Đích Nữ Từ Hôn: Tuyệt Giao Cực Phẩm Hầu Phủ

Chương 13



Diệp Mạn nhẹ nhàng đưa tay bắt lấy chiếc hộp gỗ. Chỉ là một chiếc hộp nhỏ, nhưng cầm trên tay lại nặng tựa ngàn cân. Nàng chậm rãi mở nắp hộp. Bên trong là một cuốn sổ bìa lụa màu xanh lam đã ố vàng, bên ngoài đề bốn chữ nắn nót "Danh sách hồi môn", kèm theo đó là một xấp khế ước nhà đất, giấy tờ ruộng nương và một vài khế ước mua bán cửa hiệu ở mạn Nam kinh thành.

Nàng lật nhẹ vài trang, ánh mắt lướt qua những dòng chữ mực đen đã hơi mờ. Trong ký ức của nguyên chủ, đây chính là toàn bộ gia tài mà người mẹ ruột xuất thân từ thương hộ giàu có đã mang theo khi gả vào Diệp phủ, cũng là thứ mà Mao Xảo Vân đã thèm khát và chiếm đoạt suốt nhiều năm qua.

Kiểm tra kỹ lưỡng xác nhận không có sai sót, Diệp Mạn ung dung gập cuốn sổ lại, cẩn thận đặt tất cả giấy tờ vào trong n.g.ự.c áo lớp trong cùng. Động tác của nàng thong thả, tao nhã, hoàn toàn trái ngược với bầu không khí căng thẳng, nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g xung quanh.

Khi đã cất giữ xong xuôi vật quan trọng nhất, Diệp Mạn mới ngẩng đầu lên. Nàng nhìn lướt qua Diệp Quốc Minh đang đứng chắp tay thở dốc, nhìn Mao Xảo Vân đang ôm mặt rỉ m.á.u và Diệp Bảo

Tiếng trống kêu oan trước cổng Kinh Triệu Doãn vang lên từng nhịp dồn dập, chấn động cả một góc phố xá sầm uất mạn Bắc kinh thành.

Đoàn người kéo từ Diệp phủ đến nha môn không hề ít đi mà ngày càng đông thêm. Dân chúng dọc đường thấy cảnh tượng kỳ lạ: một nam nhân tàn tật ngồi xe lăn bị nha dịch áp giải đi trước, theo sau là một vị quan viên triều đình mặt mày xám xịt mồ hôi nhễ nhại, và đi giữa vòng vây bảo vệ của đám hạ nhân lại là một thiếu nữ dung mạo tuyệt trần, y phục chỉnh tề, lưng thẳng tắp như tùng bách. Sự đối lập gay gắt ấy khiến bách tính tò mò bàn tán xôn xao, tạo thành một tầng áp lực vô hình đè nặng lên vai Diệp Quốc Minh.

Bước qua bậc cửa gỗ lim dày cộp của công đường, không khí lạnh lẽo và trang nghiêm lập tức ập đến. Hai hàng nha dịch tay cầm thủy hỏa côn đứng uy vũ, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua những kẻ vừa bước vào.

"Uy vũ——!"

Tiếng gậy gỗ gõ xuống mặt sàn đá xanh kéo dài, theo sau là tiếng kinh đường mộc đập chát chúa vang lên từ vị trí cao nhất. Doãn đại nhân mặc quan phục màu đỏ sẫm, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc như d.a.o quét qua một lượt những người đang quỳ bên dưới.

"Kẻ nào đ.á.n.h trống kêu oan? Dưới công đường, mau mau xưng danh!"

Diệp Mạn không nhanh không chậm bước tới, vạt áo khẽ lay động. Nàng quỳ xuống, lưng vẫn thẳng tắp, giọng nói trong trẻo mà rành rọt vang lên giữa công đường tĩnh lặng: "Dân nữ Diệp Mạn, đích nữ Diệp phủ, hôm nay gõ trống kêu oan, báo cáo vụ án mạng tày trời liên quan đến nhị công t.ử Cốc phủ là Cốc Kiến Thành. Hắn thân mang nợ m.á.u, g.i.ế.c hại thê t.ử cũ là Bạch Dung Dung, nay lại giấu giếm tội lỗi, mang sính lễ đến Diệp phủ hòng lừa gạt hôn nhân!"

Cốc Kiến Thành bị nha dịch ấn quỳ bên cạnh, nghe đến đây liền điên cuồng giãy giụa. Đôi mắt gã đỏ sọc, gân xanh nổi đầy trên trán, gào lên t.h.ả.m thiết: "Oan uổng! Đại nhân minh xét! Đều là con tiện nhân này ngậm m.á.u phun người! Nàng ta không muốn gả cho ta nên mới bày mưu hãm hại! Ta không g.i.ế.c người!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Doãn đại nhân nhíu mày, đập mạnh kinh đường mộc: "Lớn mật cuồng đồ! Dưới công đường há để ngươi lớn tiếng ồn ào? Diệp thị, ngươi cáo buộc Cốc Kiến Thành g.i.ế.c người, có nhân chứng vật chứng gì không?"

"Có!" Diệp Mạn bình tĩnh ngẩng đầu. Nàng đưa tay vào tay áo, lấy ra cây trâm bạc rỗng ruột đã được bọc cẩn thận trong một chiếc khăn tay lụa trắng, hai tay dâng lên cao. "Đây là di vật của nạn nhân Bạch Dung Dung, cũng chính là hung khí mà Cốc Kiến Thành đã dùng để tiêm kỳ độc vào người nàng ta, tạo thành hiện trường bạo bệnh qua đời giả tạo. Cùng với đó..."

Nàng hơi nghiêng người, nhường lại một khoảng trống phía sau. Từ trong đám đông, một nam nhân vận y phục trắng muốt, phong thái thanh tao thoát tục, nhàn nhã bước ra. Chung Ý chắp tay, khẽ cúi người thi lễ với Doãn đại nhân.

"Thái y viện Chung Ý, bái kiến Doãn đại nhân."

Doãn đại nhân vừa thấy Chung Ý, sắc mặt lập tức thay đổi, từ nghiêm nghị chuyển sang vài phần kính nể. Ai trong kinh thành lại không biết Chung Ý không chỉ là kỳ tài y học mà gia thế phía sau cũng không thể khinh thường. Quan trọng hơn, y chính là ngự y chuyên bắt mạch cho Thái hậu trong cung.

"Chung thái y, ngài sao lại ở đây?" Doãn đại nhân hơi vươn người tới trước.

Chung Ý mỉm cười nhạt, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo thấu xương khi lướt qua Cốc Kiến Thành. "Tại hạ vốn dĩ đến Diệp phủ xem bệnh cho thái phu nhân, không ngờ lại chứng kiến một màn náo kịch. Tại hạ đã dùng ngân châm và d.ư.ợ.c liệu thử nghiệm trực tiếp trên cây trâm này trước mặt bá quan văn võ. Kết quả cho thấy, bên trong cây trâm có chứa hỗn hợp kịch độc 'Đoạn Tràng Thảo' và 'Thạch Tín' được chiết xuất tinh vi. Không chỉ vậy, cặn m.á.u khô bám ở đầu trâm hoàn toàn khớp với ghi chép về thi trạng của Bạch thị năm xưa. Xin đại nhân cho truyền ngỗ tác (người khám nghiệm t.ử thi) của nha môn đến đối chiếu, sự thật sẽ rõ ràng."

Nghe đến hai chữ "ngỗ tác", Cốc Kiến Thành như bị rút cạn chút sinh lực cuối cùng. Gã mềm nhũn người, ngã gục xuống sàn đá lạnh lẽo. Gã biết, một khi Thái y viện đã ra mặt làm chứng, lại có vật chứng rành rành, cho dù Cốc phủ có đắp núi vàng núi bạc cũng không thể cứu vãn được mạng sống của gã nữa. Luật pháp triều đình nghiêm trị tội sát nhân, đặc biệt là mưu sát thê t.ử.

Doãn đại nhân gật đầu, lập tức sai nha dịch mang vật chứng đi kiểm nghiệm. Chưa đầy thời gian một nén nhang, ngỗ tác chạy vào, quỳ rạp xuống bẩm báo: "Bẩm đại nhân, lời Chung thái y nói không sai nửa lời! Độc tính trên trâm vô cùng mãnh liệt, thủ pháp giấu độc lại cực kỳ thâm hiểm. Cốc Kiến Thành tội danh đã định!"

"Tốt! Tốt lắm!" Doãn đại nhân đập mạnh kinh đường mộc, uy phong lẫm liệt chỉ thẳng vào Cốc Kiến Thành: "Kẻ ác tặc này, chứng cứ rành rành còn dám xảo biện! Người đâu, tống cổ Cốc Kiến Thành vào đại lao, gông cùm cẩn thận, chờ ngày xét xử định tội t.ử hình!"

Tiếng la hét tuyệt vọng của Cốc Kiến Thành xa dần khi bị nha dịch kéo xềnh xệch ra khỏi công đường. Đám đông bên ngoài vỗ tay reo hò, tiếng c.h.ử.i rủa Cốc phủ vang lên không ngớt.