai ma ma thô kệch, bưng theo một khay gỗ đựng hỉ phục đỏ ch.ói và trang sức lấp lánh.
Mao Xảo Vân đứng từ trên cao nhìn xuống đứa con gái đang co ro trong góc rơm rạ, ánh mắt không hề có lấy một tia xót thương, chỉ có sự sốt ruột và chán ghét.
"Mạn nhi, ba ngày rồi, ngươi đã nghĩ thông suốt chưa?" Giọng nói của Mao Xảo Vân cất lên, mang theo giọng điệu ban ơn xen lẫn răn đe. "Hôm nay là ngày Cốc phủ mang sính lễ đến định thân, quan khách khắp kinh thành đều đã tề tựu tại chính sảnh. Ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."
Diệp Mạn cúi đầu, mái tóc đen xõa xuống che khuất đi ánh mắt lạnh lẽo như băng ngàn năm. Nàng không đáp lời, chỉ khẽ run rẩy bả vai, diễn trọn vai một thiếu nữ yếu đuối đang sợ hãi tột độ.
Thấy con gái im lặng, Mao Xảo Vân thở dài một tiếng, đổi sang giọng điệu mềm mỏng, bắt đầu bài ca thao túng quen thuộc: "Mạn nhi à, ngươi cũng đừng oán trách phụ thân và mẫu thân. Nhà chúng ta tuy mang danh quan lại, nhưng bổng lộc ít ỏi, chi tiêu trong phủ lại lớn. Bảo Hoa là đệ đệ ruột của ngươi, là hương hỏa duy nhất của Diệp gia ta. Đệ đệ ngươi từ nhỏ đã thông minh mẫn tiệp, chỉ thiếu một chút bạc để đả thông quan hệ trên dưới. Ngươi thân là đích tỷ, chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn tiền đồ của đệ đệ mình bị hủy hoại sao?"
Bà ta bước tới một bước, rút khăn lụa chấm chấm khóe mắt khô khốc: "Cốc nhị gia tuy rằng chân cẳng bất tiện, nhưng Cốc phủ gia đại nghiệp đại, phú quý ngập trời. Ngươi gả qua đó chính là thiếu phu nhân, có kẻ hầu người hạ, ăn sung mặc sướng. Mẫu thân mang nặng đẻ đau ra ngươi, làm sao có thể hại ngươi được? Phụ nữ sinh ra trên đời, trước sau gì chẳng phải lấy chồng. Chỉ cần đệ đệ ngươi làm quan lớn, Cốc phủ tự nhiên sẽ phải nể trọng ngươi, ngươi ở đó cũng sẽ nở mày nở mặt."
Từng câu từng chữ lọt vào tai Diệp Mạn nghe buồn nôn đến cực điểm.
Thông minh mẫn tiệp? Cái thứ vô dụng mười sáu tuổi chữ nghĩa không thuộc quá mười trang, suốt ngày la cà sòng bài, kỹ viện mà gọi là thông minh?