Ăn sung mặc sướng? Gả cho một tên ác quỷ thích ngược đãi nữ nhân để thỏa mãn thú tính, ngày ngày sống trong sợ hãi chờ c.h.ế.t mà gọi là ăn sung mặc sướng?
Nhưng Diệp Mạn biết, lúc này phản kháng bằng vũ lực hay lớn tiếng c.h.ử.i bới là hành động ngu xuẩn nhất. Nơi này là hậu viện, là địa bàn của Mao Xảo Vân. Nếu nàng chống cự, bà ta sẵn sàng cho ma ma trói gô nàng lại, nhét giẻ vào miệng rồi khiêng thẳng ra kiệu hoa. Nàng cần một sân khấu lớn hơn. Nàng cần tất cả bá quan văn võ, cần pháp luật của cái vương triều này chứng kiến, để một nhát d.a.o đ.â.m xuống, Diệp phủ vĩnh viễn không thể lật mình.
Nghĩ đến đây, Diệp Mạn ngẩng phắt đầu lên. Đôi mắt nàng đỏ hoe, ngấn lệ, bờ môi run rẩy c.ắ.n c.h.ặ.t đến mức rỉ m.á.u. Nàng lảo đảo chống tay xuống đất, chậm rãi quỳ rạp xuống dưới chân Mao Xảo Vân.
"Mẫu thân..." Giọng Diệp Mạn khàn đặc, nức nở, mang theo sự tuyệt vọng và cam chịu tột cùng. "Nữ nhi... nữ nhi hiểu rồi. Là nữ nhi bất hiếu, không hiểu được nỗi khổ tâm của phụ thân và mẫu thân. Nữ nhi... bằng lòng gả."
Mao Xảo Vân sững sờ trong giây lát. Bà ta vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý đứa con gái bướng bỉnh này sẽ tiếp tục la hét, thậm chí bà ta đã dặn hai ma ma mang theo dây thừng. Không ngờ, ba ngày bỏ đói thực sự đã mài mòn hoàn toàn ý chí phản kháng của nó.
Sự đắc ý nhanh ch.óng thay thế vẻ ngạc nhiên trên gương mặt Mao Xảo Vân. Bà ta cười rộ lên, vội vàng cúi xuống đỡ lấy cánh tay Diệp Mạn, vuốt ve mái tóc rối bời của nàng: "Thế mới là nữ nhi ngoan của ta! Ngươi hiểu được như vậy, mẫu thân thật sự rất an ủi. Mau, mau đứng lên. Đừng khóc nữa, khóc sưng mắt sẽ không đẹp, Cốc nhị gia nhìn thấy lại chê cười Diệp phủ chúng ta không biết dạy dỗ."
Nói xong, bà ta lập tức quay sang quát tháo hai ma ma đang đứng ngây ra đó: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Bọn nô tài vô dụng! Mau đỡ Tam tiểu thư về sương phòng, tắm rửa thay y phục, trang điểm thật lộng lẫy cho ta. Nếu để lỡ giờ lành định thân ở chính sảnh, ta lột da các ngươi!"
"Dạ, phu nhân!" Hai ma ma vội vàng tiến lên, xốc nách Diệp Mạn kéo dậy.
Diệp Mạn ngoan ngoãn để mặc cho bọn họ dìu đi, bộ dạng yếu ớt như một con rối gỗ không còn linh hồn, hoàn toàn phó mặc cho người khác giật dây. Mao Xảo Vân nhìn theo bóng lưng nàng, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười tàn nhẫn. Chỉ cần khế ước định thân được ký kết, sính lễ ba vạn lượng bạc trắng của Cốc phủ sẽ an an ổn ổn nằm trong tay bà ta, tiền đồ của con trai cưng Bảo Hoa coi như đã chắc chắn.
Trong sương phòng, hơi nước nóng mịt mù bốc lên từ thùng tắm bằng gỗ sam. Bọn nha hoàn tấp nập ra vào, người thêm nước, người dâng khăn. Diệp Mạn ngồi trước bàn trang điểm bằng gỗ lim, tĩnh lặng như một bức tượng điêu khắc.
Qua chiếc gương đồng được mài nhẵn bóng, Diệp Mạn nhìn rõ dung mạo của mình. Một khuôn mặt thanh tú, da dẻ trắng trẻo nhưng tái nhợt vì thiếu chất, đôi mắt to tròn vốn dĩ chứa đựng sự dịu dàng nay lại sâu thẳm, đen kịt như một vực thẳm không đáy. Bọn nha hoàn bôi phấn, tô son, khoác lên người nàng bộ hỉ phục màu đỏ thẫm thêu họa tiết uyên ương bằng chỉ vàng.
Màu đỏ rực rỡ này, trong mắt Diệp Quốc Minh và Mao Xảo Vân là màu của phú quý, của bạc vàng sính lễ. Nhưng trong mắt Diệp Mạn, nó là màu m.á.u của Bạch Dung Dung – vị thê t.ử xấu số đã bỏ mạng dưới tay Cốc Kiến Thành, và cũng là màu m.á.u của chính nguyên chủ.
"Tam tiểu thư, người đẹp quá..." Một nha hoàn thiếp thân khẽ cảm thán khi chải xong lọn tóc cuối cùng.
Diệp Mạn khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Phải, rất đẹp. Đẹp để lên đường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nha hoàn kia nghe không hiểu, chỉ rùng mình một cái vì cảm thấy giọng điệu của tiểu thư hôm nay có chút kỳ lạ, lạnh lẽo đến rợn người.
"Tất cả lui ra ngoài đi, ta muốn ở một mình một lát trước khi ra chính sảnh." Diệp Mạn nhàn nhạt ra lệnh. Khí thế toát ra từ người nàng lúc này bức người đến mức đám nha hoàn không dám cãi lại nửa lời, vội vã cúi đầu lui hết ra ngoài, khép c.h.ặ.t cửa lại.
Khi căn phòng chỉ còn lại một mình, Diệp Mạn lập tức đứng dậy. Bước đi của nàng không còn vẻ yếu ớt lảo đảo như ban nãy mà vô cùng vững chãi, linh hoạt. Nàng bước nhanh đến bên chiếc giường bạt bộ, thò tay vào sâu dưới lớp đệm gấm tơ tằm, mò mẫm một chốc.
Khi rút tay ra, trong lòng bàn tay nàng là một vật thể lạnh lẽo: Một cây trâm bạc.
Đây không phải là một cây trâm bình thường. Cây trâm này được chạm trổ hình hoa mai tinh xảo, nhưng phần thân trâm lại to hơn bình thường và có một rãnh nhỏ rất khó phát hiện. Nếu xoay nhẹ phần đầu hoa mai, sẽ thấy bên trong là một khoảng rỗng ruột.
Đây chính là di vật của Bạch Dung Dung, thê t.ử cũ của Cốc Kiến Thành. Nguyên chủ đã vô tình nhặt được nó trong một lần Cốc phủ mang đồ đạc cũ của Bạch Dung Dung đến Diệp phủ tặng như một sự xỉ nhục ngầm. Bên trong cây trâm rỗng ruột này, không chỉ giấu một loại kịch độc vô sắc vô vị mà Cốc Kiến Thành thường dùng để khống chế thê thiếp, mà trên thân trâm, sâu trong những khe chạm khắc tinh vi, vẫn còn đọng lại những vệt m.á.u khô thẫm màu. Đó là m.á.u của Bạch Dung Dung khi nàng ta dùng chút sức tàn cuối cùng giấu cây trâm này đi trước khi bị đ.á.n.h c.h.ế.t.
Ở thời đại này, y thuật đã có những bước tiến nhất định. Diệp Mạn biết rất rõ, chỉ cần có một đại phu cao tay, dùng ngân châm và t.h.u.ố.c thử nghiệm thi, hoàn toàn có thể chứng minh được nguồn gốc của vết m.á.u và loại kịch độc kia.
Thật trùng hợp, theo trí nhớ của nguyên chủ, hôm nay trong số những khách khứa quyền quý được Diệp Quốc Minh mời đến để phô trương thanh thế, có một nhân vật cực kỳ quan trọng: Chung Ý – Chung thái y trẻ tuổi nhất của Thái Y Viện. Hắn ta vốn dĩ đến Diệp phủ để bắt mạch định kỳ cho thái phu nhân, tiện thể bị Diệp Quốc Minh giữ lại dự lễ định thân. Chung Ý nổi danh là người quang minh lẫi lạc, y thuật xuất thần nhập hóa, lại không sợ cường quyền.
Đây chính là con d.a.o sắc bén nhất mà Diệp Mạn định mượn để mổ phanh cái vỏ bọc hào nhoáng của Cốc phủ và Diệp phủ.
Diệp Mạn cẩn thận dùng một dải lụa mỏng quấn quanh phần đầu trâm sắc nhọn, sau đó giấu gọn nó vào trong lớp tay áo rộng bùng nhùng của bộ hỉ phục. Ánh mắt nàng lóe lên một tia tàn nhẫn, sắc bén như loài sói hoang nhắm chuẩn con mồi.
"Diệp Quốc Minh, Mao Xảo Vân, Diệp Bảo Hoa... Cốc Kiến Thành." Nàng lẩm bẩm từng cái tên, như đang niệm một bản án t.ử hình. "Các người muốn giẫm lên m.á.u thịt của ta để leo lên cao? Hôm nay, Diệp Mạn ta sẽ cho các người biết, thế nào gọi là gậy ông đập lưng ông, thế nào gọi là vạn kiếp bất phục!"
Cánh cửa sương phòng một lần nữa mở ra. Mao Xảo Vân đã đích thân quay lại, vẻ mặt hớn hở không che giấu nổi.
"Mạn nhi, giờ lành đến rồi. Cốc nhị gia đã mang sính lễ đến trước sảnh. Phụ thân ngươi đang đợi. Đi thôi!"
Diệp Mạn thu lại toàn bộ sự sắc lạnh, rũ mắt xuống, ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ, mẫu thân."